Đồ ăn đối với cô chỉ là công cụ để lấp đầy bụng, về phần ăn cái gì cũng đều giống .
Những lời âu yếm như , Phó Thập Đông lớn đến từng cũng là đầu tiên , khác quý trọng cảm giác giống như ánh mặt trời chiếu sáng lên đáy lòng, sưởi ấm góc khuất âm u nhất , yết hầu của trượt lên trượt xuống ngừng, : “… về .”
Nghĩ đến Phó Viện còn đang phát sốt ở nhà, Diệp Ngưng Dao cũng tiếp tục giữ nữa: “Ừm, mau , nếu còn cần đến t.h.u.ố.c gì nữa, thì cứ đến chỗ tìm , cơ bản đều cả.”
“Được, cảm ơn cô.” Nói xong, Phó Thập Đông bước nhanh rời , giống như là đang chạy trối c.h.ế.t.
Sau khi chào tạm biệt với , Diệp Ngưng Dao cũng trở về ký túc xá của thanh niên trí thức, hành lý của cô bởi vì khi nãy ngoài quá vội vàng còn đặt ở giường đất, khóa kéo vẫn còn đang mở .
Cô khẽ nhíu mày, cúi đầu kiểm tra đồ vật bên trong hành lý.
Đồ vật thì thiếu cái gì, nhưng sổ nhật ký của nguyên chủ lật xem qua.
Trong cuốn sổ kẹp một bức ảnh đen trắng, đó là ảnh chụp chung của Giang Hoài và trai cô.
Cô nhớ rõ ràng bức ảnh kẹp ở trang 45 của nhật ký, nhưng hiện tại nó ở trang 52.
Diệp Ngưng Dao khép nhật ký , đ.á.n.h giá một vòng bốn phía, trong phòng trừ bỏ cô chỉ Mạc Tiểu Thanh ở đây.
“Tiểu Thanh, trừ cô , trong ký túc xá còn khác đây ?”
“Không .” Mạc Tiểu Thanh thấy Diệp Ngưng Dao đang sửa soạn hành lý liền hỏi: “Làm thế? Bị mất đồ ?”
“Không , chỉ tùy tiện hỏi thôi .” Tạm thời cô còn trộm nhật ký của cô mục đích gì, cho dù bình thường cô cùng Mạc Tiểu Thanh quan hệ tệ, nhưng cô cũng tính kể chuyện cho cô , để tránh bứt dây động rừng.
Đem hành lý thu về chỗ cũ xong, Diệp Ngưng Dao lấy giấy thư cùng b.út máy ở bàn bắt đầu luyện chữ.
Nghiêm túc nhớ ký ức ban đầu, từng nét b.út đều bắt chước theo b.út pháp của nguyên chủ lúc .
Ở tiên giới, mỗi khi cô cảm thấy nhàm chán sẽ cùng các thần tiên khác so đấu cầm kỳ thi họa, thư pháp đối cô mà chỉ là một chút kĩ năng nhỏ mà thôi, gì khó khăn cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-bach-hoa-tien-tu-xuyen-thanh-dau-bao-boi-cua-vai-ac/chuong-18.html.]
Chẳng qua chữ ở Tiên giới so với trần gian giống , cô còn cần luyện tập thật .
“Cô đang gì thế? Luyện chữ ?” Mạc Tiểu Thanh tò mò mà thò đầu qua , chữ giấy tựa như nước chảy mây trôi, mạnh mẽ lực, cùng với hình tượng ôn nhu mà Diệp Ngưng Dao cho thấy thường ngày phù hợp.
Cô nhịn mà khen: “Ngưng Dao, cô giỏi thật đấy! Không nghĩ tới cô xinh như mà đến cả chữ cũng nữa!”
“Như vẫn , còn cần luyện tập thêm.” Diệp Ngưng Dao cầm lấy giấy lên chữ của chính bản thì quá lòng, cô luyện chữ đến khi giống 100% với nguyên chủ lúc mới .
Dù thì ở nơi cũng một Giang Hoài quen với bản của nguyên chủ lúc , hiển nhiên là khó để qua mặt .
“Cô cũng thật là khiêm tốn.” Mạc Tiểu Thanh xuống ở bên cạnh cô, bàn tay nâng cằm hỏi: “Cô thật sự tính ăn thịt con thỏ đó ? Mỗi đám thanh niên tri thức đó ngang qua đều trộm nuốt nước miếng, cô , thậm chí còn thấy mắt của bọn họ đều sáng rực lên như đom đóm .”
Ở cái thời đại thiếu ăn thiếu uống , con thỏ béo tròn đó thực sự thách thức tính kiên nhẫn của bọn họ .
“Không ăn, đó là do Phó Thập Đông tặng cho .” Diệp Ngưng Dao ngẩng đầu, cô c.ắ.n đầu b.út : “Ai dám ăn con thỏ của , sẽ liều mạng với kẻ đó cho xem.”
“Chậc chậc chậc, xem đám thất vọng .” Mạc Tiểu Thanh dùng ngón tay nhẹ nhàng nhấn lên mép bàn, ấp a ấp úng hỏi: “Cô thật sự…… thích Phó Thập Đông ?”
Từ khi Diệp Ngưng Dao cùng đàn ông liên quan, cô cũng dám kêu Phó Thập Đông là tên “du thủ du thực” nữa.
“Ừm, nhất định sẽ gả cho .” Cô mà gả cho sẽ sống sót !
“Cô còn gả cho cơ á?!” Mạc Tiểu Thanh kinh ngạc tiếng, cô vốn tưởng rằng hai chỉ một chút ái thôi, giờ phát triển nhanh như ?
“ , nếu như yêu đương mà lấy kết hôn là mục đích, thì đều chỉ là chơi lưu manh thôi.” Diệp Ngưng Dao buông b.út máy, ánh mắt kiên định, tiếp: “Hơn nữa, đến thời gian nửa năm nữa thì nhất định sẽ gả cho .”
“…… Ha ha, , chờ khi cô kết hôn nhất định ăn tiệc mừng mới .” Mạc Tiểu Thanh mỉa một tiếng, gãi gãi mái tóc ngắn của , thật sự nghĩ cái tên Phó Thập Đông cho Diệp Ngưng Dao ăn bùa mê t.h.u.ố.c lú gì, mà cô cứ khăng khăng là là thì gả?
Mất thời gian tận ba ngày, Diệp Ngưng Dao mới luyện đến trình độ chữ giống như đúc với chữ của nguyên chủ lúc , cô lưu loát ba tờ giấy bỏ phong thư, đó đeo ba lô lưng đến thôn ủy.