Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 171

Cập nhật lúc: 2025-12-19 05:15:04
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những công tác hậu trường thường ít khi chú ý, nhất là trong thời kỳ tin tức còn hạn chế như thập niên bảy mươi.

Tần Dao hề rằng, dù trong mắt bình thường cô chẳng chút danh tiếng nào, nhưng trong giới văn nghệ, cô bắt đầu chút tiếng tăm. Nhà văn hóa huyện ngỏ ý mời cô điều chuyển công tác về đó.

Chọn chuyển sang nhà văn hóa việc cái lợi cũng cái hại. Cái lợi là thời gian việc tương đối tự do, ngoài những lúc họp hành tham gia hoạt động thì chủ yếu là lách theo yêu cầu của cấp .

Cái chuyện lách , cơ quan chẳng bao giờ bắt ép cô lì ở văn phòng mà , cô thể " việc tại nhà". Ngoài , cô còn lý do chính đáng để ngoài " thực tế", "tìm cảm hứng" một cách tự nhiên. Tuy nhiên, cái sự tự do đó kèm với điều kiện là cuối cùng cô giao thành phẩm.

Thời gian việc thì tự do , nhưng cái hại là mỗi khi họp hành thì đường xá xa. Không giống như ở bệnh viện quân y, Tần Dao cứ nhảy lên xe nhờ là tới ngay, còn nhà văn hóa huyện thì tự đạp xe, tuy quá xa nhưng cũng tốn công sức.

Tần Dao đắn đo một hồi vẫn chọn chuyển sang nhà văn hóa. Như cô sẽ nhiều thời gian ở bên con hơn, giờ giấc việc cũng linh hoạt. Hơn nữa, nhà văn hóa huyện lúc vẫn tách khỏi thư viện huyện, thuận tiện cho cô mượn sách .

Sang nhà văn hóa thì khác hẳn với bên bệnh viện quân y. Cô trở thành nhân viên chính thức của nhà văn hóa, tiền lương tăng nhưng các phúc lợi công việc khác tăng lên đáng kể.

Tần Dao đem chuyện dự định chuyển công tác kể cho Cố Trình, tỏ vẻ vui cho lắm. Trong thâm tâm vẫn hy vọng cô ở bệnh viện quân y.

"Bây giờ đang yên đang lành, cứ bày vẽ rắc rối thế?" Cố Trình nhíu mày, một luồng bực dọc vô cớ lan tỏa trong lòng.

"Không rắc rối . Em chuyển sang đó thì thời gian rảnh nhiều hơn, giờ việc cũng tự do. Hai đứa nhỏ còn lớn, chúng cần ở bên cạnh nhiều hơn."

Cố Trình hỏi: "Em định mang cả con theo ?"

"Tùy tình hình ạ." Tần Dao chớp mắt đàn ông mặt với vẻ ngạc nhiên. Chẳng qua chỉ là đổi một công việc nhẹ nhàng hơn thôi mà, đồng chí Cố nào đó cứ như con mèo lớn giẫm đuôi, lông dựng ngược cả lên.

"Em chỗ mới nhiều đồng nghiệp nam lắm ? Vạn nhất họ suốt ngày thơ, ca hát, thổi kèn harmonica, em nhập hội với họ, bỏ rơi và con thì ?" Cố Trình bế út Minh Minh lên. Dù yếu thế mặt vợ nhưng giọng điệu vẫn sặc mùi "oán phu".

Vợ công việc "tự do", còn thì công việc "mất tự do nhất". Ở ngoài thể uy phong lẫm liệt thật đấy, nhưng cũng chỉ quanh quẩn ở mấy nơi cố định, phạm vi sinh hoạt đất liền hạn hẹp, những nơi khác thì chịu c.h.ế.t với tới .

Lúc Tần Dao ở bệnh viện quân y thì còn đỡ, ai cũng cô là vợ Cố Trình nên ít dám động , mà cũng chẳng ai dám trêu ghẹo. Đợi đến khi sang nhà văn hóa huyện, một đống dân văn nghệ nam thanh nữ tú ở đó dễ nảy sinh vấn đề lắm. Phải rằng từ xưa đến nay, chuyện tình cảm của đám văn nhân luôn phức tạp hơn thường và dễ gây rắc rối.

Vợ sinh hai đứa con nhưng cũng mới ngoài đôi mươi, trông vẫn trẻ trung xinh , nhỡ gã "đại thi sĩ" đa tình tài hoa nào đó nhắm trúng thì tính ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-171.html.]

"Đội trưởng Cố, thiếu tự tin thế ?" Tần Dao buồn . Cô tiến gần huých nhẹ . Dù xác suất cao là đàn ông đang diễn kịch nhưng cô vẫn tránh khỏi cảm thấy áy náy, cứ như thể sắp trở thành một "tra nữ" bằng.

Có những đàn ông mà, ngoài thì hô mưa gọi gió, về nhà tỏ vẻ đáng thương, biến thành một "tiểu oán phu". Cô hiểu cảm giác của Cố Trình. Nghề nghiệp của các kính trọng nhưng mất cái "tự do" quý giá nhất. Con cứ nhốt ở một nơi mãi thì tinh thần dễ nảy sinh vấn đề, đừng tưởng đàn ông thì nghĩ quẩn.

Phải đời một hình phạt đáng sợ nhất là biệt giam, đ.á.n.h mắng, cứ nhốt căn phòng tối om, dù nước đồ ăn thì con cũng sẽ sụp đổ tinh thần trong bóng tối.

"Ai bảo bây giờ là bố của hai đứa trẻ, mang theo hai cục nợ thì ngoài của chúng , chẳng ai thèm nữa ." Cố Trình giả vờ thở dài một tiếng.

Tần Dao hừ lạnh: "Nếu em mà còn, đầy xếp hàng đòi kế cho con đấy."

"Đừng bậy." Cố Trình ôm lấy cô, "Con nhà cần kế mà cũng chẳng cần bố dượng ."

"Anh đừng lo, em thèm để mắt đến đàn ông khác . Hồi đó em một cái là ưng luôn , nhan sắc của hợp gu em nhất. Mà cũng chẳng ai cũng trông như —"

Cố Trình chớp mắt, tò mò hỏi: "Trông thế nào?"

"Trông non khôi ngô, cứ như một em trai . Đội trưởng Cố , em nghi là bộ quân phục thủy thủ , lủi đám đông, đừng bày cái bộ tịch oai phong đó thì chắc chắn sẽ tưởng là tân binh nhập ngũ đấy."

Cố Trình mặt dày đáp: "Quá khen, quá khen."

Nếu là đây, Cố Trình chẳng thích ai bảo trông trẻ trung , hận thể để bảo già dặn thêm chút nữa. giờ thì ngược , chỉ sợ bảo già.

"Dao Dao , nếu khác thư tình cho em, em tuyệt đối nhận đấy."

Tần Dao liếc xéo : "Ai thư tình cho em, em sẽ tố cáo đó tội lưu manh. Anh tưởng ai cũng xảo quyệt như , mặt lạnh tanh đưa thư tình mà còn chữ in hoa để phủi sạch quan hệ."

Tần Dao chẳng bao giờ nghĩ Cố Trình là một đơn giản. Anh chỉ là gần đây học chiêu lạt mềm buộc chặt, ưa thói cứng rắn nên bắt đầu dùng đủ chiêu trò thăm dò. Cái kiểu mặt dày mày dạn đó đúng là nắm thóp cô mà.

Nhìn xem, rõ ràng đang diễn mà lòng cô vẫn nhịn nảy sinh cảm giác tội , bù đắp cho . Anh thật đáng thương, ngày nào cũng nhốt trong cái lồng cố định...

Thật lạ lùng, một Đội trưởng Cố uy phong lẫm liệt như mà cần đến cô thương hại ? Động vật ăn thịt giả vẻ đáng thương mặt động vật ăn cỏ, đúng là con cá sấu hôi hổi. Không, chắc là loài thuộc họ mèo, lúc đói thì chỉ thích coi con mồi như món đồ chơi mà vờn thôi.

Loading...