Từ lúc cứu lên bờ, Trần Ngọc Như vẫn ngơ ngác, nháo lời nào.
Diệp Ngưng Dao chằm chằm dấu ấn bàn tay quá rõ ràng mặt bên má trái của cô mà nhíu c.h.ặ.t mày.
“Mặt cô ?”
Mạc Tiểu Thanh cũng thấy vết thương , cô xoay vai Trần Ngọc Như hỏi: “Mạnh Nghênh Võ đ.á.n.h cô ? Nói ! Chuyện quái gì đang xảy ? Nếu như cô , sẽ đến hỏi đấy!”
Nghe như , Trần Ngọc Như rốt cuộc cũng phản ứng, lúc mới nâng mắt lên Mạc Tiểu Thanh nhịn nghẹn tiếng: “Đừng tìm , cô sẽ cho liên lụy đấy.”
“Hắn thật sự là một tên cặn bã mà!”
Quần ba đều ướt sũng, bên bờ sông chính là rừng cây, Diệp Ngưng Dao chỉ khu rừng : “Chúng đến bên chuyện .”
Nơi quả thực là nơi thích hợp để chuyện, Mạc Tiểu Thanh gật gật đầu, tiên kéo ống quần ướt đẫm lên, đó lôi kéo Trần Ngọc Như còn đang mất hồn mất vía trong rừng cây.
“Nói , vì đ.á.n.h cô hả?” Từ khi Trần Ngọc Như gả nhà họ Mạnh, hai gặp mặt chỉ đếm đầu ngón tay, nhưng Mạc Tiểu Thanh vẫn coi cô là bạn nhất.
Không là nghĩ tới cái gì, nước mắt của cô rơi xuống ào ạt, thấy cô càng càng hăng hái, Diệp Ngưng Dao đành lên tiếng cắt ngang: “Khóc giải quyết vấn đề gì cả, nếu như cô cho chúng , thì chúng cũng ép cô, nếu như cảm thấy thể tin tưởng chúng , đừng nữa mà hãy rõ ràng xem nào.”
Trần Ngọc Như thấy như thì cũng ngừng , cô về phía Diệp Ngưng Dao gì.
Đối với nữ thanh niên tri thức mới , cô luôn thiện cảm với cô .
Chỉ vì kẻ thù của kẻ thù chính là bạn , phàm là thể cho Mạnh Nghênh Oánh thoải mái thì cô đều thiện cảm.
Thấy cô rốt cuộc cũng ngừng rơi nước mắt, Diệp Ngưng Dao thở phào nhẹ nhõm.
“ thật sự sống đủ , ở cái nhà ngoại trừ đ.á.n.h thì chính là khổ sai, căn bản thấy một chút hy vọng nào cả, trở về thành phố! về nhà!” Nói đến đây, Trần Ngọc Như chút nghẹn ngào.
“Đi thôi! sẽ đưa cô kiện !” Mạc Tiểu Thanh cầm cổ tay cô ngoài: “Hắn dựa cái gì mà đ.á.n.h cô chứ?”
“Tiểu Thanh, thể !” Trần Ngọc Như giãy giụa cổ tay, lui về phía hai bước: “Đây là việc của , thể liên lụy đến các cô , chỉ là nhất thời suy nghĩ lung tung, hiện tại việc gì , các cô mau !”
“Cô cứ sợ của nhà họ Mạnh như ?” Mạc Tiểu Thanh khó thể lý giải sự yếu đuối của cô , ngay cả c.h.ế.t cũng sợ, vì dám tố cáo bọn họ để đổi vận mệnh của cơ chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-bach-hoa-tien-tu-xuyen-thanh-dau-bao-boi-cua-vai-ac/chuong-115.html.]
“Cô hiểu , hôm nay coi như các cô phát hiện .”
Vẻ mặt cô buồn cũng vui, tâm tình đổi đặc biệt nhanh, giống như mới lên là cô .
Biết là hỏi tiếp thì cô cũng sẽ cho họ chân tướng, Diệp Ngưng Dao giữ c.h.ặ.t Mạc Tiểu Thanh còn đang ở trạng thái kích động, với Trần Ngọc Như: “Con đường của cô khác thể giúp cô , thể da thịt là do cha cô cho, cho dù là c.h.ế.t, cô cũng nên suy nghĩ những đó đáng để cô như .”
Nghĩ đến cô còn đang chờ cô trở về thành phố, Trần Ngọc Như nắm c.h.ặ.t góc áo hai bên: “Hôm nay cám ơn các cô, một việc sẽ nghiêm túc suy nghĩ rõ ràng.”
“Cô đừng mà những chuyện ngu ngốc nữa đấy, nếu như cô c.h.ế.t, đối với nhà họ Mạnh căn bản hề ảnh hưởng gì, chừng ngày hôm Mạnh Nghênh Võ sẽ cưới một khác cửa đấy, cô ?”
“Ừm, hiểu.” Trần Ngọc Như che hận ý nơi đáy mắt về phía Mạc Tiểu Thanh: “Sau chuyện gì xảy , thì cũng là bạn của tớ.”
Nói xong, cô liền cố gắng trấn an bản ngoài rừng rậm.
Mạc Tiểu Thanh vốn định ngăn hỏi rõ ràng lời là ý gì, Diệp Ngưng Dao kịp thời ngăn cản.
“Cô sẽ , cứ để cô bình tĩnh một chút là .”
Vừa Diệp Ngưng Dao thấy sự hận ý nồng đậm trong đáy mắt cô , chỉ cần hận ý , cô sẽ chuyện ngu ngốc nữa.
Hy vọng cô thể can đảm để giải quyết vấn đề càng sớm càng .
“Mạnh Nghênh Võ thật sự là một kẻ thối nát, ngay cả phụ nữ cũng đ.á.n.h thì còn gì là đàn ông nữa chứ!” Mạc Tiểu Thanh nắm c.h.ặ.t hai nắm tay, bóng lưng Trần Ngọc Như rời , tức bất đắc dĩ.
“Người nhà họ Mạnh sớm muộn gì cũng sẽ báo ứng, đừng nóng vội.” Diệp Ngưng Dao vỗ vỗ bả vai cô, vẻ mặt chắc chắn.
“ ! Họ sẽ gặp quả báo!”
Tại thời điểm , tại trạm y tế làng, trở nên hỗn loạn.
Bác sĩ Chu Thương Mãn ba gầm gừ ở mắt, bất đắc dĩ lấy mắt kính xuống.
“Các vẫn nên mau đến bệnh viện huyện , tình trạng của Đại Thuận chữa .”