Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 106

Cập nhật lúc: 2025-12-19 03:52:12
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtVhx646d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hòa An mỉm đưa con gái xem khỉ, hai con bên ngoài chuồng khỉ, mặt dán mật đếm lượng: "Mẹ ơi, con khỉ đáng yêu quá, nó cũng dán sát nó kìa."

Nói xong, cô bé xoa xoa mặt , rúc nũng nịu.

Hòa An dịu dàng: "Ừ."

Chị cũng học theo dáng vẻ của con gái, nhéo nhéo má , giả vờ một con khỉ con.

Gần đây chị tìm cách chung sống với con gái, đó là coi như một bạn cùng trang lứa của con. Cứ thế, quan hệ con lên trông thấy, Miểu Miểu ngày càng quấn quýt lấy chị.

Cố Hưng phía , cầm máy ảnh chụp cho hai một tấm.

Tần Dao và Cố Trình tìm . Cố Trình bóng lưng gia đình ba của cả, trong lòng khỏi nảy sinh vẻ ngưỡng mộ. Anh sóng đôi cùng Tần Dao, nhỏ: "Bao giờ thì sinh cho một cô công chúa nhỏ cầm tinh con hổ đây?"

Hẹn hò, kết hôn, tâm nguyện năm Tý và năm Sửu đều thành hiện thực, giờ chỉ còn thiếu mỗi "cô hổ con" nữa thôi.

Tần Dao lườm một cái: "Anh nghĩ nhỉ."

Làm gì chuyện sinh là sinh ngay , vạn nhất sinh một chú hổ con... mà thôi, ai thèm sinh hổ con với chứ.

Tần Dao xoa xoa bụng . Khoảng thời gian vợ chồng tuy mặn nồng dứt, nhưng đều thực hiện biện pháp an . Cố Trình cưới xong để vợ m.a.n.g t.h.a.i vất vả.

Đợi về đảo , chuyện cứ để thuận theo tự nhiên. Có "cô hổ nhỏ" thì còn tùy ý trời .

Tần Dao và Cố Trình đến khu vực nuôi dưỡng gấu trúc đỏ nhưng thấy . Hỏi thăm vài mới tìm thấy tư Tần đang đỏ hoe mắt, giọng khản đặc, trong mắt đầy tia máu: "Vòng Vòng mất tích , tìm khắp nơi mà thấy—"

Nói đoạn, mắt tư càng đỏ hơn. Một con gấu trúc đỏ mà chăm sóc đột ngột biến mất từ chiều qua, tìm suốt cả đêm vẫn thấy tăm . Anh chỉ mong là nó bỏ chạy đó, chứ lũ chim săn mồi trong vườn ăn thịt.

Lần đầu tiên tư Tần thất thần đến mức .

Làm nhân viên nuôi dưỡng một thời gian, nảy sinh tình cảm sâu đậm với mấy nhóc nhỏ . Xã hội loài lòng khó đoán, nhưng thế giới động vật đơn giản và thuần khiết vô cùng.

Mỗi ngày cho chúng ăn, chúng vui vẻ ăn uống, tư cảm thấy tâm hồn như chữa lành.

Xây dựng tình cảm với động vật nhanh, chúng che giấu tâm tư, chúng sẽ nhớ rõ cho ăn và dọn dẹp cho , sẽ thiết với đó. Vừa thấy đến, mắt chúng sẽ sáng lên vui sướng.

Công việc nuôi dưỡng còn mệt hơn hồi ở ủy ban phường, nhưng thấy vui, thậm chí ăn cùng ngủ cùng mấy nhóc , mỗi ngày đều tràn đầy năng lượng.

Vừa đón một cái Tết vui vẻ xong, ngờ sự cố đến nhanh thế . Vòng Vòng mất tích, tìm kiếm tận tâm nhất, đêm qua ngủ , nửa đêm vẫn còn gọi tên nó.

Tần Dao : "Anh, để vợ chồng em tìm cùng ."

Chương 55

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-106.html.]

Gấu trúc đỏ tuy tên chữ "nhỏ" nhưng kích thước hề bé, nó to hơn mèo nhiều, trong vườn khó che giấu. Dù thấy bóng dáng thì cũng để dấu vết gì đó chứ.

Thời tiết bây giờ lạnh giá, mà nó cứ như bốc khỏi thế gian, một dấu vết.

Anh tư Tần bảo: "Anh hỏi nhiều lắm , ai thấy nó cả."

Anh tư cũng thắc mắc, sống thấy "mèo", c.h.ế.t thấy xác, chẳng lẽ một con gấu trúc đỏ mọc cánh bay mất?

Nói chuyện với tư xong, Tần Dao âm thầm bật "kỹ năng xuyên thấu". Mọi thứ lướt qua mắt cô đầu váng mắt hoa. Trong sở thú quá nhiều động vật nhỏ, ơi, cả con đang đào hang vượt ngục sang chuồng khác để đ.á.n.h nữa... Cô "thế giới động vật" một hồi mà suýt thì mê mẩn.

"Dao Dao, Dao Dao? Em thế?"

Tần Dao thoát khỏi kỹ năng, mắt hiện khuôn mặt tuấn tú tỳ vết của Cố Trình. Anh mặc đồ mùa đông dày cộm, đội mũ nâu, vẻ mặt đầy lo lắng. Làn da của mịn màng như ngọc, nhịn mà nhớ đến năm con gấu trúc đỏ bí mật đếm xong.

Theo lời trai, sở thú sáu con, giờ mất một con. Gấu trúc đỏ trông cực kỳ xinh trai, diện mạo thanh tú, lúc giơ vuốt thè lưỡi càng tinh nghịch.

"Không gì, tìm quanh đây xem." Tần Dao vẫn tìm thấy dấu vết con còn .

Cố Trình mở lời hỏi tìm những .

Anh tư: "Những chỗ tìm đều tìm cả ."

"Một đêm trôi qua , trời lạnh thế , động vật cũng sẽ tìm chỗ nào thoải mái để trốn." Cố Trình suy tính.

Tần Dao: "Chẳng lẽ ở trong ký túc xá? Anh, tìm trong ký túc xá nhân viên ?"

"Hả?" Anh tư Tần ngẩn . Trong thâm tâm đoán là Vòng Vòng tự bỏ trốn, mà trốn thì chui chỗ đông ? Khu tập thể nhân viên đúng là tìm thật.

Anh tư nửa tin nửa ngờ dẫn em gái và em rể về phía ký túc xá của , đó là một tòa nhà hai tầng nhỏ nhắn, tư ở phòng đơn tầng hai.

Đến chân tòa nhà, tư cảm thấy khả quan lắm: "Chỗ cũng chẳng chỗ nào mà trốn cả."

"Dao Dao, thật ngại quá, đáng lẽ em và em rể đến đây để tham quan sở thú, kết quả để hai đứa vì chuyện của mà chạy đôn chạy đáo—"

"Tiểu Tần, về ?" Một đàn ông tầm ngoài hai mươi tuổi tay bưng bát sắt tráng men, húp mì chuyện với tư.

"Đêm qua về ? Việc gì khổ thế, cũng do mất . Ở cái sở thú , động vật chạy mất cũng chuyện hiếm."

Anh tư Tần: " tình cảm với Vòng Vòng."

"Tình cảm?" Người đàn ông nhạo vài tiếng: "Bớt tự đa tình . Làm ở sở thú lâu sẽ thấy, động vật chẳng tình cảm gì với . Cậu tưởng là ai chứ?"

"Có chút tình cảm đó, chi bằng tan về mà dành cho bạn bè thì hơn."

Loading...