Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 150

Cập nhật lúc: 2025-12-19 04:56:47
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Dao lập tức lột áo khoác của , bắt lính, bắt sân đào hố. Cố Trình cũng đang mệt lử, bèn ngoài tóm hai lính trẻ giúp một tay, đào hố, định vị trồng mấy gốc dâu tằm góc sân.

Cần thiết trồng ngay cửa nhà thế ? Bên ngoài thiếu gì, thích ăn thì ngoài mà hái.

Tần Dao đáp: Trồng ở cửa nhà cho tiện.

Trồng cửa chủ yếu là để ăn tươi, là hái ngay, để cành còn giữ độ tươi vài ngày. Chứ xa hái thì hái thật nhiều cho bõ công, mang về nhà ăn hết lãng phí.

Cố Trình tắm rửa xong xuôi thì ngạc nhiên hỏi: Em mang cái gì mà nhiều thế về? Chẳng lẽ cướp của ai ?

Đội trưởng Cố nheo nheo mắt, vợ xinh thế , chẳng lẽ vì quá nên tặng trái cây lấy lòng? Thế là mang về cả một đống lớn thế ?

Nghĩ đến đây, nhấc một quả dứa đầy gai lên, thầm nghĩ thứ mà ném thì đau , ném vài quả là thành án mạng như chơi. Chuyện ném quả đầy xe như tích xưa, chắc dùng đến nhãn, vải với chuối xoài nhỏ mới đúng chứ.

Em lập công lớn đấy nhé. Tần Dao đến bên cạnh Cố Trình, kể những chuyện xảy ở nông trường: Đống coi như là phần thưởng cho em, mà, hùng thì luôn kèm với hoa tươi, tràng pháo tay và trái cây.

Vẻ mặt Cố Trình chút ý nào, đó là sự sợ hãi. Anh ôm lấy phụ nữ mặt, tựa tai cô thì thầm: Sau gặp chuyện như , nhất định cẩn thận, bảo vệ bản là quan trọng nhất.

Giáo quan Cố nhận hôm nọ dặn dò vẫn còn thiếu sót, ngoài kỹ năng sinh tồn dã ngoại, còn dạy cho đồng chí Tiểu Tần thêm nhiều ngón nghề khác nữa.

Vận may của em từ đến nay vẫn mà, chuyến cũng ích lắm, giờ trong đầu em đầy ắp cảm hứng cho các câu chuyện. Tần Dao một chuyến về cũng thấy cuộc sống hai điểm một đường giữa khu nhà và bệnh viện là nhất, cùng lắm là vài nơi quen thuộc thôi, thời buổi nhiều nguy hiểm lường .

Ít nhất là cô kỹ năng bắt rắn thượng thừa như đồng chí Miêu Thúy Diệp.

Em đừng mà chủ quan.

Em mà, chỉ là thỉnh thoảng một thôi, em quý mạng lắm, dại gì mà lao đầu chỗ c.h.ế.t .

Tần Dao tắm, bộ váy cotton mặc nhà lên phòng ngủ. Cố Trình lúc cũng đang ở trong phòng, chỉ tay cái túi , hỏi với vẻ thể tin nổi: Đây là em mang về cho khác ? thấy đồng chí Tiểu Tần đây ý định "mua bán ", tư tưởng vững vàng, lên lớp giáo d.ụ.c chính trị cho em mới !

Tần Dao thản nhiên: Đồ của nhà hết đấy, cho dùng, coi như là phần thưởng vinh dự cho chồng của nữ hùng.

Cố Trình: ...

Em chắc chứ?

Cho hết á?

Cố Trình thò tay bới bới, định đếm xem bao nhiêu cái. Sau khi ước lượng sơ bộ lượng, cằm Cố Trình suýt chút nữa rơi xuống đất, nhiều thế á? Có mà dùng đến năm tao bảy tiết cũng hết.

Dù là "Tiểu Cố" Đội trưởng Cố thì lúc đều thành thật : dùng.

Anh dùng thứ , tiểu hổ nương cơ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-150.html.]

Nhiều thế , size cũng đúng nữa, đem tặng . Cố Trình kỹ một hồi bật .

Tần Dao bổ sung thêm: Yên tâm , chủ yếu là hai loại, còn mấy loại khác nữa. Bên họ lo "vĩ đại" đến mức đó nên mới đưa thêm đấy.

Cố Trình: ... C.h.ế.t tiệt.

Muốn tặng thì em mà tặng.

Chương 77

Đồng chí họ Cố nào đó buổi tối nhất quyết dùng "đồ", vượt ngục một cách điên cuồng. Đã quen với hương vị tự do, giống như con cá hổ kình tung hoành giữa đại dương, thể cam tâm nhốt trong cái bao đó chứ, ít nhất cũng để thấy tiểu hổ nương chứ.

Sáng hôm , Tần Dao đá mấy cái: Nhiều thế dùng thì mang tặng .

Cố Trình cài khuy cổ áo, giữ khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng: khỏi cửa mang cái tặng á? Thế thì thành loại gì, bên kế hoạch hóa gia đình .

Từ những năm bảy mươi bắt đầu vận động kế hoạch hóa gia đình, đẻ ít đẻ , bắt buộc nhưng thường xuyên cán bộ tuyên truyền xuống tận thôn tặng b.a.o c.a.o s.u miễn phí.

Lúc Cố Trình kết hôn cũng phát miễn phí hai cái.

Hợp tác xã ở thôn bán bao cao su, nhưng mua cực kỳ ít, đa thành phố sử dụng và tìm mua, còn dân làng nhiều chẳng đó là cái thứ gì.

Cố Trình mang tặng, Tần Dao cũng hiểu, dù bảo cô mang tặng cô cũng chẳng mặt mũi nào. Thế thì cứ để đấy , cùng lắm để dành cho đám trẻ con thổi bong bóng?

Đối mặt với khác thì ngại , nhưng mặt cô bạn Trần Bảo Trân, Tần Dao chẳng nhịn mà kể vài câu.

Hôm đó Cố Trình và Cao Kiến Quốc trực đêm về nhà, Trần Bảo Trân dẫn cô em chồng sang nhà Tần Dao ăn cơm. Buổi tối Tần Dao xào nấu, Cao Anh T.ử thì hấp một xửng bánh bao mang sang món chính.

Ba phụ nữ ăn chẳng hết bao nhiêu bánh bao, nhưng nhà Tần Dao tủ lạnh, bánh bao thừa cứ cấp đông thành "đá", để bao nhiêu ngày cũng , lúc nào ăn thì bỏ xửng hấp là vị vẫn ngon như mới.

Dao Dao, giỏi quá mất! Cậu lập công lớn ! Nghe Tần Dao kể sự tình, Trần Bảo Trân kinh ngạc thôi. Cô bạn của bắt đặc vụ! Cứ như tình tiết trong phim , chắc chắn sẽ lên báo cho mà xem!

Tần Dao : Toàn là may mắn thôi.

Tối nay họ định món mực nướng. Cả một giỏ mực lớn thế chắc chắn ăn hết, Trần Bảo Trân và Cao Anh T.ử Tần Dao bắt lính, bắt hai cùng xử lý mực.

Mực thì ngon nhưng công đoạn lột da thì phiền phức vô cùng. Họ chẳng kỹ thuật đầu bếp gì nên mấy chị em cứ thế dùng tay mà xé.

Đầu tiên dùng giấm trắng ngâm mực qua một lượt, lúc đó xé da sẽ đơn giản hơn nhiều. Da mực ngâm giấm thì ai xé cũng thấy ghê và phiền, nhưng ngâm qua giấm thì lớp da biến thành một mảng liền , giống như quả cà chua trụng nước sôi , chỉ cần xé một cái là cả mảng lớn, lột sạch.

, Trần Bảo Trân vẫn thấy phiền.

Trần Bảo Trân vốn là lười, cô thích mấy loại cá xử lý cầu kỳ, những loại hải sản chỉ cần rửa sạch cho nồi như ngao, hàu, tôm cua mới là chân ái của cô.

Loading...