Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 168

Cập nhật lúc: 2025-12-19 05:12:36
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6faokMMrVx

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà Lưu Thục Cầm quyết định ghi nhớ kỹ cách để về nhà cho mấy đàn ông trong nhà cùng nếm thử. Còn bà và con dâu Hòa An vốn thích uống cháo ngọt hơn nên món xin kiễng chân miễn cho hai .

"Dao Dao, đây , đây ăn cơm con. Tiểu Cố, con dìu vợ cho khéo ."

"Dao Dao, hôm nay món con thích nhất đây."

"Dao Dao, hôm nay mấy đứa nhỏ quậy con ?"

...

Tần Dao bên bàn ăn, bắt đầu những ngày tháng cơm bưng nước rót tận nơi. Địa vị của cô trong nhà lúc thể là như vây quanh trăng, bà bầu đặc quyền và ưu ái tuyệt đối.

Cũng chính vì thế, Tần Dao thầm lo lắng và tự nhủ bản đừng đắc ý quá mà giữ tâm lý thoải mái. Đa phần chứng trầm cảm sinh của các sản phụ cũng từ đây mà . Trước khi sinh thì gia đình hết mực coi trọng, ai cũng coi như bảo bối, nhưng đợi đến lúc sinh xong, cả nhà dồn hết sự chú ý đứa trẻ mà lơ là . Cái cảm giác hụt hẫng đó một hai câu là hết .

"Mẹ ơi, bây giờ quan tâm con thế con vui lắm. đợi lúc các con đời , cũng quan tâm con nhiều đấy, là con chịu nổi ." Tần Dao lắc lắc tay đẻ Thẩm Quế Hương. Là con gái độc nhất trong nhà, cô đủ tự tin để nũng.

"Đã sắp trẻ con , thì quan tâm con cái nhiều hơn chứ."

Tần Dao: "Thế thì con quan tâm con, còn thì quan tâm con."

Cố Trình gật đầu: "Anh chỉ quan tâm em thôi, thèm quản mấy đứa nhỏ."

"Không !" Tần Dao liếc xéo một cái, "Con cái mà quản thì bố kiểu gì. Sau vấn đề giáo d.ụ.c con cái, chịu trách nhiệm một nửa đấy."

Cố Trình nhịn : "Anh quản em, cũng quản cả con, nhưng chủ yếu vẫn là lấy em trọng, nào? Bé con Tần Dao."

"Anh đừng đùa."

...

Ở đầu bàn ăn, bà Thẩm Quế Hương và bà Lưu Thục Cầm , ánh mắt tràn ngập ý . Đôi vợ chồng trẻ ở với trông cũng ngọt ngào phết.

Nhà Tần Dao bắt đầu náo nhiệt, mà nhà Trần Bảo Trân cũng chẳng kém cạnh khi chồng cô cũng sang. Cùng lúc đó, chồng nhà Bạch Thu Linh ở kế bên cũng đến, đúng là nhóm chồng đối chiếu trong nguyên tác. So với chồng của Trần Bảo Trân, chồng Bạch Thu Linh đúng là một "cực phẩm" điển hình. Phía Trần Bảo Trân thì chuyện gì lớn, dù chút va chạm nhỏ nhưng bà vẫn nâng niu cô như tổ tông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-168.html.]

Thai kỳ càng lớn, mỗi ngày đều thấy mệt mỏi, Tần Dao trở nên cực kỳ ham ngủ, chỉ cả ngày cuộn tròn trong chăn như gấu ngủ đông nhúc nhích. Trên đảo tuy quá lạnh nhưng tầm tháng một, tháng hai vẫn những lúc nhiệt độ xuống thấp. Đêm về gió to hơn, trời lạnh hơn, rúc chăn ngủ đúng là khiến cảm thán: Trời lạnh thật dễ ngủ.

, với bà Thẩm và bà Lưu, hai bà thấy mùa đông đảo giống như mùa thu , thoải mái đến khó tin. Gió biển dịu dàng và mát mẻ, đêm ngủ se lạnh, đắp tấm chăn là thể đ.á.n.h một giấc đến sáng bạch.

Ngày ba mươi Tết, ba Tần và Tạ Hồng Nghê cùng đến. Sáu tụ họp đón năm mới. Hai mang theo nhiều trái cây từ trang trại, đặc biệt là mía, buộc thành một bó lớn. Họ còn mang đến một tin vui: Tạ Hồng Nghê cũng m.a.n.g t.h.a.i . Bà Thẩm Quế Hương vui mừng khôn xiết: " sắp bế cháu ."

Tạ Hồng Nghê thẹn thùng mỉm đàn ông bên cạnh. Cô ngờ thể nên duyên với "gã khờ" , mà giờ còn cả con nữa.

"Chúc mừng chị nhé." Tần Dao đỡ lấy cái bụng vượt mặt. Giờ bụng to quá , cô tự một cái đai đỡ bụng quàng qua vai cho đỡ tốn sức. Lúc m.a.n.g t.h.a.i đúng là dễ chịu gì, nhưng giờ sắp đến ngày "hoa nở nhụy tàn", trong lòng cô tràn đầy niềm tự hào như thành một công trình vĩ đại.

"Sắp sinh nhỉ." Tạ Hồng Nghê cái bụng lớn của cô, ngưỡng mộ chút lo lắng bồn chồn.

"Em cũng mong nó sớm đời cho nhẹ nợ."

Đêm ba mươi quây quần gói sủi cảo, thức đón giao thừa đến tận nửa đêm. Trên đảo pháo hoa nhưng tiếng pháo nổ vang suốt một tiếng đồng hồ, kèm theo tiếng reo hò của bọn trẻ, cuối cùng cũng chút khí Tết.

Ngày dự sinh của Trần Bảo Trân sắp đến, Tần Dao muộn hơn cô một tháng, nhưng cô sinh . Hai nhóc tì trong bụng đòi "chạy ", qua rằm tháng Giêng, sáng sớm ngày mười hai tháng Giêng, Tần Dao bắt đầu chuyển .

Lúc đó Cố Trình nhà, bà Thẩm và bà Lưu vội vàng gọi quân y đến, đưa Tần Dao lên xe cấp cứu chuyển thẳng đến quân y viện. Bà Lưu Thục Cầm vội vã nhờ thông báo cho con trai .

Cố Trình tức tốc chạy đến bệnh viện bốn giờ chiều để ở bên cạnh Tần Dao. Y tá ban đầu ngăn cho nhưng Tần Dao năn nỉ xin cho cùng. Cô vốn thiết với bác sĩ y tá ở đây, y tá hộ sinh lời cô nên để Cố Trình cùng vợ.

"Dao Dao, đừng sợ."

"Anh mới là đang sợ đấy."

Tần Dao bật , cô định bảo " nhát quá đấy". Cố Trình rõ ràng chẳng đau đớn gì mà mặt mũi trắng bệch như tờ giấy, cứ như thể đang sinh con là bằng.

Cô mở hệ thống thiện cảm , phần quà thiện cảm đang đếm ngược. Ở bên cạnh Cố Trình đủ hai mươi tư giờ là cô sẽ nhận quà. Nhờ cái kỹ năng " qua là nhớ" lấy từ , Tần Dao lúc ít tác phẩm văn học và chúng ghi nhớ kỹ trong đầu. Biết nhờ cái mà cô thể thực sự trở thành một nhà văn lớn?

Trong lúc mơ mơ màng màng như thế, dù sức cùng lực kiệt nhưng Tần Dao vẫn kiên trì đến cùng. Đến hơn bảy giờ gần tám giờ tối, Tần Dao lượt hạ sinh hai đứa trẻ.

Sau khi cắt dây rốn và vệ sinh sạch sẽ, hai đứa nhỏ bế đến mặt Tần Dao cho cô xem. Cô thấy tiếng của bọn trẻ từ sớm, đứa đầu nhỏ một chút, đứa thứ hai thì tiếng vang dội vô cùng. Cô buồn ngủ nhưng vì tò mò mặt con nên vẫn cố gắng gượng lịm .

"Xem con , hai đứa con trai, đây là cả, nặng hơn hai cân rưỡi một chút."

Loading...