Xe bò vẫn đang chậm rãi về phía , nhưng bầu khí xe vô cùng áp lực.
Điền lão hán lấy từ trong túi một điếu t.h.u.ố.c khô định châm lửa, thấy xe đều là con gái, ông do dự trong nháy mắt liền đem điếu t.h.u.ố.c kẹp lỗ tai.
Cho đến khi xe bò dừng ở cổng làng mới dám vụng trộm thở phào nhẹ nhõm.
Xe bò dừng , Mạnh Nghênh Oánh lập tức nhảy từ cao xuống, cũng đầu mà rời một mạch.
Sau khi tạm biệt Mạc Tiểu Thanh ở cổng thôn, Diệp Ngưng Dao lặng lẽ lên núi.
Vào thời gian chắc đàn ông nhà cô vẫn còn ở núi.
Họ nuôi ong đất ở vùng núi sâu, thu thập mật hoa của bách hoa.
Bởi vì linh lực tẩm bổ, những con ong thể cường tráng, nhất là ong chúa, vẫn là định hải thần châm của cả đàn ong, cho tới bây giờ vẫn xuất hiện điềm báo gì nữa.
Phó Thập Đông mỗi ngày đều lên núi một đến hai , nếu cắt mật còn đợi đến giữa mùa hạ.
Xuyên qua rừng cây rậm rạp tới một phương thiên địa , chỉ thấy đàn ông đang băng ghế nhỏ đội mũ rơm, ngón tay thon dài nhanh ch.óng vòng qua vòng lui, động tác vô cùng lão luyện.
Diệp Ngưng Dao nhẹ nhàng bước chân chậm rãi qua, vốn định dọa , nhưng nhận .
Anh ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén trong nháy mắt trở nên nhu hoà: “Sao lên núi? Có khát nước ?”
Nói xong, cầm ghế của nhường cho cô , đem mũ rơm xong đặt sang một bên, trong nhà gỗ rót nước.
Nhìn bóng lưng bận rộn của , trong lòng Diệp Ngưng Dao cảm thấy ấm áp, băng ghế đùa nghịch cái mũ rơm .
“Cho em , uống .” Phó Thập Đông cầm bình từ trong nhà gỗ đưa cho cô.
Nước là nước lấy từ con suối ở trong núi sâu, ngọt thanh giải nhiệt.
Diệp Ngưng Dao thích uống nước ở đây, nếu như đường xá xa xôi, cô thật lấy nước ở đây đem xuống chân núi uống mỗi ngày.
Nâng bình lên từ từ uống một ngụm, cảm giác mát mẻ thấm tim.
“Anh đan mũ rơm ? Anh thật đúng là khéo tay.”
“Đan cho em đấy, thích ?” Đầu của cô nhỏ nên cố ý với đầu của cô.
Diệp Ngưng Dao kinh ngạc về phía : “Bình thường em cũng việc ngoài trời nắng, cần đan nón cho em .”
“Ở đây đến tháng sáu mặt trời sẽ nắng.” Anh cầm mũ rơm lên để thử xem kích thước với đầu cô .
Ngay đó lấy mũ xuống, từ nơi khác cầm tới một cái ghế ba chân xuống bên cạnh cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-bach-hoa-tien-tu-xuyen-thanh-dau-bao-boi-cua-vai-ac/chuong-110.html.]
Cũng để nó cân bằng như thế nào, té ngã.
Hơi thở ấm áp phà mặt, Diệp Ngưng Dao bất giác dịch sang một bên, sắc mặt đỏ lên.
cô mới di chuyển, thì Phó Thập Đông cũng di chuyển theo, bộ dạng chút bá đạo.
Mắt thấy sắp chen đến gần bên cạnh tổ ong, cô nghiêng đầu giận dữ : “Sao cứ chen chúc với em thế?”
Phó Thập Đông chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng , bất giác yết hầu khẽ động: “Anh hôn em.”
“Cái gì cơ?” Cô thể tin mà mở to hai mắt, cho rằng lầm hỏi một nữa: “Anh nữa xem nào?”
“Anh là hôn em.” Vừa dứt lời, liền nghiêng qua đôi môi mỏng tiến gần.
Diệp Ngưng Dao dùng bàn tay nhỏ bé cản môi , để thực hiện , nếu như thế giới đầu trâu mặt ngựa thì cô tưởng cô vật gì đó dơ bẩn bám : “Ban ngày ban mặt, hôn em chứ?”
Nghĩ đến hai ngày Lâm T.ử An len lén nhét sách cho , Phó Thập Đông chột mở mắt : “Không gì, chỉ là hôn em thôi.”
Anh cũng hiểu vì cái gì mà ai cũng đều tặng cho loại sách như , chẳng lẽ bình thường thoạt h.am mu.ốn lớn ?
Hay là… Vợ gì với Mạc Tiểu Thanh, để thông qua Lâm T.ử An mà truyền lời cho ?
Bằng thật sự hiểu, vì tên Lâm T.ử An tặng cho đàn ông kết hôn loại sách như ?
Diệp Ngưng Dao lời của cho ngẩn , trong nháy mắt che hai má nóng bỏng, ngậm ngùi trừng mắt : “Anh đừng mà mơ.”
Trải qua mấy ngày suy nghĩ nghiêm túc, Phó Thập Đông cảm thấy là đàn ông nên chủ động một chút trong quan hệ của hai .
Nếu bước đầu tiên, thì dừng những bước phía chứ?
Anh một nữa thăm dò, lấy hai tay phụ nữ từ má xuống, nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay, đôi môi mỏng khẽ hôn bên tai cô chậm rãi cọ xát, khẽ c.ắ.n…
Cho dù sống ba ngàn năm, Diệp Ngưng Dao cũng từng trải qua loại khiêu khích câu dẫn …
Cô nhịn mà ưm lên một tiếng, thể chút nhũn .
Chung quanh vô cùng yên tĩnh, yên tĩnh đến mức giống như tất cả sinh linh đều đang len lén xem tiết mục thích hợp dành cho thiếu nhi .
Không từ khi nào, Phó Thập Đông gặm nhấm môi cô.
Trải qua mấy thực hành, nụ hôn của càng ngày càng điêu luyện.
Chỉ dùng một thời gian ngắn, Diệp Ngưng Dao hôn đến thần hồn điên đảo, quên mất cô hùng hồn rằng “Không ”.