Tuy rằng Triệu Tiểu Liên là một quả phụ, nhưng dáng cũng tệ, cưới cô cũng xem là chịu thiệt.
Nghĩ như , trong lòng Uông Đại Thuận mừng thầm, ở mặt thì né tránh sự g*m c*n, mập mờ : “Cô thích đến cũng thể như , cô đừng như nữa!”
Mọi bộ dạng quần áo xuyên thấu của Triệu Tiểu Liên chỉ cảm thấy chút cay mắt, ai cũng chú ý tới thần sắc khác thường của cô liền vội vàng rời .
Vừa nhỏ giọng : “Xem tiểu quả phụ đều giả vờ, các xem bộ dạng gấp gáp như thế, thật buồn cho ông chồng đó của cô .”
“Cô cũng thật là, ở đường chuyện bậy bạ như , chậc chậc chậc… Thật là đáng hổ!”
“Không ! sẽ với Đại đội trưởng mới ! Chuyện như quả thực đồi bại mất hết thuần phong mỹ tục!”
Thấy bọn họ dần dần xa, lúc Uông Đại Thuận mới dám một nữa ôm cô trong n.g.ự.c, đang lúc dẫn trong rừng cây bên cạnh, một bên miệng tát tới, trong nháy mắt liền khiến cho ngây .
“Uông Đại Thuận, là ch.ó má! Anh đang gì ?” Xuân d.ư.ợ.c tuy mạnh, nhưng thời gian phát tán ngắn ngủi, Triệu Tiểu Liên từ trong một mảnh hỗn độn chậm rãi tỉnh táo , đợi cô thấy rõ nam nhân ôm , cả tựa như một con gà mái xù lông, nhất thời đ.á.n.h .
Một cái tát cô dùng lực, xuân d.ư.ợ.c tuy tiêu tan hết, đầu còn đang ong ong rung động, cả còn khí lực nữa.
Đầu Uông Đại Thuận cũng đang ong lên như cô , che mặt, trong mắt lộ vẻ ủy khuất: “Sao cô đ.á.n.h chứ? Cô là chủ động nhào cô mà!”
Tại đ.á.n.h luôn luôn là cơ chứ? Vết thương cũ lành, bây giờ thêm vết thương mới, cứ xui xẻo bủa vây chứ?!
“ nhào ? Anh mở to mắt ch.ó xem xem chỗ nào để chứ? coi trọng trừ khi mắt mù!” Triệu Tiểu Liên sắp tức điên , hàm răng vàng của Uông Đại Thuận cô liền nôn!
Lần đầu tiên một phụ nữ đả kích như , Uông Đại Thuận thể tưởng tượng nổi mà về phía cô , trong cơn giận dữ như sắp thiêu đốt: “Đám đàn bà thối cô chiếm tiện nghi của còn đ.á.n.h một trận, thấy cô đúng là thiếu đ.á.n.h !”
Đang lúc bọn họ tranh chấp ngớt, thôn dân báo cho Mạnh Nghênh Võ và cùng về phía .
Nhìn thấy tới, Triệu Tiểu Liên như đến chỗ dựa cho cô , cả ủy khuất nhào tới: “Đội trưởng Mạnh, đùa giỡn lưu manh với em!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-bach-hoa-tien-tu-xuyen-thanh-dau-bao-boi-cua-vai-ac/chuong-81.html.]
Giọng ngọt ngào đến phát ngấy thể cộng thêm cho cô bốn điểm, mấy đàn ông ở đây đồng thời cảm thấy chấn động, Mạnh Nghênh Võ vội vàng né tránh, duy trì cách một thước rưỡi với cô.
“Hai đang gì ở chỗ hả?”
Vừa nghĩ đến lời dân làng , mặt Mạnh Nghênh Võ sắp xanh như tàu lá chuối.
Nói như thế nào, Triệu Tiểu Liên cũng coi như là phụ nữ của , thế nhưng cô cùng tên đàn ông hôn hít giữ ban ngày ban mặt như , chẳng lẽ ả coi c.h.ế.t ?
Nhìn hàm răng vàng của Uông Đại Thuận, Mạnh Nghênh Võ cảm thấy chịu nổi!
Uông Đại Thuận thấy Triệu Tiểu Liên thế nhưng hổ mà cáo trạng , trong lòng nóng nảy chịu nổi, vì thế miệng nhân nhượng mà : “Đội trưởng, đừng cô bậy bạ, là cô thích , nhất định ở với .”
Ánh mắt Mạnh Nghênh Võ xẹt qua mặt Uông Đại Thuận, lạnh lùng hỏi Triệu Tiểu Liên: “Lời đều là thật ?”
Sợ con đàn bà thối lời bậy bạ, Uông Đại Thuận vội vàng giành : “Đương nhiên là thật, Đại Ngưu bọn họ đều thấy!”
Người gọi Mạnh Nghênh Võ đến là Đại Ngưu, cũng phụ họa gật gật đầu, xem như chứng thực lời Uông Đại Thuận .
“Anh bậy!” Triệu Tiểu Liên tức giận đến đỏ mặt, chỉ thể đem bộ hy vọng ký thác Mạnh Nghênh Võ: “Chẳng lẽ cũng tin em ? Anh nghĩ em thể coi trọng chứ?”
Ngữ điệu ái cho tràn ngập mơ mộng, gần đây Mạnh Nghênh Võ cùng thanh niên tri thức Lưu Mỹ Ngọc tình ý mặn nồng, hiện giờ mới, điều cho trong nháy mắt nổi lên tâm tư vứt bỏ Triệu Tiểu Liên: “Triệu Tiểu Liên, cô chuyện nghiêm túc một chút ! Đôi mắt của quần chúng sáng như trăng rằm, cô còn ngụy biện cái gì nữa? Nói ! Rốt cuộc cô và Uông Đại Thuận là quan hệ yêu đương ?”
Quan hệ nam nữ đúng đắn trong năm nay nếu phát hiện sẽ phỉ nhổ, thông minh đều nên như thế nào.
Nhìn thấy Mạnh Nghênh Võ ý giúp , Triệu Tiểu Liên c.ắ.n răng hỏi: “Anh định cùng bọn họ hợp tác để khi dễ khác ?”
“Nói xằng bậy cái gì hả? Cái gì gọi là bắt nạt khác? Cô hôn , còn với là cô khi dễ thì !” Uông Đại Thuận chọc tức đến mức gân xanh nổi lên, nghĩ thầm cô đây là trêu ai chọc ai chứ?