Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 177

Cập nhật lúc: 2025-12-19 05:19:46
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đợi đến khi con lớn lên, ông bố già sẽ nghiên cứu con thấu đáo đến từng chân tơ kẽ tóc. Anh trí nhớ như thế, lúc con trưởng thành vẫn thể mô tả chi tiết cho con thói quen và con tè dầm hồi nhỏ cho mà xem.

Thật là kích thích, cũng may bố con thường xuyên nhà, nếu thì con chẳng giấu nổi bí mật nhỏ nào .

Tần Dao nhéo nhéo cái má phúng phính của út, nhóc con cực kỳ bám , thấy Tần Dao là bỏ rơi ngay ông bố mới tã cho , đôi mắt sáng lấp lánh đuổi theo bóng dáng .

Tần Dao lắc lư , đồng t.ử của nhóc ngốc cứ xoay chuyển theo nhịp điệu của cô, đôi mắt đen láy như mực mọng nước, ngây ngô xoay chuyển , ngờ nghệch chảy cả nước miếng.

Đáng yêu chịu nổi.

Tần Dao đưa tay bế con lòng, chỉ tiếc là nhóc chẳng nể mặt chút nào, lòng là theo thói quen đòi b.ú ngay. Tần Dao vỗ nhẹ cái mặt béo núc ních của nó, vẫn đến giờ ăn.

Đồng chí nhỏ Minh Minh bất mãn hừ hừ mấy tiếng, sang gào khan với bố đẻ, chân tay khua khoắng loạn xạ, miệng thì bập bẹ "a a y y", dường như đang hiệu cho Cố Trình: Nói gì chứ!

Cố Trình nhấp một ngụm nước nóng: "Em cũng xuống chút , em xem, con trai chúng cũng ."

"Không ." Tần Dao mắng thầm đúng là đồ dẻo mồm, cô đưa tay ấn nhẹ giữa trán Cố Trình, liếc một cái đầy trách móc.

Cố Trình mím môi, đôi đồng t.ử y hệt đồng chí nhỏ Minh Minh cũng cô chằm chằm chớp mắt, thần thái của hai cha con lúc đạt đến sự thống nhất tuyệt đối.

Tần Dao nhịn bật thành tiếng.

Cố Trình cũng theo. Nghĩ đến nhà đang khách, Tần Dao trả con cho , còn thì bế cả b.ú , hai đứa nhỏ cho b.ú riêng.

Cố Trình theo bóng lưng cô bế con cả , ý trong mắt vẫn giảm. Chẳng từ bao giờ, hễ về đến nhà, chỉ cần thấy bóng dáng cô, chỉ đơn giản là cảm nhận sự hiện diện của cô, thấy hương vị hạnh phúc lan tỏa khắp tim.

Anh cố gắng kìm khóe môi, định bụng tiếp tục chuyện với Trác Lượng, nhưng khả năng quản lý biểu cảm của khi ở nhà tụt xuống mức âm, nụ mặt cứ thế mà tuôn tài nào giấu nổi.

Người khác thì nếp nhăn đuôi mắt lộ rõ, trông già; còn cứ một cái là cả lập tức trẻ ngay.

Nụ trong mắt Trác Lượng đặc biệt chướng mắt: "Cậu thì cứ , đừng che che đậy đậy."

Cái kiểu nửa nửa , nhưng từ chân mày đến khóe mắt đều toát vẻ xuân phong đắc ý thế thấy chua xót cả miệng, từ kẽ răng đến tận đáy lòng là vị giấm.

" nữa." Cố Trình cũng chẳng hiểu gì mà vui thế, ôm chặt con trai ngốc trong lòng, đối diện với gương mặt béo múp ngơ ngác đó, đổ hết "tội trạng" lên đầu nhóc tì. Chắc chắn là tại thằng con ngốc quá nên mới ảnh hưởng đến ông bố.

Anh ngứa tay nhịn , nhéo một cái cái mặt bánh bao mềm nhũn của con, khiến nhóc Minh Minh chực trào nước mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-177.html.]

Trác Lượng thấy mà thèm: "Cho bế con trai một lát." Nhóc trông giống Cố Trình quá thể, ngờ cái tên đáng ghét như mà con trai trông dễ mến thế .

"Con nhận mặt lạ lắm, ngoài bế là nó ngay."

Đội trưởng Cố chẳng thích ngoài nhào nặn chú hổ con trông y hệt , nhất là cái gã "vạn năm hạng nhì" mặt .

"Muốn bế thì tự mà đẻ lấy."

Trác Lượng nghiến răng khẳng định: " vội, cứ từ từ mà chọn đối tượng."

Nghe Cố Trình chia sẻ kinh nghiệm nghiên cứu, Trác Lượng thầm nghĩ nuôi một đứa trẻ đúng là chẳng dễ dàng gì. Trong tiêu chuẩn chọn vợ của , nhất định thêm một điều kiện nữa là chăm lo cho con cái.

Bà Thẩm Quế Hương mua thịt về, Cố Trình bế con phụ một tay. Bà Thẩm con rể mà thấy ấm lòng, dù từng qua danh tiếng lừng lẫy của Đội trưởng Cố từ các chị dâu trong khu tập thể, nhưng ấn tượng đầu tiên quá sâu đậm, trong lòng nhạc mẫu, Cố Trình chính là chú cừu non trắng trẻo, dễ bắt nạt.

Cô con gái Tần Dao thì khẳng định chắc nịch rằng đẻ đang đeo "kính lọc" để con rể.

"Tiểu Cố, con đừng sang đây, chỗ lo . Vị là lãnh đạo của con hả, hai đứa cứ bàn công việc cho ." Bà Thẩm đưa tay bế nhóc Minh Minh , Minh Minh thấy bà ngoại là bỏ rơi bố ngay chẳng chút do dự.

"Lãnh đạo?" Nghe thấy câu , Trác Lượng sướng rơn: "Cố Trình, là lãnh đạo của nhé."

Cố Trình mặt cảm xúc.

Bà Thẩm ngẩn : "Sao cơ?" Bà cũng chỉ là khách sáo một câu thôi, quen thì cứ gọi là lãnh đạo, dù cũng chẳng mất lòng ai.

"Không dì, dì đúng lắm ạ!" Nói quá đúng luôn chứ! Chiếm ưu thế về lời khiến Trác Lượng thấy cực kỳ sảng khoái. Thật ngờ nhờ thư giới thiệu mà còn trải nghiệm cảm giác "lãnh đạo của Cố Trình".

Trác Lượng , bà Thẩm cũng theo. Bà là hòa nhã, khách thấy vui là bà chẳng nề hà gì, tiếp tục bồi thêm mấy câu xã giao lòng: "Thưa lãnh đạo, mong chiếu cố giúp đỡ cho Tiểu Cố nhà chúng nhiều hơn nhé."

Tiểu Cố: "..."

Trác Lượng trong lòng: &*&%¥#…&&……%……

"Tiểu Cố nhà chúng tính tình hiền lành, trẻ trung, chịu khó. Công việc bận rộn thế mà vẫn thường xuyên phân tâm lo cho gia đình, với bố nó thấy áy náy lắm. Ông trời đúng là ưu ái nhà quá, vớ con rể thế ."

Bà Thẩm thấy Trác Lượng chịu bắt chuyện nên cũng tranh thủ khen con rể hết lời. Hồi bà Lưu Thục Cầm ở đây, bà dám khen quá lời vì sợ bà Lưu vui. Giờ bà Lưu về , bà Thẩm chẳng còn lo hớ nữa. Có khách đến là tranh thủ mà khoe.

Trác Lượng trố mắt bà Thẩm mồm năm miệng mười khen con rể quý như lên đồng, mà lòng ngổn ngang khó tả. Cái còn gây sát thương mạnh hơn cả việc Cố Trình trực tiếp khoe khoang mặt nhiều.

"Thưa lãnh đạo, con trai mấy tuổi ? Đã học tiểu học ạ?"

Loading...