Dưới sự dẫn dắt của Chiêu Muội, hai nhanh đến tiệm cơm quốc doanh.
“Đồng chí, gọi món!” Chiêu Muội tiệm cơm quốc doanh vô cùng thành thạo vung tay lên, hô một tiếng.
Dáng vẻ lúc của bé, trông cực kỳ phong trần tiêu sái, cứ như thể một đứa trẻ nhỏ xíu thường xuyên đến đây .
Sau khi gọi món xong, Chiêu Muội vội vàng nhiệt tình chào hỏi : “Cậu, thích ăn gì cứ gọi, gọi thoải mái!”
Thời Nguyên kinh nghiệm ăn tiệm thành thạo của Chiêu Muội, quả thực trùng khớp với dáng vẻ bình thường của trấn , cảm giác Chiêu Muội còn giống con trai hơn cả con trai ruột của thế nhỉ?
Mà lúc , Chiêu Muội tuyên bố gọi thoải mái, Thời Nguyên cũng đặc biệt kích động. Hiếm khi mời ăn tiệm cơm quốc doanh một bữa đấy!
Anh xoa xoa tay với Chiêu Muội: “Thật sự thể gọi gì cũng ?”
Chiêu Muội gật đầu, vẻ mặt hào phóng: “Đương nhiên , là cả của con mà! Con tiếc ai cũng nên tiếc chứ!”
Thời Nguyên cảm động cực kỳ!
Chiêu Muội bổ sung thêm một câu: “ gọi bao nhiêu cũng ăn cho hết, khi về tuyệt đối chúng ăn tiệm ở bên ngoài.”
Thời Nguyên vội vàng gật đầu: “Hiểu hiểu hiểu hiểu hiểu… Cậu hiểu, chúng đây là ăn mảnh, về chắc chắn thể . Cậu kinh nghiệm!”
Chiêu Muội: “……”
Thời Nguyên hưng phấn xoa tay: “Chiêu Muội, cháu yên tâm! Đợi cháu a, khi nào phát đạt , cũng mời cháu ăn tiệm cơm quốc doanh, loại gọi thoải mái luôn!”
Chiêu Muội thấy cái bánh vẽ mà Thời Nguyên vẽ , mạc danh cũng cảm thấy vô cùng quen thuộc. Trước đây lúc bé ăn chực uống chực của , chẳng cũng vẽ bánh vẽ như ? Cuối cùng từng cái bánh vẽ nào trở thành hiện thực cả.
Hai bốn mắt , Chiêu Muội nhịn thở dài trong lòng. May mà bé chỉ một ông cả vô dụng, vẫn còn một ông út tiền đồ chống đỡ. Nếu thì cuộc sống tiêu tùng, tiêu tùng hết !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-xuyen-thanh-nu-luu-manh-toi-dat-con-tron-den-quan-doi/chuong-434-cau-chau-cung-nhau-ve-banh-ve.html.]
“Ê, Chiêu Muội, một đứa trẻ như cháu một đến ga tàu đón ? Mẹ cháu sợ cháu bọn buôn bắt cóc ?” Thời Nguyên tò mò.
Chiêu Muội liếc một cái: “Con mà là trẻ con , con cao thế cơ mà!”
Đương nhiên, bé cũng lười giải thích với Thời Nguyên, khi đến là chú bộ đội đưa , đó ở ga tàu, chú bộ đội nhiệm vụ nên giao bé cho chú cảnh sát đường sắt tàu nhờ chăm sóc giúp. Mà nay các chú cảnh sát đường sắt ở ga tàu cũng khá quen thuộc với bé .
Lúc nãy Thời Nguyên mải ngắm phong cảnh bên ngoài ga tàu, cũng chú ý tới việc khi , Chiêu Muội đặc biệt chào hỏi chú cảnh sát đường sắt đang tuần tra.
Chiêu Muội vẻ mặt kiêu ngạo, bày dáng vẻ là lớn .
Thời Nguyên chiều cao của bé nhịn ghen tị: “Vẫn là Chiêu Muội cháu sướng, từ nhỏ ăn ngon uống say, giống cháu a, từ nhỏ chịu khổ đến bây giờ, đến bây giờ vẫn là nghèo nhất nhà chúng , hu hu hu…”
Chiêu Muội tâm mệt: ……
Chăm sóc một ông ấu trĩ ghen tị thế , thật sự mệt quá mất!
Cậu bé vội vàng đ.á.n.h trống lảng: “ , lát nữa về còn mang cho Nhục Nhục chút đồ ăn nữa.”
Chiêu Muội sẽ sự quản thúc của ruột và bà, thỉnh thoảng lén ăn chút đồ ngon ở bên ngoài, nhưng ăn mảnh bé cũng luôn nhớ tới em gái.
Thời Nguyên vội vàng gật đầu. “Vậy gọi nhiều một chút, đến lúc đó sẽ là chúng mang từ tiệm cơm quốc doanh về. Cứ là như mang cho con bé một chút đồ ăn ngon.”
Chiêu Muội trợn trắng mắt: “Cậu ơi, ý của là: Con bỏ tiền mua đồ ăn cho Nhục Nhục, đó mang về là mua, mặt ?”
Mộng Vân Thường
Thời Nguyên tự nhiên gật đầu, chút nào ngại ngùng.
……
(Do chút nhầm lẫn đăng nhầm truyện của tài khoản khác sang bộ , chương tối nay chỉ thể sửa bốn ngàn chữ chia thành bốn chương)