Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 166

Cập nhật lúc: 2025-12-19 05:11:03
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một tác giả danh tiếng, dù bản thảo lách cũng bình thường nhưng biên tập viên vẫn sẽ ưu tiên chọn bài của họ.

"Lỗ ? Bằng mấy tháng lương của em đấy."

"Cũng đúng." Tần Dao phép tính đổi, cứ cho lương tháng của cô là bốn mươi tệ, thì hai trăm tệ bằng năm tháng lương, tính tròn lên là coi như dư "nửa năm tiền lương" .

Bây giờ mua một cân thịt lợn mới hơn một tệ, hai trăm tệ mua hơn trăm cân thịt, kể cả chợ đen cũng mua cả tạ thịt lợn chứ chẳng chơi.

"Anh nghi ngờ đang khoe mẽ đấy nhé." Mấy tháng Cố Trình nhà, tiền lương chẳng những giảm mà còn tăng lên do nhiều khoản phụ cấp biển. Hai trăm tệ thực cũng chỉ bằng hơn một tháng lương của thôi.

Cố Trình xuống bên cạnh cô, buồn : "Tiền trong nhà chẳng đều do em quản hết ?"

"Vợ ơi, tiền , mua bộ ghế sofa nhé?"

"Sofa ?" Tần Dao rúc lòng , "Đợi con lớn chút nữa hãy mua, trẻ con thì dùng đồ cũ là hợp nhất."

Cho trẻ con mặc đồ cũ dùng đồ cũ vốn là trí tuệ của tổ tiên để , đồ cũ trông bẩn tí nhưng nhiều chất độc hại.

"Hay là cứ mua một bộ, để ở phòng tầng hai cho thoáng khí, để tầm nửa năm cho bay hết mùi mới dùng."

Cố Trình thấp giọng: "Nghe em tất."

Tần Dao ôm lấy cổ , thì thầm: "Tiêu sạch mấy tháng tiền phụ cấp của ."

Dù Cố Trình nhà thì phụ cấp cao thật đấy, nhưng cô vẫn thích ở nhà hơn.

Đến cuối năm, t.h.a.i kỳ của Tần Dao ngày càng lớn, bụng cũng to vượt mặt. Mẹ cô, bà Thẩm Quế Hương, gọi điện bảo sẽ sang đây để túc trực lúc cô sinh nở và chăm sóc thời gian ở cữ.

Bà Thẩm Quế Hương vốn công việc là công nhân nhà máy, nhưng giờ bà nhượng vị trí đó cho con dâu và vinh dự nghỉ hưu sớm. Mặc dù lương hưu mỗi tháng chẳng đáng là bao so với lương , nhưng cả, hai và tư mỗi tháng đều gửi cho bố một khoản tiền dưỡng già nhỏ. Mỗi nhà góp vài tệ thôi cộng cũng khá khẩm, kể ông cụ Tần Truyền Vinh ngày thường vẫn nhiều khoản thu nhập ngoài, nên hai ông bà sống dư dả.

Bà Thẩm Quế Hương xuống miền Nam, thứ nhất là để chăm con gái út sinh nở, thứ hai là để gặp mặt Tạ Hồng Nghê.

Con trai thứ ba chủ động xuống nông thôn, cả nhà đều cảm thấy với và thấu hiểu cho sự hy sinh đó. Nay tìm vợ, bà Thẩm Quế Hương dù thế nào cũng sang xem qua, tặng con dâu mới chút quà gặp mặt.

Ngoài những lý do chính đáng đó, bản bà cũng xuống miền Nam tránh rét, sẵn tiện mở mang tầm mắt xem phong tình hải đảo nó .

Sau khi xin giấy giới thiệu thăm của phường, bà Thẩm Quế Hương đón tàu hỏa xuôi Nam tháng mười hai năm . Suốt dọc đường tàu thủy bồng bềnh mãi mới tới đảo, ba Tần và Tạ Hồng Nghê đón bà. Bà nghỉ trang trại một ngày mới đến khu tập thể thăm Tần Dao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-166.html.]

Vừa thấy con gái út, mắt bà Thẩm Quế Hương đỏ hoe. Tết năm ngoái mới tiễn con lấy chồng, giờ con gái sắp , bà mừng tủi. Trong mắt , con gái vẫn còn là một cô bé con.

"Dao Dao, ở đảo sống thế nào hả con?"

Tần Dao : "Mẹ con thế con sống mà."

Tần Dao mang thai, ngoài dự đoán, cô "đầy đặn" hẳn lên. Không chỉ bụng to mà cả cũng tròn trịa, da dẻ hồng hào, toát lên vẻ tràn đầy sức sống. Có vẻ như hệ thống thiện cảm cũng phán đoán rằng lúc cô cần nhiều mỡ một chút mới là trạng thái nhất cho cơ thể.

Cố Trình cực kỳ thích dáng vẻ của cô, tối đến ôm cô lòng, cứ lúc thì nắn chỗ , lúc bóp chỗ .

Mẹ con gặp , hàn huyên đủ chuyện suốt buổi, bà Thẩm Quế Hương hỏi Tần Dao: "Nghe trai con bảo con còn sách nữa ?"

Thành tích học tập ngày của con gái cũng chẳng gọi là , các môn tự nhiên thì chịu c.h.ế.t, nhưng môn Văn thì cũng giống đa các cô bé khác, luôn trong tốp mười của lớp. Tần Dao gặp đúng thời, lúc cô học trung học thì việc học hành ở trường chẳng còn nữa, bà Thẩm Quế Hương chỉ sợ con gái học còn chẳng bằng bà ngày xưa.

Thế mà bây giờ nó còn sách?

"Vâng , xem ?"

Bà Thẩm Quế Hương gật đầu. Tần Dao đưa bản thảo cho xem. Đọc vài trang, sự kinh ngạc trong lòng bà vơi bớt: "Con lời ăn tiếng bình dân thế , cũng hiểu ."

Thế hệ của bà Thẩm Quế Hương phần lớn các tác phẩm văn học của các văn sĩ thời Dân Quốc hoặc các bản dịch văn học nước ngoài, câu cú trong đó thường phức tạp và trúc trắc. Tác phẩm của con gái Tần Dao đặc điểm đầu tiên là "trôi chảy", cách khác là "ngôn ngữ đời thường".

Bà Thẩm Quế Hương năng lực thẩm định văn học gì cao siêu, theo bà thấy, bình dân thế đúng là "chẳng mấy vốn liếng văn chương".

Tần Dao dở dở , cô cố ý kiểu bình dân đại chúng mà qua lời thành cái khuyết điểm "thiếu văn hóa" thế . Khi sáng tác cuốn sách , cô thực sự nghĩ đến tính văn chương sâu sắc gì cả, mà chỉ tạo một câu chuyện thật hấp dẫn. Cũng chẳng trách xưởng phim trúng.

Bà Thẩm Quế Hương vài trang dần dần cuốn lúc nào . Câu chuyện của Tần Dao cài cắm nhiều nút thắt, lớp lớp đan xen, thu hút cứ tiếp, đến những nút thắt quan trọng thì đúng là khiến vỗ đùi khen .

Bà mất gần một tiếng rưỡi mới xong câu chuyện. Đọc xong, bà ngạc nhiên bầu trời bên ngoài: "Vẫn còn sớm thế ."

Tần Dao : "Mẹ ơi, còn sớm ."

"Cuốn sách của con dễ thật đấy, loáng cái xem xong . Sao xuất bản chứ, thế cơ mà." Bà Thẩm Quế Hương thích câu chuyện , bà còn mang về khu tập thể để khoe khoang một phen, đây là tiểu thuyết con gái bà đấy, còn sắp đóng phim nữa cơ.

Ở khu tập thể đối diện ngõ nhỏ một nghề chiếu phim, nếu ngày ông chiếu bộ phim do con gái sáng tác, chắc chắn bà và ông Tần sẽ nở mày nở mặt vô cùng.

"Con gái khi thành nhà văn lớn chứ? Có điều văn phong con sửa chút, bình dân quá."

Loading...