Khách khứa về hết, Tần Dao bắt đầu dọn dẹp nhà cửa. Cố Trình mở miệng, cô cũng chẳng buồn câu nào, hai vợ chồng ai việc nấy.
Đáng lẽ cô thấy vui khi chồng về nhà, ai dè về trưng bộ mặt đưa đám. Cách hành xử hôm nay của Cố Trình khiến Tần Dao thực sự nổi giận.
Đầu óc Tần Dao rối bời, cô hiểu Cố Trình đang giận cái gì? Giận cô mời một đám về nhà chơi? Giận cô biển? Hay là mang bực dọc ở đơn vị về trút lên đầu cô?
Cô lạnh trong lòng, nghĩ bụng tại chơi trò đoán ý với Cố Trình? Mấy ngày về, về bày đặt giữ kẽ, loại đàn ông chỉ cái mã ngoài như thì giữ gì cho chật nhà?
Hôn nhân đúng là mồ chôn của tình yêu. Mới cưới mấy ngày thành nông nỗi , cục tức, cô cũng nỗi lòng của .
Tần Dao tắm, bộ quần áo khác thẳng phòng ngủ, đóng sầm cửa , chốt trong, dùng hành động để gạt phắt ngoài.
"Mở cửa!" Cố Trình nhíu mày gõ cửa, bàn tay lớn của đập cánh cửa rầm rầm như sấm dậy: "Dao Dao, mở cửa ! Dao Dao!"
Tần Dao bò giường, im lặng đáp, thầm nghĩ quỷ mới chịu quát tháo. Luận về chiến tranh lạnh, cô thừa kinh nghiệm. Ngày xưa cô đối đầu với bố cũng thế, xuống nước tuyệt đối bao giờ là cô.
Cố Trình sốt ruột: "Dao Dao! Dao Dao! Em ngủ ?"
Ngoài tiếng gõ cửa của , trong phòng vẫn im phăng phắc. Tần Dao ở trong phòng bịt chặt tai . Tiếng gõ cửa bên ngoài dứt thì bên cửa sổ vang lên tiếng động sột soạt, chỉ trong chớp mắt, cô đàn ông ôm chặt lòng.
"Đồ da mặt dày, còn dám leo cửa sổ! Để Đội trưởng Cố leo cửa sổ thì mà cho thối mũi."
Cố Trình đen mặt: "Cười thì cứ ." Vợ chồng Chính ủy Chu mới thấy leo cửa sổ xong đây .
"Lấy cô vợ lạnh lùng, vô tâm vô tính như em, cũng đáng đời."
Tần Dao đốp chát : "Gả cho cái gã già chát, thần kinh thô, còn thích diễn trò trưng bộ mặt lạnh lùng như , mới là kẻ xui xẻo tám đời."
"Em bảo là đồ già chát?"
"Không già ? thấy già như cái tấm ván quan tài đấy."
"Em hối hận vì gả cho ?"
"Hối hận lâu ."
Cố Trình khẩy một tiếng, vẻ mặt đầy vẻ bại trận. Anh với giọng thể tin nổi: "Tần Dao, em tim thế? Em thực sự để tâm đến chồng ? Em khi nào đặt trong lòng ?"
"Anh thật ngờ yêu một phụ nữ sắt đá như em."
Vành mắt Tần Dao đỏ hoe. Cố Trình mà cô như thế, giống hệt gã bạn trai cũ ngày , cứ khi gần gũi là chê bai cô, trách móc cô ngoại tình. Rõ ràng sai là kẻ khác, mà ai cũng xúm chỉ trích cô là "giày xéo chân tình của ".
Với cũ cô chẳng tình cảm gì, nhưng với Cố Trình, cô thực sự là tâm ý. Sau khi cưới bao giờ cô phàn nàn điều gì, ngoài thì giữ gìn hình ảnh cho , giữ thể diện cho , giường thì chiều chuộng hết mực, hiếm khi từ chối chuyện ân ái. Làm vợ đến mức , Tần Dao thấy chẳng chỗ nào đạt yêu cầu cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-125.html.]
"Dao Dao, em đừng mà." Nhìn đôi mắt ngấn lệ của cô, Cố Trình lập tức mủi lòng. Anh ôm chặt lấy Tần Dao như ôm một báu vật vô giá.
Tần Dao chất vấn: " gì ? Mà dám mắng là đồ sắt đá?"
Cố Trình khổ: "Dao Dao, em thấy thất bại. Rõ ràng là chồng em, nhưng chẳng cảm nhận là em cần ."
"Có cũng , cũng xong, em vẫn sống vui vẻ như thế. Chưa bao giờ thấy em phàn nàn về muộn, cũng chẳng thấy em trách ít khi ở nhà. Em giống như Trần Bảo Trân, lúc nào cũng lóc bảo nhớ chồng. thế, em nhớ , em sống , em bạn , sách của em... Còn thì chẳng gì cả, chỉ em thôi, lúc rảnh rỗi đầu óc là hình bóng em."
"Anh cứ như con ch.ó em gọi thì đến, đuổi thì . Thấy thì em vui vẻ đùa giỡn một tí, thấy thì cũng chẳng cả."
Tần Dao mắt đỏ hoe, câu sặc mùi oán hận của thì nhịn mà phì . Cái kiểu so sánh quái quỷ gì thế , ai tự ví là ch.ó bao giờ?
" bao giờ để ch.ó leo lên giường ."
Cố Trình mặt chỗ khác.
"Đội trưởng Cố, trông bây giờ chẳng khác gì một 'vợ oán' cả." Tần Dao phần nào hiểu tâm tư của Cố Trình, cảm thấy cô quấy nhiễu, mẩy là do đủ yêu .
Cố Trình: "Chẳng do em ép ."
"Ai bảo buồn chứ? Anh về nhà buổi tối, cô đơn lắm, nhớ đến nửa đêm ngủ . khó chịu lắm chứ, để tâm đến mà Cố Trình. Anh về nhà buồn lắm, nhưng những lời phàn nàn đó với thì ích gì?"
" công việc của vất vả, thương , về đến nhà còn phiền lòng thêm. chỉ dành những mặt tươi sáng nhất của cho mà quan tâm nhất thôi."
Giọng Tần Dao khàn : "Anh dựa cái gì mà bảo để tâm đến , đồ khốn ! Vừa về đến nhà đè giường giày vò, từ chối bao giờ ? Đồ khốn nhà !"
Tần Dao càng càng giận, vớ lấy cái gối đập liên tiếp mặt Cố Trình.
Cố Trình mặc kệ cho cô đánh, đôi mắt đào hoa của hiện rõ ý : "Em cứ sớm như thế xong ."
"Dao Dao, chuyện gì em cứ giữ kín trong lòng chịu . Nếu ngại , em thể thơ bảo mà."
Tần Dao mắng: "Anh đúng là đồ lương tâm, mắt tự ? Tại cứ nhất thiết bắt ?"
"Anh là thích sĩ diện, ngoài lúc nào cũng duy trì hình tượng Đội trưởng Cố cho , bao giờ mất mặt. Tần Dao điểm nào với ?"
"Vì cái sĩ diện của mà chịu bao nhiêu uất ức, coi là cái bao cát để trút giận đấy!"
Cố Trình hỏi ngược : "Giữ thể diện là việc của riêng . Dao Dao, tại em giữ thể diện cho gì?"
Tần Dao ngẩn : "Anh quan tâm đến hình tượng Đội trưởng Cố của ?"
"Anh quan tâm." Cố Trình tiếp: " Dao Dao , em nhận thức rõ quyền lợi của . Em là vợ , là phụ nữ yêu nhất, em quyền giày xéo cái hình tượng đó của tùy thích."