“Em chỉ ăn một cái thôi, cho nên cái cho đấy.” Diệp Ngưng Dao đem một phần của bỏ trong chén cho Phó Thập Đông, đối với loại thức ăn như thì cô cũng thích cho lắm, bởi vì là dính răng.
Phó Thập Đông chằm chằm bánh chưng trong chén, trong lòng rộn ràng.
lột vỏ bánh chưng và đẩy nó trở : “Em ăn , thích ăn.”
Kết hôn với lâu như , Diệp Ngưng Dao phát hiện là ngoài lạnh bên trong nóng, nếu như trong nhà cái gì ngon, đều sẽ thích ăn.
Anh như khỏi cho cảm thấy đau lòng.
Cô dùng đũa gắp bánh chưng chấm một ít đường trắng đặt bên miệng : “Không thích ăn cũng ăn.”
Bị vợ đút cho ăn, Phó Thập Đông há miệng c.ắ.n một cái, trong nháy mắt ngọt lịm đến tận tim.
Ái nhẹ nhàng quanh quẩn giữa hai , Diệp Ngưng Dao lập tức buông bánh chưng c.ắ.n một miếng, cố ý xem nhẹ ánh mắt cực nóng .
Phó Viện đối diện, ăn bánh chưng chú thím tương tác, cô bé nhịn liền nhếch khóe miệng trộm.
Lúc , ngoài phòng truyền đến tiếng gõ cửa “bang bang bang”, cửa gỗ gõ đến như rớt cửa ngoài, Phó Thập Đông nhíu c.h.ặ.t mày, buông đũa lên: “Em dắt hai đứa nhỏ trong , ngoài xem xem chuyện gì.”
“Được.” Diệp Ngưng Dao gật gật đầu, về phía Phó Viện và Phó Niên, trấn an : “Có lẽ là ai đó tìm chú của cháu việc gấp, chúng đừng để ý đến họ, mau ăn .”
hai đứa nhỏ đều thuộc loại trưởng thành sớm, tiếng gõ cửa lớn như cho bọn họ hẹn mà cùng buông bát đũa xuống, gắt gao chằm chằm bên ngoài với vẻ mặt nghiêm túc.
Ngoài phòng, Phó Thập Đông đến cửa cũng vội vàng mở cửa, cầm xẻng ở bên cạnh cửa, lạnh lùng hỏi: “Là ai đấy?”
“Đông Tử, là thím đây, mau mở cửa! Còn lãnh đạo của thôn cũng ở đây nữa.” Trên mặt Chu Đại Hoa chất đầy nụ giả, hận thể cho Phó Thập Đông nổi giận mặt ngoài.
Phó Thập Đông ở trong cửa cũng bên ngoài ai, nhưng chắc hẳn là chỉ một Chu Đại Hoa đến.
“Các đến đây chuyện gì?”
Không thấy câu nào lọt tai, Chu Đại Hoa chút thất vọng, thể để cho các lãnh đạo chờ đợi, bà chỉ thể thật: “Mau mở cửa để cho chúng chuyện, Bí thư thôn và đội trưởng Mạnh cũng đều đang ở đây.”
Nghe hai cũng ở đây, Phó Thập Đông đoán ý đồ của bọn họ, đem xẻng đặt trở về vị trí cũ, đó mới nhanh chậm mở cửa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-bach-hoa-tien-tu-xuyen-thanh-dau-bao-boi-cua-vai-ac/chuong-118.html.]
Ngoại trừ ba , bên ngoài còn con trai của Chu Đại Hoa là Trang Tú Lượng và cháu trai.
Anh phỏng đoán gõ cửa chắc hẳn là hai tên .
“Ngày lễ đến nhà của để ăn chực ?”
Lưu Nghênh Xuân và Mạnh Nghênh Võ: “…”
, hôm nay là tết Đoan Ngọ, hôm nay là ngày lễ nhưng Chu Đại Hoa cứ nhất quyết kéo bọn họ đến đây, bọn họ chủ trì công đạo cho bà , mắt như chứ?
Chu Đại Hoa còn hai vị lãnh đạo nãy sinh sự bất mãn với bà .
Bà ngượng ngùng, ưỡn cổ bên trong: “Hai đứa bé ? qua đây ngày tết chủ yếu đến thăm con bọn nó, thuận tiện thảo luận ở mặt Bí thư thôn cùng với đội trưởng Mạnh đây để cho xong chuyện .”
Từ trở về Chu Đại Hoa càng lo lắng. Con trai bà sắp xem mắt đến nơi, ngay cả một ngôi nhà đàng hoàng cũng .
Mà con sói con Phó Thập Đông thì bọn họ dám chọc cho tức giận, nghĩ tới nghĩ lui, chỉ thể tìm lãnh đạo thôn mặt, chuẩn thuyết phục .
Phó Thập Đông nghiêng sang để nhường đường cho bọn họ trong nhà chuyện, Chu Đại Hoa thẳng trong phòng, gọi : “Có chuyện gì thì cứ ở đây .”
Trong sân gọn gàng sạch sẽ còn ghế mây, băng ghế, Phó Thập Đông xuống ghế mây, cũng cái loại tự giác kính lão đắc thọ.
Mạnh Nghênh Võ vốn khó chịu khi thấy , lúc thấy một chút suy nghĩ nào là tiếp khách cả, trong lòng càng tức giận hơn, ngữ khí trở nên chút : “Thím Chu, bà gọi chúng đến đây rốt cuộc là chuyện gì?”
Chu Đại Hoa vụng trộm Phó Thập Đông l**m môi, liên tưởng đến hôn sự của con trai, c.ắ.n răng lặp những lời với Phó Thập Đông.
Bà đón con nhà họ Phó về nhà bà nuôi, chuyện thấy thật là kỳ quái, nếu như bà thật sự lòng như , từ năm năm đón bọn họ về nuôi?
Lưu Vĩnh Xuân và Mạnh Nghênh Võ đều là những kinh nghiệm lâu năm, cho dù Chu Đại Hoa đường hoàng đến , chuyện chỉ sợ cũng sẽ đơn giản như .
Có điều thể cho Phó Thập Đông và Diệp Ngưng Dao khổ sở, Mạnh Nghênh Võ vui lòng mà giúp Chu Đại Hoa đáp ứng mong .
“Thím Chu, suy nghĩ của bà thật là ! Theo lý thuyết, bà mới là của Tú Chi, chừng cô cùng bà trở về dưỡng bệnh khi nhanh khỏi hơn đấy.”