Thập niên 70: Bạch phú mỹ - Chương 163: Dẫn dắt (1)

Cập nhật lúc: 2024-12-31 20:54:38
Lượt xem: 476

Giọng cô trầm thấp mang theo sự dịu dàng khó giấu.

“Anh mới ngốc ấy, đã cho em hai trăm tệ mua đồng hồ, còn mua lại chiếc đồng hồ này, sau đó còn cho em thêm ba mươi tệ nữa.”

“Nếu anh làm kinh doanh chắc lỗ hết vốn mất!”

Hạ Tùng Bách không nói gì, ánh mắt dừng lại trên chiếc đồng hồ ở cổ tay cô, tuy là đồng hồ nam nhưng lại khá đơn giản, làm tôn lên cổ tay trắng nõn nhỏ nhắn của cô.

Chờ anh trả tiền mua trại nuôi heo xong, trong túi đúng là không còn một đồng thật rồi.

Nhưng anh vẫn muốn mua cho cô một chiếc đồng hồ, anh sẽ không bao giờ quên được cảnh tượng đêm hôm đó, cô phấn khích đánh thức anh dậy, dẫn anh đến chuồng bò xem chiếc xe đạp mới. Bầu trời đầy sao cũng không đẹp bằng đôi mắt cô, cô đã tặng anh chiếc đồng hồ quý giá nhất của mình.

Những thứ ấy có thể dùng mấy trăm tệ mua được sao?

Hạ Tùng Bách cười ngây ngô, để lộ ra hàm răng trắng tinh: “Không lỗ vốn.”

Trong lòng Triệu Lan Hương sinh ra khát vọng muốn gần gũi anh, nhưng sau khi ôm chặt anh, cô lại nhanh chóng buông tay ra.

Cô mím môi cười, lấy hai trăm tệ từ ngăn kéo ra nhét vào túi quần anh, nhân cơ hội véo đùi anh một cái.

“Chuyện đó... Chiếc đồng hồ này coi như anh tặng em, chứ không phải do em tự mua, được không?”

Người đàn ông ho khan một tiếng, dưới ánh mắt hung ác của cô, hầu kết lên xuống gian nan nói: “Được.”

...

Triệu Lan Hương đưa cua ngâm rượu cho Tam Nha và chị Hạ ăn, từ trước đến nay chị Hạ chưa từng ăn qua món nào ngon như vậy, nhưng chị chỉ nếm thử một chút rồi không chạm vào nữa, để dành phần của mình cho Đại Lực.

“Cho Đại Lực.”

Triệu Lan Hương giữ bát của chị ấy lại: “Chị ăn đi, sức khỏe anh Đại Lực không tốt, không nên ăn món này.”

Tam Nha cắn mai cua cứng chắc, ăn ngon lành, vừa ăn vừa chảy nước miếng, giống như đời này chưa từng được ăn qua món ngon như thế.

Chị Hạ liếc nhìn em gái một cái, kéo cô bé để cô bé ăn uống từ tốn một chút.

Thật ra những lúc Triệu Lan Hương không ở nhà họ Hạ, nhà họ Hạ ăn uống cực kì tiết kiệm, ngoại trừ bà cụ lớn tuổi phải ăn một ít thịt băm và trứng gà để bồi bổ sức khỏe, mấy ngày nay hai chị em đều không được nếm vị thịt.

Việc chữa bệnh của Lý Đại Lực thực sự rất tốn kém, lúc nhàn rỗi chị Hạ rất chăm chỉ làm việc lặt vặt. Khi rảnh sẽ lên núi kiếm củi, đặc biệt vào mùa thu có thể nhặt được rất nhiều cành cây khô, một bó củi đổi được hai xu, ngày ngày đem ra chợ bán cũng có thể kiếm được tám xu, một hào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-bach-phu-my/chuong-163-dan-dat-1.html.]

Việc nông dân tự cung tự cấp không tính là đầu cơ trục lợi, củi họ bán ra vừa tiện lại có giá cả hợp lí, so với than đá trong thành thì tiết kiệm hơn nhiều. Chẳng qua một mình chị Hạ cõng bốn bó củi, nặng nề đến mức đòn gánh bị ép đến cong vẹo, đôi khi Tam Nha tan học sớm cũng sẽ gánh củi đi bán cùng chị ấy.

Triệu Lan Hương lờ mờ nhìn ra được sự bối rối của chị Hạ, nhưng lại tỏ vẻ không biết gì.

Cô bưng một mâm ruột già xào từ trong phòng chứa củi tới, trộn với cơm thơm ngào ngạt, cho bọn họ ăn một bữa no nê.

Không uổng công Tam Nha nhìn sao nhìn trăng mong ngóng chị Triệu trở về, cô bé nheo mắt dùng sức xúc cơm ăn giống hệt như một con ch.ó nhỏ bị bỏ đói.

Triệu Lan Hương nói với chị Hạ: “Em có việc nhờ chị giúp, khi nào rảnh chị đến phòng em nha.”

Chị Hạ dừng đũa, nhìn thanh niên trí thức Triệu rồi gật đầu.

Buổi chiều, chị Hạ kéo hai chồng củi nặng trịch cuối cùng vào trong sân.

Sau đó rửa tay sạch sẽ rồi đi vào phòng của thanh niên trí thức Triệu.

Vừa vào phòng, bên trong đã vang lên tiếng kim loại va chạm “Lộc cộc”.

Đó là tiếng Triệu Lan Hương đang dẫm lên bàn đạp máy may.

Chị Hạ không khỏi kinh ngạc “A” một tiếng, chị khiếp sợ sững sờ tại chỗ, không biết nên tiến vào hay lui ra ngoài mới tốt.

Vân Chi

Một người bình thường, tại sao trong phòng lại có nhiều vải dệt thế này?

Triệu Lan Hương quay đầu, nhìn sắc mặt bị dọa sợ đến mức trắng bệch của chị Hạ, không nhịn được ho khan một tiếng.

Cô im lặng bước đến đóng cửa phòng mình lại.

Lúc này trong phòng Triệu Lan Hương có rất nhiều loại vải rơi giữa sàn nhà, màu xám, màu đen, màu lam, màu trắng.

Nhiều vải vóc như vậy, ước chừng có thể may được mười mấy bộ quần áo, từ đầu năm đến cuối năm người bình thường nhiều nhất cũng chỉ có thể may một bộ đồ mới đón Tết.

Ở nông thôn có rất nhiều người nghèo thường xuyên không có quần áo để mặc. Mới ba năm cũ ba năm, khâu đi vá lại, lại thêm ba năm, đó mới là tình hình thực tế. Người nông dân sống ở nơi núi rừng xa xôi hẻo lánh, có khi mười mấy người chỉ có một bộ quần áo, ai phải ra ngoài thì mới được mặc.

Hạ Tùng Diệp có vẻ sợ hãi, chị lùi lại một bước, khuôn mặt hồng hào vì vừa làm việc chân tay trên núi xuống lập tức biến mất hết.

Chị ê ê a a bước đến gần, nắm lấy tay Triệu Lan Hương, lắc đầu liên tục. Thấy Triệu Lan Hương bất động, chị Hạ vội lấy vải vung vãi trên giường và trên bàn cuộn lại, nhét tất cả vào trong ngăn tủ, cả người chị dán trên ngăn tủ, sợ hãi hít một hơi khí lạnh.

Đôi mắt sáng ngời của chị chứa đầy nước mắt.

Chị lờ mờ hiểu ra được những món ăn ngon lành no bụng trước giờ thanh niên trí thức Triệu làm ra, cơm gạo mỗi bữa lấy từ đâu ra rồi. Đầu chị như muốn nứt ra, ngẩn ngơ một lúc lâu không nói chuyện. Cả người suy sụp ngã gục vào tủ quần áo, bám chặt lấy nó, giống như đó là điểm tựa duy nhất, mãi cho đến khi tinh thần mệt mỏi sức lực cạn kiệt mới thôi.

Loading...