“Được.” Hai chia công việc , một một rời khỏi tàng cây hòe lớn, chỉ là Diệp Ngưng Dao mới vài bước đụng chồng cô.
“Sao tới đây?” Cô thật tươi, chắp tay lưng về phía .
“Ra ngoài tìm em đấy.” Cơm trong nhà chuẩn xong, lâu như mà thấy về, Phó Thập Đông lo lắng cô gặp tên mắt như Uông Đại Thuận, vì thế liền mặc áo khoác ngoài tìm .
“Em mới đến ký túc xá một chuyến chút, bây giờ em về phía rừng cây nhỏ phía đợi Mạc Tiểu Thanh.” Diệp Ngưng Dao vốn nghĩ nhiều hơn một chuyện bằng bớt một chuyện, ý định để cho tham dự , bây giờ vặn gặp , cho cũng cả.
“Được, cùng em.” Phó Thập Đông giúp cô sửa mái tóc vụn lộn xộn trán, cũng ý định hỏi là chuyện gì.
“Anh hỏi em là chuyện gì ?” Cô tò mò, đàn ông rốt cuộc bao nhiêu sự tin tưởng dành cho cô chứ?
Kéo tay cô , Phó Thập Đông khẽ nhếch khóe môi: “Chắc là một lát nữa cũng thể sẽ thôi?”
“…” Trong nháy mắt Diệp Ngưng Dao cách nào phản bác , lúc mới phản ứng cô thực sự hỏi một vấn đề quá ngu xuẩn.
Đợi đến khi bọn họ trong rừng cây, Mạc Tiểu Thanh dẫn theo Lâm T.ử An từ xa nhanh chậm tới.
Phó Thập Đông về phía Lâm T.ử An, một tia nghi hoặc hiện lên trong đáy mắt.
Lâm T.ử An cũng thấy bọn họ, đó, và Phó Thập Đông từng trò chuyện qua.
Ở trong thôn, mỗi đều Phó Thập Đông là một con sói con hung ác ác độc, ai đến gần , điều cho đám thanh niên tri thức trong nông thôn nội tình đối với cũng đều ấn tượng gì .
Lâm T.ử An cũng là một trong những đó, cố ý bỏ qua sự tồn tại của đàn ông , vẻ mặt tươi hỏi Diệp Ngưng Dao: “Diệp Tri Thanh, cô cố ý tìm là chuyện gì ?”
Nhìn thấy thái độ của đối với đàn ông nhà , Diệp Ngưng Dao khỏi chút tức giận, chính cô còn vẻ mặt như với Phó Thập Đông, cho rằng là ai chứ?
Thái độ của cho nụ mặt cô trong nháy mắt liền biến mất, một lòng chỉ trả ân tình nhanh ch.óng rời .
“Mấy ngày mơ thấy một giấc mơ, mơ thấy tham gia sửa đường cẩn thận ngã c.h.ế.t, chậc chậc chậc, cả đầy m.á.u, não cũng văng ngoài, ánh mắt trừng lên quả thực là c.h.ế.t nhắm mắt, ai da… Tình trạng lúc c.h.ế.t vô cùng t.h.ả.m…”
“Đừng mà, cô ! đang mà!” Mạc Tiểu Thanh rốt cuộc cũng phục hồi tinh thần , vẻ mặt hì hì về phía Diệp Ngưng Dao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-bach-hoa-tien-tu-xuyen-thanh-dau-bao-boi-cua-vai-ac/chuong-88.html.]
Thấy cô rốt cuộc cũng tập trung cô , Diệp Ngưng Dao buông tay cầm túi hương , hắng giọng: “Chuyện là như vầy, tìm cô giúp một việc.”
“Cô giúp cô việc gì? Cô .”
“ cô gặp Lâm T.ử An một chút.”
“Lâm T.ử An?” Mạc Tiểu Thanh mở to hai mắt, khỏi hoài nghi bản cô xuất hiện ảo giác, quan hệ của họ tám cây gậy cũng đ.á.n.h tới, vì Diệp Ngưng Dao cô gặp chứ?
Trong lòng nghĩ như , cô nhịn mà buột miệng : “Cô kêu tìm chuyện gì thế?”
Diệp Ngưng Dao quan sát một vòng bốn phía, thấy xung quanh ai nhỏ giọng : “Mấy ngày gặp ác mộng, mơ thấy lúc sửa cầu ngã c.h.ế.t, nghĩ tới hiện tại trong xã thật sự tổ chức sửa cầu, sợ ác mộng thành sự thật, nhắc nhở một chút.”
Cô cân nhắc nửa ngày mới bịa một câu chuyện để dối, cho rằng lúc sẽ ngập ngừng, nghĩ tới lúc cô thì trơn tru.
“Thì là như …” Mạc Tiểu Thanh như điều suy nghĩ gật gật đầu, lập tức đáp ứng: “Được , cô ở khu rừng cây phía chờ một chút, để tìm .”
“Được.” Hai chia công việc , một một rời khỏi tàng cây hòe lớn, chỉ là Diệp Ngưng Dao mới vài bước đụng chồng cô.
“Sao tới đây?” Cô thật tươi, chắp tay lưng về phía .
“Ra ngoài tìm em đấy.” Cơm trong nhà chuẩn xong, lâu như mà thấy về, Phó Thập Đông lo lắng cô gặp tên mắt như Uông Đại Thuận, vì thế liền mặc áo khoác ngoài tìm .
“Em mới đến ký túc xá một chuyến chút, bây giờ em về phía rừng cây nhỏ phía đợi Mạc Tiểu Thanh.” Diệp Ngưng Dao vốn nghĩ nhiều hơn một chuyện bằng bớt một chuyện, ý định để cho tham dự , bây giờ vặn gặp , cho cũng cả.
“Được, cùng em.” Phó Thập Đông giúp cô sửa mái tóc vụn lộn xộn trán, cũng ý định hỏi là chuyện gì.
“Anh hỏi em là chuyện gì ?” Cô tò mò, đàn ông rốt cuộc bao nhiêu sự tin tưởng dành cho cô chứ?
Kéo tay cô , Phó Thập Đông khẽ nhếch khóe môi: “Chắc là một lát nữa cũng thể sẽ thôi?”
“…” Trong nháy mắt Diệp Ngưng Dao cách nào phản bác , lúc mới phản ứng cô thực sự hỏi một vấn đề quá ngu xuẩn.