Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 162
Cập nhật lúc: 2025-12-19 05:07:59
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi kết hôn với Tần Dao, để trang trí tân phòng và mua sắm các loại nội thất, Cố Trình cũng chi một khoản lớn. tiền đó cũng chỉ bằng một năm tiền lương tích lũy của . Anh lính hơn mười năm, vốn liếng tuy thể so với biển cả mênh mông, nhưng cũng là một miệng giếng khơi chảy mãi ngừng, chịu nhiệt khoản chi tiêu.
Dù thêm hai đứa trẻ, Cố Trình cũng bao giờ lo nuôi nổi. "Đừng hai đứa, năm đứa bảy đứa chúng cũng nuôi ."
Tần Dao mặt cảm xúc: "Nuôi con chỉ là chuyện tiền bạc."
"Mười đứa cũng nuôi tất."
Tần Dao đá bắp chân : "Cẩn thận em đ.ấ.m đấy nhé."
"Trẻ con khó dạy, đến lúc đó lo mà quản."
Cố Trình thản nhiên : "Anh quản thì quản, chuyện quản là bậc thầy . Hàng trăm hàng ngàn còn quản , lẽ nào sợ hai đứa nhóc con?"
"Chúc mãi mãi giữ sự tự tin . Chúc giống như bố , vinh hạnh nếm vị nước tiểu đồng t.ử của con trai ." Tần Dao nhắm mắt , chắp hai tay ngực, chân thành cầu nguyện.
"Em..." Cố Trình bệ vệ bên cạnh vợ , cảm thấy thể thua nhưng thể thua khí thế. "Em tin Đông y ? Trong Đông y nước tiểu đồng t.ử cũng tác dụng lắm đấy. Phúc khí lành , chúc hai vợ chồng cùng tận hưởng."
Nói xong, cũng học theo dáng vẻ của Tần Dao, chắp tay lặng lẽ ước nguyện.
Tần Dao mở mắt , tức phát điên vì lời . Cô ôm lấy cổ đàn ông lao về phía , lên đùi Cố Trình bấu cổ .
"Đội trưởng Cố, bây giờ đúng là mặt dày ai bằng!"
"Chúng như cả thôi."
Tần Dao tựa lồng n.g.ự.c Cố Trình, mắt lim dim sắp ngủ. Cô quá lo lắng về tương lai, dù công việc của cô cũng nhẹ nhàng, mỗi ngày chỉ mất một hai tiếng là thành, thời gian còn chẳng qua là sách xem báo học tập. Tất nhiên, đối với những nghề lách như cô, dành nhiều thời gian mỗi ngày báo thời sự, quan tâm đến đại sự quốc gia vốn dĩ là một phần của công việc.
Bây giờ là năm bảy mươi ba, năm là bảy mươi tư, cách lúc khôi phục kỳ thi đại học còn bốn năm, cách lúc kinh tế mở cửa còn năm sáu năm nữa.
Tần Dao định tham gia thi đại học.
Cô học hơn hai mươi năm , học đại học học thạc sĩ, khó khăn lắm mới bước đời, trở thành một tự do tự tại. Cô điên mới thi để đại học nữa.
Bản cô vốn là sinh viên ngành văn, việc lấy thêm một cái bằng đại học lúc thực sự cần thiết. Cô tin chất lượng giảng dạy bây giờ thể so sánh với . Đã học gì ở đại học, thì hà tất lãng phí thời gian đó.
Nhiều học đại học là vì bằng cấp, bằng cấp là để xin việc, còn Tần Dao hứng thú với việc bưng bát cơm sắt nên cần tờ giấy lộn đó.
Còn về việc phát tài giàu... Tần Dao quá nhiều tham vọng kiếm tiền, cô chỉ những công việc thấy hứng thú, ví dụ như tòa soạn tạp chí, nhà xuất bản quán cà phê.
Đó đều là những thứ bình thường, nếu giàu hơn nữa, cô mơ ước xây một vườn thú tư nhân, mua một hòn đảo nhỏ để phát triển dự án nghỉ dưỡng.
Tương lai cô sẽ nuôi một dàn tác giả, lách trong quán cà phê, tiếp xúc với thiên nhiên trong vườn thú, l..m t.ì.n.h nguyện viên ở khu nghỉ dưỡng đảo...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-162.html.]
Thật là khó tin, Tần Dao của đây chỉ nghĩ khi nào sức lực thì nuôi vài con mèo. Bây giờ xuyên về những năm bảy mươi, cơ hội kiếm tiền, tham vọng của cô chỉ dừng ở mấy con mèo nhỏ.
Sở hữu một vườn thú thì đừng là nuôi mèo, nuôi cả những con "mèo lớn" chữ Vương đầu cũng chẳng thành vấn đề.
Lại còn thủy cung cá heo, nhà gấu trúc, nhà voi...
Trước đây Tần Dao thực sự dám nghĩ đến chuyện mở vườn thú, bây giờ chẳng đúng lúc , trai sinh đôi của cô đang nhân viên chăm sóc ở vườn thú. Sau thể học hỏi kinh nghiệm quản lý, mối quan hệ giúp cô giới thiệu nguồn tài nguyên.
Tất cả những thứ đều cần tiền và vốn liếng. Tiền từ ?
— Đi "vặt lông" nữ chính Bạch Thu Linh chứ .
Trước khi xuyên Tần Dao ít truyện niên đại. Những nữ chính như Bạch Thu Linh, khi trọng sinh thì tham gia thi đại học, học thạc sĩ, đồng thời quên khởi nghiệp, từ bày sạp vỉa hè, mở xưởng, bán quần áo giày dép đến bán đồ ăn nhanh...
Thập niên tám mươi là thời đại hoàng kim để khởi nghiệp. Bảo Tần Dao buôn sỉ quần áo mở xưởng may để kiếm tiền cô cũng , nhưng chẳng việc gì tự tay những việc đó cho cực .
Bạch Thu Linh là nữ chính nguyên tác, bỏ tiền đầu tư sự nghiệp của cô chắc chắn lỗ. Đợi Bạch Thu Linh khởi nghiệp nhất định sẽ cần hùn vốn, lúc đó Tần Dao định sẽ ném một khoản, để nữ chính kiếm tiền, còn cô và Trần Bảo Trân cứ thế ké, vặt lông là .
Đầu tư nữ chính, theo húp bát canh thịt, một " sành canh" vui vẻ tuyệt đối là vụ ăn nắm chắc phần thắng.
Nghĩ đến đây, Tần Dao càng nghĩ càng thấy sướng.
"Cười cái gì đấy? Chảy cả nước miếng kìa." Cố Trình cúi đầu cô, phụ nữ trong lòng cứ tự ngớ ngẩn, chẳng là đang mơ mộng đến chuyện gì.
Tần Dao nheo mắt như một con mèo lười: "Em đang nghĩ đến chuyện ."
Cố Trình mỉm cúi đầu cọ cọ cổ cô. Tần Dao đẩy : "Ngứa lắm."
"Để ôm thêm lát nữa." Cố Trình cọ gò má cô, cũng chỉ những lúc da thịt kề sát thế mới cảm giác chân thực là thực sự trở về bên cạnh cô.
Tần Dao mơ mộng suốt một hai tiếng đồng hồ, thoát khỏi niềm vui ảo mộng thì thấy chuyện mở vườn thú ít nhất cũng năm sáu năm, bảy tám năm nữa. Bây giờ vẫn sống cho và tiết kiệm tiền .
Chao ôi, Tần Dao khẽ thở dài một tiếng.
Cố Trình về nhà sớm hơn hẳn. Buổi chiều tối khi rảnh rỗi luôn dạo cùng Tần Dao, thỉnh thoảng bắt gặp vợ chồng Trần Bảo Trân và Cao Kiến Quốc.
Trần Bảo Trân m.a.n.g t.h.a.i tháng lớn hơn Tần Dao một tháng, Cao Kiến Quốc trong lòng đắc ý lạ thường. Anh nghĩ đây đúng là duyên phận trời ban, con nhà lớn hơn, lớn hơn cả con của Cố Trình, ha ha.
Anh đắc ý với Cố Trình: "Con nhà là em thôi nhé."
Cố Trình nhàn nhạt liếc một cái, chẳng buồn chấp nhặt: "Chỉ lệch một hai tháng, thì khác gì ?"
"Dao Dao, sang nhà ăn cơm ?" Trần Bảo Trân thoát khỏi tay Cao Kiến Quốc, định chạy đỡ Tần Dao. Cố Trình thấy thế liền bước lên phía , chắn giữa hai , một lòng bảo vệ vợ . Anh nháy mắt với Cao Kiến Quốc: "Đừng để hai nhân vật nguy hiểm túm tụm với ."