Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 115

Cập nhật lúc: 2025-12-19 04:07:01
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lễ cưới tổ chức quê , đơn vị chỉ cái lễ qua loa cho đúng thủ tục.

"Tiểu Tần, cuối cùng cháu cũng ." Y tá trưởng Cát gặp cô thì mừng mặt, liên tục chia sẻ tin vui: "Mấy bài của cháu đăng mấy tờ báo lớn đấy, còn giải nữa cơ!"

"Văn phong của cháu , cố gắng thêm chút nữa, Trung thu Tết Dương lịch thêm ít thơ văn đem lãng mạn hóa, năm cháu Hội Nhà văn địa phương cũng nên."

Tần Dao xong trong lòng khỏi hiếu kỳ. Thời đại Hội Nhà văn, ở nhà văn hóa địa phương thì yêu cầu là gì? Ai là thẩm định? Cô nhịn bèn hỏi: "Y tá trưởng Cát, bác xem cháu thể chuyển sang ở phòng tuyên truyền của bệnh viện ạ?"

Y tá trưởng Cát vô cùng bất ngờ: "Cháu ? Thế để bác giới thiệu cho."

Tần Dao chấn động cực độ, thế cũng luôn ?

Tần Dao , thời lượng văn hóa cực kỳ hiếm hoi, ai học hết cấp hai cấp ba coi là "học vấn cao" trong làng . Hiện tại chuộng học các môn tự nhiên hơn, còn mấy cái tuyên truyền văn hóa thì nhiều mặn mà, cũng ngại va chạm.

về điểm thì Tần Dao sợ, cô tương lai văn hóa sẽ ngày càng mở rộng, là một quá trình dần dần cởi trói chứ cái thời cũ kỹ mấy năm nữa. Đặc biệt là đến những năm 80, đó là thời kỳ nghệ thuật cất cánh, đó bước thời hoàng kim nhất của báo chí giấy.

Lúc Tần Dao nghiệp biên tập viên thì báo chí truyền thống suy yếu , nhiều tạp chí định kỳ đình bản, trở thành ký ức đẽ, nhưng cũng những tờ báo vẫn trụ vững. Tần Dao học qua lịch sử phát triển báo chí những năm đó, cũng khao khát thời đại hoàng kim của tiểu thuyết, tạp chí và văn nghệ. Lần trọng sinh trở , kiểu gì cô cũng sáng lập một tờ tạp chí định kỳ để bắt kịp làn sóng thời đại.

Cứ thế, Tần Dao phòng tuyên truyền của bệnh viện chân chạy vặt. Phòng đông , tổng cộng bốn : một trưởng phòng, một phó phòng, cùng cô và một thanh niên trẻ nữa là chân sai vặt, phụ trách khẩu hiệu tuyên truyền, vẽ tranh cổ động gạch men, chụp ảnh quảng bá các buổi biểu diễn văn nghệ, tiếp đón lãnh đạo đến tham quan trao đổi học tập.

Trưởng phòng họ Hoàng, tên là Hoàng Minh Hà, là một phụ nữ trung niên tầm bốn mươi tuổi, chồng là giáo viên trung học, con gái lớn học cấp ba. Trưởng phòng Hoàng mặt tròn, môi dày, khi thì mắt híp tạo cảm giác hòa nhã, dáng đậm. Chị là bạn của y tá trưởng Cát, y tá trưởng giới thiệu nên trưởng phòng Hoàng nhận Tần Dao về ngay.

Thế giới đúng là một cái sân khấu lớn dựng tạm bợ.

"Chị xem qua mấy bài em , lắm, Tiểu Tần , em là học, năng khiếu lách... Ở văn phòng cũng cần gọi chị là trưởng phòng , cứ gọi một tiếng chị Hà là ."

Tần Dao mỉm gật đầu: "Vâng ạ, chị Hà."

"Tiểu Trần , bên chị đang thiếu thì em đến, đúng là duyên." Trưởng phòng Hoàng dắt tay cô, vẻ mặt đầy từ ái giới thiệu về văn phòng.

Phòng tuyên truyền của bệnh viện, bảo quan trọng cũng đúng mà bảo quan trọng cũng chẳng sai. Ít nhất thì văn phòng khá rộng, tầm ba mươi mét vuông. Vừa cửa là hai dãy ghế sofa và bàn , hai bên là tủ trưng bày triển lãm bày biện đủ loại báo chí, ảnh chụp và sổ tay tuyên truyền tự của bệnh viện. Dưới tủ là một dãy ngăn kéo chứa đủ thứ đồ dùng văn phòng.

đến, trưởng phòng Hoàng gì khác, chỉ chỉ cho cô cách đun nước và chỗ để các loại , trong tủ còn ít bánh kẹo hạt dưa để tiếp khách khi đến tham quan.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-115.html.]

"Sau em với Tiểu Phan, ai đến văn phòng sớm nhất thì đó đun nước nhé."

Tiểu Phan cũng giống Tần Dao, là một chân sai vặt khác, một thanh niên tầm ngoài hai mươi.

Phía trong tủ trưng bày là bốn chiếc bàn việc ghép thành một cụm hình chữ điền. Bàn của Tần Dao và trưởng phòng Hoàng xếp thành một hàng, đối diện là bàn của Tiểu Phan, còn trưởng phòng Hoàng thì đối diện với phó phòng Liễu.

Phó phòng Liễu cũng là nữ, tầm hai mươi tám tuổi, kết hôn, đeo kính, là sinh viên hệ cử tuyển từ công nông binh. Khi chuyện chị thẹn thùng và văn nhã, nhưng việc thì cực kỳ gọn gàng, súc tích.

Tính cả Tần Dao, văn phòng ba nữ một nam. Tiểu Phan phụ trách mấy việc chân tay khuân vác đồ đạc.

"Chào em, đồng chí Tiểu Tần."

Trưởng phòng Hoàng và phó phòng Liễu nhiệt liệt chào mừng Tần Dao. Còn Tiểu Phan Tần Dao với vẻ mặt nửa nửa , giọng điệu kéo dài đầy cảm thán: "Lại thêm một Tiểu Tần nữa, giờ văn phòng mỗi là nam."

" phụ nữ như các cô sướng thật đấy."

"Xinh một chút, gả cho chồng , mát ăn bát vàng ở cái chỗ nhàn hạ là xong."

Tần Dao mỉm đáp: "Đồng chí Tiểu Phan, oán khí nặng thế , lẽ nào là đối tượng của lòng đổi theo khác ?"

dứt lời, mặt Tiểu Phan cứng đờ . Những khác đều im lặng, Tần Dao đoán đ.â.m trúng tim đen của gã .

Tần Dao lạnh trong lòng, mới đến cố tình oai như , chẳng qua là thử xem cô dễ bắt nạt thôi. Nếu phản kháng, năng còn quá đáng hơn.

Chỗ nhàn hạ? Ai mà chẳng một công việc thanh nhàn.

Trước đây mỗi tháng cô chỉ mười mấy đồng tiền lương thực tập, giờ tầm hai mươi đồng, nhiều nhiều, ít ít. So với những lên máy bay xuống tàu ngầm thì đương nhiên là cao, nhưng thời hai vợ chồng cộng kiếm bốn mươi đồng một tháng thì đừng là nuôi hai miệng ăn, nếu khéo vun vén thì nuôi cả một gia đình cũng thành vấn đề.

"Mấy trang trại với vườn cao su gần đây nhiều lắm, thấy Tiểu Phan còn trẻ sức khỏe, mát ăn bát vàng ở đây thì đầy chỗ lao động cần mẫn hợp với đấy."

Tiểu Phan Tần Dao mỉa mai cho vài câu, trong lòng hậm hực nhưng cũng dám mở miệng nữa.

Trưởng phòng Hoàng thấy thì lắc đầu. Cái Tiểu Phan lúc nào cũng tự cao tự đại, chẳng thiết lập quan hệ với ai, khuyên mãi cũng , việc thì chẳng . Cậu cứ chuyển sang giáo viên ở trường học, nhưng chẳng trường nào thèm nhận. Đương nhiên là mấy cái trường tiểu học ở làng xã thiếu giáo viên thì đầy đấy, nhưng chẳng thèm ngó tới.

Loading...