Thập niên 70: Bạch phú mỹ - Chương 319: Phiên ngoại: Đường Đường và Đại Hải - 8

Cập nhật lúc: 2025-01-02 16:53:32
Lượt xem: 408

Đêm trước năm mới, người nhà đại viện phát một đống phúc lợi trợ cấp, phiếu mua đồ, phiếu dùng tiền thay thế còn có cả phiếu xem phim, Cố Chi Lễ đưa hết đống phiếu này đưa cho Đại Hải.

Đại Hải đem đống phiếu đó vứt không ở một góc, Cố Chi Lễ dùng đống phiếu đó để lừa Đường Đường đi xem phim cùng.

Cậu ta thản nhiên nói: “Thi thoảng đi giải trí một chút, mới có tinh thần học tập.”

Điện ảnh của thập niên chín mươi đã rất có quy mô rồi, ít nhất cũng không phải rạp chiếu phim trắng đen chiếu trên tấm vải to ngoài trời giống như thế hệ của cha mẹ.

Dựa vào chiếc ghế ngồi mềm mại mới tinh của rạp chiếu phim, Đường Đường mệt nhoài ngáp một cái.

Cố Chi Lễ lặng lẽ ngồi xem hết cả bộ phim, đến hết phim mới đánh thức Đường Đường dậy.

Lúc Đường Đường tỉnh dậy mới phát hiện mình đang tựa đầu vào vai Cố Chi Lễ, thân cao một thước chín của cậu ta bị ép đến phải khụy sâu xuống ghế, cô nhẹ nhàng dán đầu vào cổ anh, tỏa ra khí nóng trong phim trường.

Nóng đến nỗi tai cậu ta cũng đỏ cả lên.

Đường Đường sau khi tỉnh lại liền nhảy dựng lên, chẳng còn biết tối nay năm nào liền hỏi: “Xin lỗi, ngủ quên mất, phim chiếu xong rồi à?”

Cố Chi Lễ gật đầu, sắc mặt dịu dàng không chút hờn giận.

Đường Đường biết cậu ta từ trước đến nay là người rất hẹp hòi, bình thường tức giận, sẽ lạnh lùng ừ một tiếng.

Nhưng cậu ta chỉ lặng lẽ sờ tóc của cô, ấm áp nói: “Không sao, cũng không phải phim hay gì.”

“Sau này ngủ sớm chút.”

Đường Đường đã quen với mấy lời nói cay độc của cậu ta, đột nhiên thấy bộ dáng ấm áp của cậu ta như vậy, cảm thấy vô cùng khó chịu trong lòng.

Cô theo sau Cố Chi Lễ, giẫm chân lên bóng cậu ta, bỗng nhiên muốn hỏi cậu ta thích mẫu con gái như thế nào.

Cơ bản thì cô cuối cùng cũng hỏi rồi.

Cố Chi Lễ tự suy xét một hồi rồi nói: “Thích người cao một chút, con gái ở miền nam thấp quá.”

Vân Chi

Đường Đường nhìn đôi chân thon dài thẳng tắp của cậu ta, nhìn rồi lại nhìn đôi chân ngắn ngủn của mình, khẽ thở dài một tiếng.

Nhiều năm về sau, cô lén đọc nhật ký của Cố Chi Lễ mới nhận ra Thiết Đản độc mồm độc miệng khi ấy có được sự ôn nhu hiếm thấy như vậy, là vì muốn che dấu cảm xúc chột dạ của mình lúc đó.

Ngày đó trong bóng tối của rạp chiếu phim, cậu ta nhịn không được mà xấu hổ lén hôn cô một cái.

Vậy nên sau đó bị cô hỏi về vấn đề kia, khiến cậu ta chột dạ nên mới kiên quyết mà phủ nhận.

......

Đông đi xuân đến, xuân qua hạ tới.

Cố Chi Lễ và Đại Hải cùng tới địa điểm thi ở trường đại học, hàng ngàn vạn người cùng báo danh thi vào trường đại học cũng giống như vậy, Hạ Tùng Bách và Triệu Lan Hương cũng ngừng làm việc một lần, tới tiễn con trai đi thi tiện thể tiễn cả Cố Chi Lễ.

Trước khi công bố thành tích, Đại Hải cũng rất tin tưởng vào trường đại học cũ của cha mình, Đường Đường hỏi Cố Chi Lễ sẽ báo danh vào trường nào. Cố Chi Lễ nói sẽ báo danh vào một trường quân đội, theo lý thì đã có dự kiến từ trước rồi. Vì năm lớp mười một cậu ta đã phải tạm nghỉ học một năm, theo bố tham gia đặc huấn.

Bởi vì lúc trước đã từng lớn lên trong gia đình bộ đội ở đại viện, Đường Đường cũng biết nếu cậu ta báo danh vào trường quân đội sẽ phải học trong môi trường khép kín, chỉ có vài ngày nghỉ ít ỏi vào kỳ nghỉ đông và nghỉ hè.

Cô cũng nói với Cố Chi Lễ: “Chúc may mắn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-bach-phu-my/chuong-319-phien-ngoai-duong-duong-va-dai-hai-8.html.]

“Ai kêu anh báo danh vào trường này.”

Ánh mắt Cố Chi Lễ trở nên xa xăm, hàm chứa ý cười nhàn nhạt, nhưng lời nói lại rất nghiêm túc: “Đó là ước mơ của tôi.”

“Giữ gìn tổ quốc được an yên, người bảo vệ tài sản nhân dân được yên ổn.”

Đường Đường và Đại Hải đều cười lên, bởi vì ông cố ngoại của bọn họ cũng thường hay nói như vậy.

Đại Hải nói: “Cậu đi đi, đi bảo vệ sự ổn định của đất nước, tôi sẽ đi phát triển kinh tế của đất nước.”

Kết quả sau đó Đại Hải đã giành được vinh hiển trở thành thủ khoa tỉnh, Cố Chi Lễ cũng theo sau đó. Trường học một lúc có hai thành tích lớn, cao hứng trao băng biểu ngữ cho bọn họ, còn thưởng cả tiền cho hai người. Đại Hải cầm tiền thưởng của mình, góp cả vào cùng tiền tiêu vặt mà đãi bạn bè cùng lớp tới quán rượu mới mở để liên hoan.

Cậu vui vẻ mà uống rượu, còn kéo cả Cố Chi Lễ tới cùng uống. Cố Chi Lễ dùng điện thoại di động gọi cho nhà họ Hạ, nói sẽ tự mình đưa Đại Hải về.

Đường Đường nhận được điện thoại xong liền cùng bố mẹ đi xe tới quán rượu, rất nhanh sau đó bọn họ liền về được tới nhà.

Cố Chi Lễ ném thiếu niên đang say tới không biết gì lên giường, lấy khăn lạnh đắp lên đầu cậu, kích động đến nỗi khiến cậu phải nhéo cái thân đang ngủ của Đại Hải.

Quần áo của Cố Chi Lễ từ trước đến nay luôn sạch sẽ đến mức khiến người khác phát hờn, giờ thì dính đầy bãi nôn của Đại Hải, Đường Đường xấu hổ đưa một chiếc áo sơ mi mới tinh cho cậu ta: “Thay đi, Đại Hải chưa từng mặc qua đâu, là tôi, là dì của tôi mới mua đó.”

Cô cũng biết Cố Chi Lễ không có thói quen mặc đồ mà người khác đã mặc qua.

Cố Chi Lễ thản nhiên nhìn Đường Đường một cái, cầm quần áo xuống phòng tắm thay, tiện tắm rửa luôn.

Mái tóc của Cố Chi Lễ vì mới từ phòng tắm đi ra nên vẫn còn ướt, khuôn mặt lạnh lùng của thường ngày giờ đang phủ kín một tầng hồng nhạt, từng giọt nước chầm chậm chảy xuống dính trên mặt, cũng dính vào cả chiếc áo sơ mi mùa hè mỏng dính của cậu ta.

Chất liệu mỏng của áo mơ hồ dính quanh làm lộ ra đường nét trong khuôn n.g.ự.c cậu, người con trai cao lớn lạnh lùng bỗng trở nên vô cùng cuốn hút rung động lòng người.

Trẻ trung đàng hoàng lại nghiêm túc.

Cố Chi Lễ ở trước mặt cô như muốn bày ra vẻ sắp muốn đi ngủ luôn rồi.

Đường Đường liếc một cái: “Tôi đi ngủ trước đây.”

Có Chi Lễ lấy chiếc khăn bông lau đi nước trên tóc, thản nhiên ừ một tiếng.

Trong lúc đang định đóng cửa, cậu ta gọi Đường Đường một tiếng.

Đường Đường liền trả lời lại, nghi hoặc mà lên giọng âm cuối.

Cô Chi Lễ nói: “Tuy rằng tôi không còn biện pháp nào để giám sát cô trên lớp nữa, nhưng cô nhớ rõ không được yêu sớm đó.”

“Bị tôi phát hiện, ha ha...”

Đường Đường không đáp lại gì, chỉ mơ hồ mà ừ một tiếng, xoay người chạy trối chết.

Có một số người rất đáng giận, khiến người ta điên đảo xong quay ra nghiêm túc giáo huấn, thoải mái vung tay áo không đem theo đám mây nào.

Thực sự đáng giận đến cực điểm.

Nhiều năm sau Đường Đường hỏi Cố Chi Lễ có xấu hổ hay không, chỉ cho phép quan huyện phóng hỏa chứ không cho người dân đốt đèn, đúng là tiêu chuẩn kép.

Cố Chi Lễ không hề áy náy mà thản nhiên nói: “Khi đó anh trưởng thành rồi, còn em thì chưa, đó là sự khác biệt.”

“Hiểu chưa?”

Loading...