Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 196
Cập nhật lúc: 2025-12-19 05:51:02
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đàn ông mà gầy một vòng thì cái chỗ đó thể nhỏ ? Đây là khoa học hẳn hoi.
Thế mà vì sĩ diện, vẫn cứ bướng bỉnh chịu thừa nhận.
Để giữ thể diện cho chồng, đồng chí Tần Dao nảy ý định, quyết định sử dụng kỹ năng "Sinh Cơ" lên Cố Trình xem hiệu quả gì , chắc Đội trưởng Cố sẽ đến mức đẻ thêm trứng nhỉ?
...
Sự thật chứng minh, đúng là đẻ thêm trứng, chỉ là buổi tối dẻo dai một cách bất thường, cứ gọi là... cực kỳ sung mãn và bền bỉ.
Sáng hôm thức dậy, Tần Dao cho hai đứa nhỏ b.ú sớm. Cô chằm chằm cái mặt béo của út, thắc mắc là một đứa trẻ tràn đầy "sinh cơ" thế , tại ông cả đầy vẻ thiện dùng vũ lực dạy dỗ nhỉ?
Tần Dao đến trung tâm văn hóa gặp dì Chu. Nhờ dì cầu nối, cô gặp mặt gia đình đầu bếp Trương. Ông Trương trông phúc hậu, hai vợ chồng đều hạng khắc nghiệt. Tần Dao mặc cả một hồi, họ đồng ý giảm xuống còn sáu trăm tệ. Tần Dao chẳng hai lời, đưa ba trăm tiền cọc, còn đợi xong thủ tục bàn giao sẽ thanh toán dứt điểm ngay trong ngày.
Lúc đến tiệm ăn Bình Dân thủ tục đăng ký, ngặt nỗi phó quản lý tiệm đồng ý: "Công việc thể tùy tiện giao cho ngoài . Phải theo học việc vài năm chứ? Cứ thế đưa đến là đập đổ bảng hiệu của tiệm chúng !"
"Cậu là đầu bếp, bố cũng là đầu bếp, là nghề gia truyền đấy ạ."
"Gia truyền cũng , tiệm chúng nấu món cay chỉ ông và thợ cả Hà..."
"Món cay ạ?" Anh Ba Tần thắc mắc: "Cái đó con ."
Anh Ba Tần đây thanh niên xung phong ở tỉnh Kiềm, đừng là nấu món cay, ngay cả ớt đỏ cũng tự tay trồng ít.
"Cái gì? Cậu á? Thế thì thử xem." Dân thường đảo ăn cay, nhưng tiệm ăn thì khác, nhiều ghiền vị thường tiệm nếm thử, vì thế tiệm luôn vài món cay đặc trưng.
Trên đảo loại ớt đèn lồng vàng, loại tuy cay nhưng đủ thơm, sắc cũng đỏ rực, bắt mắt. Người thường đem nó tương ớt cùng với bí đỏ để nấu "canh vàng".
Trong tiệm thì nhiều "tương ớt băm đỏ rực", loại ớt nhập từ ngoài đảo về, ăn cực kỳ cuốn.
Anh Ba Tần lập tức trổ tài. Sau khi nếm thử, phó quản lý gật đầu khen ngợi: "Tay nghề khá đấy, ở ."
Thế là Ba Tần thuận lợi thành thủ tục nhận việc. Đầu bếp Trương thở phào nhẹ nhõm, còn thấy áy náy vì nhận nhiều tiền, ông kéo Ba Tần một góc, tự tay truyền dạy bí quyết nêm nếm cho vài món tủ.
Anh Ba Tần chính thức đầu bếp ở tiệm ăn Bình Dân, là nhân viên chính thức, lương tháng hơn bốn mươi tệ. Thời gian mỗi ngày khá tự do, chỉ buổi trưa và chiều tối. Buổi sáng thời gian rảnh ở bên vợ, buổi chiều cũng lúc nghỉ trưa, mỗi ngày chẳng lo ăn chẳng lo uống, còn mang thức ăn thừa của tiệm về nhà.
Thường thì món rau lấy, chủ yếu là thịt lợn, họ lén lút chia mang về nhà với giá rẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-196.html.]
Anh Ba Tần liên lạc với những quen cũ, lấy về một hũ tương ớt băm lớn, tặng cho Tần Dao một hũ nhỏ. Anh còn tranh thủ thời gian rảnh dưa muối, ngâm đậu đũa chua và gừng muối ớt băm chua cay mang sang cho Tần Dao một ít.
Mấy món Thẩm Quế Hương mà phát khiếp. Cái món gừng muối ớt chua cay , ăn đúng là sợ c.h.ế.t sớm, cứ gọi là cháy bỏng cả họng.
Tạ Hồng Nghê sinh một bé gái tên là Thiến Thiến, giống như đúc. Anh Ba Tần và Thẩm Quế Hương đều cực kỳ vui mừng. Anh Ba thấy mãn nguyện hẳn, trút bỏ gánh nặng lo âu: "Cũng may con gái giống em, chứ nếu giống thì lương tâm day dứt lắm."
Tạ Hồng Nghê lườm một cái: "Anh chuyện đấy?"
"Thì đúng như em gái , mang tính chất tham gia cho là ."
Tạ Hồng Nghê mà dở dở . Cái chuyện mà cũng tham gia cho ?
Vở kịch của Tần Dao đoạt giải nhất trong cuộc thi liên huyện, nhận năm mươi tệ tiền thưởng và một phiếu mua xe đạp công nghiệp. Ngoài , lâu cô cũng thực sự thăng chức và tăng lương, ở trung tâm văn hóa đều nể phục cô.
Mùa thu và mùa đông là mùa tích mỡ. Dù mùa đông đảo lạnh lắm nhưng Tần Dao vẫn dồn sức vỗ béo cho Cố Trình và hai nhóc tì. Hai nhóc bắt đầu mọc răng sữa nên ăn, cứ thấy cái gì là gặm cái đó.
Ở nhà cô hầm canh kho thịt, đồng thời quên dặn Cố Trình mỗi sáng uống thêm vài ngụm sữa nóng, cộng thêm kỹ năng "Sinh Cơ" tác động. Cứ thế song quản hạ xuống, một mùa đông trôi qua, bước sang năm 1975, Cố Trình ngoài dự đoán "nuôi béo". Năm nay tuổi thực của là ba mươi mốt, nhưng tuổi hồ sơ là ba mươi ba.
Tuy nhiên, gương mặt của chẳng khác gì gấu trúc ở Tần Lĩnh, dù là một "lão mèo trăm tuổi" ba mươi tuổi nữa thì vẻ ngoài trông vẫn cứ như trẻ con.
Chẳng bù cho Chính ủy Chu nhà bên cạnh, tóc hai bên bắt đầu bạc, mặt mũi ngày càng phong trần, Cố Trình mà thấy thuận mắt chút nào.
"Đừng mà đắc ý quá."
Cố Trình vô cảm soi gương, chẳng thấy đắc ý chút nào. Ở cái tuổi của mà mang một gương mặt non choẹt thì chẳng chút lợi lộc gì cả.
Đội trưởng Cố rầu rĩ lắm. Nhớ hồi hơn hai mươi tuổi chê mặt non quá, tìm cách để gương mặt trông hung dữ và uy lực hơn. Kết quả là đến lúc hơn ba mươi vẫn đau đầu tìm cách để gương mặt "búng sữa" áp chế khác.
Bình thường mặc quân phục thì còn đỡ, quân phục già dặn hơn, chỉ cần đanh mặt là vẻ uy nghiêm. Chứ cởi quân phục mặc thường phục ở nhà, Cố Trình chẳng dám bước khỏi sân.
Ai nấy đều bằng ánh mắt như đười ươi trong sở thú.
Gương mặt của Cố Trình dễ nhận diện, nhưng khi mặc quân phục và khi mặc thường phục, dù rõ ràng là cùng một khuôn mặt nhưng khiến nhận nổi, thậm chí chẳng thể liên tưởng đó là cùng một .
Đã mấy ở khu tập thể, khi mặc đồ dân sự, lầm tưởng là "họ hàng của Đội trưởng Cố".
Hành động nhận nhầm của Tần Dao lúc tuyệt đối trường hợp cá biệt. Trước đây xảy chuyện là vì thấy Cố Trình mặc thường phục bao giờ, giờ chuyển khu tập thể , chẳng lẽ ở nhà cũng mặc quân phục suốt ngày.
Thế là cái "gương mặt non choẹt" của phơi bày sạch sành sanh.