Trước đó cô đoán cô sẽ hỏi như , Triệu Tiểu Liên gượng hai tiếng giải thích: “Chuyện là do chúng hiểu lầm , nên mới quen với cô nhiều hơn để kết giao bạn bè.”
“Thật ngại quá, hứng thú với việc xem phim.” Mặc kệ phụ nữ thật giả, cô tuyệt đối sẽ xem phim.
“Có cô còn đang tức giận vì chuyện ?” Triệu Tiểu Liên tươi nhạt vài phần, giọng điệu cũng trở nên chút gấp gáp hơn: “Nể tình chúng đ.á.n.h quen , cô thể bỏ qua ? Đến đó trời tối hai cùng với sẽ hơn .”
“Buổi tối việc , thật sự .” Diệp Ngưng Dao sắp chọc , dám buổi tối thì đừng nữa, chẳng lẽ đem d.a.o đặt ở cổ cô ép cô xem ?
Xin giúp đỡ kết quả, cuối cùng Triệu Tiểu Liên hậm hực rời .
Về chuyện xem phim, Diệp Ngưng Dao là vì từ ký ức về những chuyện mà nguyên chủ gặp qua, cô đối với chuyện cũng cảm thấy hứng thú dù chỉ một chút.
Sợ ảnh hưởng đến cô, Phó Thập Đông mỗi đều ở trong rừng cách đó xa cửa ủy ban thôn chờ cô, đó hai một một về nhà, hôm nay cũng như thế.
Có thể là tất cả buổi tối chuẩn xem phim, chờ bọn họ ngang qua cánh đồng, xa xa xung quanh sớm còn bóng .
Diệp Ngưng Dao cố ý chậm bước chân và kéo gần cách với đàn ông phía , đợi khi hai chỉ còn cách nửa mét, cô tò mò hỏi: “Buổi tối xem phim ?”
Phó Thập Đông dừng bước, hỏi: “Cô ?”
“ sẽ , hứng thú.” Dù cho chuyện gì nữa thì cô cũng đến đó.
“Ừm, cũng hứng thú.”
Vừa hỏi đáp, hai cứ như còn chuyện để nữa, Diệp Ngưng Dao thấy cũng chậm bước chân , cố ý kéo dài cách lẫn , vì thế giận dỗi bước nhanh hơn, trong nháy mắt xa .
Phó Thập Đông bóng lưng của cô, do dự trong chớp mắt, cuối cùng nhịn cũng nhanh hơn vài bước để đuổi theo cô.
Buổi chiều là sẽ bánh bao, vốn dĩ Diệp Ngưng Dao chuyện với đàn ông , nhưng ngửi thấy mùi bánh bao thơm ngào ngạt , bụng cô tiền đồ mà “kêu lên” một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn trong nháy mắt liền đỏ lên.
Cô nhanh ch.óng thoáng qua Phó Thập Đông, vẻ bình tĩnh giải thích: “ đói bụng .”
Cô sẽ thừa nhận là cô thèm, như thật sự là quá mất mặt.
Lời giải thích lạy ông ở bụi càng cho Phó Thập Đông hơn, đem bánh bao đặt lên bàn, giữa hai hàng lông mày lộ vẻ cưng chiều: “Đây là bánh bao nhân từ rau dại, cô nếm thử .”
Tháng tư rau dại mọc đầy khắp núi, trong thôn đều nhân lúc rảnh rỗi cả nhà lớn nhỏ đều cùng mang theo xẻng nhỏ cùng giỏ trúc lên núi đào rau dại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-bach-hoa-tien-tu-xuyen-thanh-dau-bao-boi-cua-vai-ac/chuong-65.html.]
Ở phía Đông Bắc, món rau dại mùa xuân là một món ăn thể thiếu bàn ăn gia đình.
Diệp Ngưng Dao định gắp một cái bánh bao, là nhân rau dại, cô buông đũa xuống, ngẩng đầu hỏi: “Đó là cỏ ? Có đắng ?”
Nghĩ đến hương vị của nó, miệng cô bất giác như một mùi đắng xộc lên, một chút cũng dám ăn.
“Không đắng, cô nếm thử .” Giống như sợ cô tin, Phó Thập Đông lấy từ trong chậu nhôm một cái bánh bao c.ắ.n một miếng lớn.
Mùi bánh bao trong nháy mắt tràn ngập trong khí.
Diệp Ngưng Dao ăn, cũng chậm rãi lấy một cái thử c.ắ.n một miếng nhỏ nhỏ.
Hương thơm của rau dại trộn lẫn với hương thơm của bột, cho sự thèm ăn càng tăng lên.
Cô nhịn c.ắ.n một miếng, hương vị thật sự tệ!
Sắp đến giờ cơm , lúc hai mới phát hiện Phó Viện vốn bàn ăn cơm nhưng hôm nay thấy cả.
“Tiểu Niên, cháu thấy Viên Viên ?” Phó Thập Đông hỏi Phó Niên đang ngơ ngác ở chỗ đó, mi tâm nhíu c.h.ặ.t.
Phó Niên về phía bọn họ, qua mười giây mới chậm rì rì lắc đầu.
“Viên Viên vẫn còn ở đây mà? Đến giờ ăn cơm mà con bé mất chứ?” Ngay cả bánh bao con bé thích nhất cũng ăn ? Diệp Ngưng Dao sắc trời bên ngoài xám xịt, khỏi nóng ruột.
Vậy con bé sẽ chứ?
Phó Thập Đông để Phó Niên ở nhà trông nhà, đó mặc một cái áo khoác màu xanh tây tạng chuẩn ngoài tìm .
“ cùng với nhé!” Diệp Ngưng Dao cũng dậy từ bàn, cô tậm trạng nào mà ăn nữa.
Phía Đông của đầu thôn buổi tối yên tĩnh đến dọa , một tiểu cô nương ở bên ngoài thật sự nguy hiểm, nếu gặp thì hậu quả thể tưởng tượng nổi.
“Không cần, một là .” Phó Thập Đông cô bằng một ánh mắt trấn an, kì thực trong lòng chút nóng lòng.
Đứa nhỏ từ khi sinh đến nay đều hiểu chuyện, từng chạy loạn, loại chuyện vẫn là đầu tiên phát sinh.
Có nhiều ở đây mắt nhà họ Phó, nếu như…