Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 116
Cập nhật lúc: 2025-12-19 04:08:41
Lượt xem: 44
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AtVhx646d
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Làm việc ở trường tiểu học trong làng thì chẳng thể vẻ vang bằng ở bệnh viện quân y. Lần gia đình giới thiệu cho Tiểu Phan một đối tượng, cô gái cứ tưởng gã là sĩ quan nên mới chuyện tào lao thiên đế, đến lúc gặp mặt thấy cái bộ dạng của gã thì ngoắt sang yêu một cán bộ đại đội khác.
Nhân lúc Tần Dao ngoài lấy nước, trưởng phòng Hoàng nhỏ với cô: "Mấy lời Tiểu Phan , em đừng để bụng. Cậu là con trai độc nhất trong nhà, mấy bà chị đều nhường nhịn chu cấp cho cả. Cả nhà mỗi một chữ nghĩa nên là niềm tự hào của bố quê, ngoài cứ bốc phét cho oai chứ thực tế chẳng bản lĩnh gì. Ở đơn vị giao du với ai nên mới lì ở văn phòng đấy."
Tần Dao cảm thấy thể tin nổi: "Cái hạng đàn ông như thế mà cũng mặt mũi bảo phụ nữ là sướng, thế mấy bà chị của gã là chắc?"
Cả nhà phụ nữ từ nhỏ cung phụng gã, giờ gã ở đây ghen tị với phụ nữ vì "hưởng phúc" khi lấy chồng, thật nực .
Trưởng phòng Hoàng: "Thì đúng là như thế còn gì."
Trưởng phòng Hoàng vốn là tính nên mới giữ Tiểu Phan . Phụ nữ vốn tính ôn hòa, khả năng nhẫn nhịn cao. Tiểu Phan là con một, phụ nữ trong nhà đều nhường nhịn dỗ dành gã, đ.â.m nuôi dưỡng nên cái tính nết ăn suy nghĩ, quen thói khinh miệt phụ nữ, buông lời độc địa mà chẳng coi đó là chuyện gì to tát.
Chồng của Tiểu Tần là Đội trưởng Cố, đây cô y tá luôn tận tụy hết ai cũng khen, bài , phàm là bình thường thì cũng khách sáo với cô vài phần.
Cái hạng ăn giữ mồm giữ miệng như Tiểu Phan, gia đình cứ mong gã lãnh đạo cán bộ, nhưng gã khắp nơi đắc tội với là phúc đức tám đời . Ra ngoài , bất kể là đàn ông phụ nữ, ai thèm chiều gã chứ?
Trưởng phòng Hoàng từng nghĩ đến chuyện đuổi gã , nhưng chị em già cứ đến tận cửa lóc cầu xin, ?
Chương 60
"Chị Hà, cho ngần đủ ạ?" Tần Dao mỉm , quyết định tạm thời gác chuyện sang một bên. Trưởng phòng Hoàng hôm nay với cô nhiều như , trông thì vẻ hiền từ đức độ, nhưng Tần Dao tin tưởng chị .
Có thể leo lên vị trí lãnh đạo nhỏ, cách lôi kéo lòng thì chắc chắn bản lĩnh. Tần Dao cũng còn là cô sinh viên đại học ngây ngô mới đời, cô mới đến biến thành quân cờ.
Tình hình cụ thể ở vị trí mới vẫn cần quan sát thêm, hành động thiếu suy nghĩ.
Tần Dao giả vờ vô tình chạm trưởng phòng Hoàng để kiểm tra mức độ thiện cảm.
Mức độ thiện cảm đối với bạn: 40 (Chị thấy bạn giá trị lợi dụng)
Một con cũng chẳng . Có giá trị lợi dụng? Ý là lợi dụng kiểu gì?
Tần Dao suy nghĩ cúi đầu vẻ khiêm nhường. Mới đến đơn vị mới, cứ sống khiêm tốn cái .
Trưởng phòng Hoàng giao cho cô một nhiệm vụ: xem các tài liệu tuyên truyền cũ, đó vài bài thơ chúc mừng Tết Nguyên Tiêu — đây chính là công việc của cô trong cả ngày hôm nay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-116.html.]
Dù ở đơn vị mới cái loại bùn nhão trát nổi tường như Tiểu Phan, nhưng cũng thừa nhận rằng công việc hàng ngày ở phòng tuyên truyền nhàn hạ.
Tần Dao tại chỗ lật xem tài liệu học tập, một lát cô cầm bút thơ. Cô vài câu tờ giấy nháp gạch sạch , một lúc thêm vài câu gạch bỏ, đó chống cằm trầm tư, vẻ vô cùng khổ sở vò đầu bứt tai.
Ba bên cạnh chú ý đến động tác của Tần Dao, trong lòng ai nấy đều thấy buồn , Tiểu Phan càng đắc ý.
Gã thầm nhạo: "Cứ tưởng sáng tác văn phòng là chuyện nhẹ nhàng chắc? Cho cô , cho cô sầu c.h.ế.t luôn."
Trưởng phòng Hoàng cầm cốc tráng men lên uống, dư quang liếc qua trạng thái việc của Tần Dao, thầm gật đầu tán thưởng.
Còn ở nơi ba chú ý đến, Tần Dao đang cúi đầu, ngòi bút chảy trôi vài câu thơ, cô nhịn mà ngáp hai cái.
Đồng chí Tiểu Tần thấy rằng diễn viên cũng là một công việc đòi hỏi kỹ thuật cao.
Ngay từ lúc trưởng phòng Hoàng giao nhiệm vụ, Tần Dao nghĩ xong vài bài thơ Nguyên Tiêu , nhưng tất nhiên cô thể xong nộp ngay lập tức — thế chẳng là rảnh rỗi sinh nông nổi ?
Lãnh đạo bảo cô nghĩ trong một ngày để mài dũa kỹ lưỡng, nếu cô nộp ngay, dù đến lãnh đạo cũng sẽ bới lông tìm vết vài , bắt cô sửa sửa cho mà xem. Làm lãnh đạo thì bao giờ để cấp nhàn rỗi, nếu em xong sớm nhiệm vụ , lãnh đạo vẫn sẽ tòi nhiệm vụ mới cho em thôi. Cứ thành công việc đúng thời điểm là .
Viết xong một bài thơ, Tần Dao đặt bút xuống, tiếp tục xem tài liệu. Động tác của cô chậm rãi, nhưng tâm trí thì đang bay tận đẩu tận , cô đang nghĩ đến Cố Trình.
Thói quen đúng là một điều đáng sợ. Ba tháng tìm hiểu Cố Trình đây, Tần Dao luôn cố gắng vùi đầu công việc, để nghĩ nhiều về . một tháng cùng về quê, hai thành vợ chồng, sớm tối bên , Cố Trình trở thành một phần thói quen như cơm ăn nước uống hàng ngày .
Mới xa một chút thôi mà cơ thể tự chủ mà nhớ . Đây tính là cưới yêu nhỉ?
"Tiểu Tần, đừng vắt óc quá, việc lâu thì đây nghỉ ngơi chút ."
Trưởng phòng Hoàng bảo mấy Tần Dao sofa . Không lâu , một phụ nữ trung niên khác , mấy bắt đầu tán gẫu. Tần Dao lúc nghĩ đến Cố Trình nữa, cô "nhồi" cho một bụng dưa hóng hớt.
Người phụ nữ trung niên ở tổ dân phố, giới thiệu đối tượng cho phó phòng Liễu. Vừa chuyện xem mắt, bà kể đủ thứ chuyện thượng vàng hạ cám trong làng ngoài phố.
Nào là chuyện bố chồng con dâu nghi vấn quan hệ mờ ám, nào là chuyện bà kế với con riêng hết mực, thế mà lúc con riêng xem mắt tìm đối tượng thì bà biểu hiện lạ lùng khiến ai nấy đều kinh ngạc... Rồi cả chuyện "đổi dâu đổi rể" giữa hai nhà từng thịnh hành ngày xưa.
"Chắc chắn là bầu từ khi đổi sang ." "Có bảo đó thấy hai đứa nó ở nhà với suốt." "Không con mà gã đàn ông đó cũng nhận ?" ...
Tần Dao uống họ buôn chuyện. Là một cô gái Gen Z lớn lên ở thành phố, đầu tiên cô đến một nơi giống như "trạm trung chuyển thông tin đầu làng" thế , trong lòng khỏi hiện lên hàng loạt từ cảm thán kinh ngạc.