Thập Niên 60: Xuyên Thành Nữ Lưu Manh, Tôi Dắt Con Trốn Đến Quân Đội - Chương 398: Đến Viện Phúc Lợi Hiến Tình Yêu

Cập nhật lúc: 2026-03-25 18:34:08
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thời Chi Nhan và Vương Tú Hoa chuyện một lúc về nhà.

 

Vương Tú Hoa nhà mà đầu óc vẫn mơ hồ, một loại cảm giác thể tin nổi.

 

Đợi cô nhà thì thấy Cương Đản và Hồng Hồng bàn, mắt chằm chằm bát thịt Cẩu Đản bưng về bàn, nước miếng chảy ròng ròng.

 

hai đứa trẻ ngoan hơn Cẩu Đản nhiều.

 

Hai đứa chảy nước miếng nữa mà ruột mở miệng thì cũng dám đưa tay .

 

Vương Tú Hoa thấy hai đứa con, nghĩ đến Chiêu Muội ăn đến béo múp míp, đầu tiên nảy sinh một loại cảm giác khó chịu vì sinh quá nhiều con mà thể cho con ăn ngon hơn.

 

Đương nhiên, trong đầu cô nhanh tư tưởng đa t.ử đa phúc chiếm cứ.

 

“Vừa ăn cơm xong, các con để tối… thôi… hai đứa ăn !”

 

Hai thấy cho phép, đũa cũng chẳng kịp cầm, liền bốc một miếng thịt ăn.

 

“Ngọt, ngon quá!” Hồng Hồng kích động .

 

“Đây là vị chua ngọt.” Cương Đản giải thích.

 

Hồng Hồng hiểu: “Thịt chua ngọt vị ?”

 

Vương Tú Hoa bất lực : “Đó là do thím của các con nỡ bỏ đường.”

 

Cẩu Đản ở bên cạnh chị ăn cơm, trong nháy mắt thèm .

 

 

Cuối tuần.

 

Thời Chi Nhan tra cứu xong viện phúc lợi gần quân khu nhất, chuẩn sẵn vật tư từ , chuẩn đưa Chiêu Muội việc .

 

Thời Chu Mai vì thời gian dài nhà đều ăn no nên hình thành quan niệm tư tưởng, quá hiểu tại lãng phí tiền tặng vật tư cho quen .

 

Thậm chí là vì tiếc của mà chút tức giận.

 

Đương nhiên Thời Chi Lệ cũng , điều cảm xúc kích động như thế.

 

Cuối cùng, hoạt động việc , cũng thực hiện việc cả nhà vui vẻ cùng , cũng chỉ thể là Thời Chi Nhan cùng Chiêu Muội.

 

“Mẹ, thế con với Chiêu Muội ngoài đây, thể chiều muộn một chút mới về.”

 

Chuẩn xong xuôi, Thời Chi Nhan chào hỏi Thời Chu Mai một tiếng, kết quả bà ruột bình thường gọi bảo chẳng trả lời câu nào.

 

Đợi khi khỏi cửa nhà, Chiêu Muội chút hiểu:

 

“Mẹ, Bà vẻ tức giận, bảo chúng đem lương thực tặng cho khác ăn công còn báo đáp, là đang lãng phí lương thực.”

 

Thời Chi Nhan : “Đó là vì Bà con từ nhỏ khổ quen , tiếc của, cũng là sợ hãi.

 

Bây giờ bà sống những ngày nhưng vẫn sợ hãi nhỡ ngày nào đó nhà chúng tiền.

 

Cho nên đồ thì cất , đợi lúc nhỡ tiền thì dùng.

 

chúng sẽ ngày càng hơn, chúng bây giờ khả năng giúp đỡ khác , cho nên chúng thể giúp đỡ những bạn nhỏ giống như Chiêu Muội con đây trong khả năng cho phép.”

 

Chiêu Muội ruột dạy bảo, nghiêm túc gật đầu.

 

mang theo ít đồ, hơn nữa đường xá xa xôi.

 

Lần ngoài bọn họ xe lừa của bà con trong thôn sống cách quân khu xa.

 

Mặc dù Thời Chi Nhan chủ động hỏi mượn Khương tư lệnh cái ô tô cũng thể , nhưng đều là việc , còn nhất quyết lãng phí tài nguyên công cộng thì chút thích hợp lắm.

 

Cho nên bèn tìm bạn của Thời Chu Mai nhờ liên hệ, bao xe lừa một ngày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-xuyen-thanh-nu-luu-manh-toi-dat-con-tron-den-quan-doi/chuong-398-den-vien-phuc-loi-hien-tinh-yeu.html.]

 

Xe lừa chậm rãi đến viện phúc lợi ở ngoại ô thành phố, cổng lớn cũng cũ nát đầy bụi bặm, qua một loại cảm giác như cô nhi viện oan khuất trong kịch bản sát nhân .

 

Thời Chi Nhan khỏi nhớ viện phúc lợi ở thời đại của .

 

Cái đó thì giống viện phúc lợi trong tiểu thuyết tổng tài, đời tiền , nhà nước nuôi trẻ em trong viện phúc lợi .

 

Là ở nhà lầu, ăn cơm nhà ăn lớn, còn thể xem tivi, máy vi tính để học tập, hơn nữa còn tiền tiêu vặt, thể nuôi đến tận khi học đại học.

 

Chỉ tiếc, viện phúc lợi như còn mấy chục năm nữa mới thực hiện .

 

Thời Chi Nhan chủ động xuống xe lừa đến cổng quan sát một lượt.

 

Sau đó với bác nông dân là tìm một bạn ở cách đó xa, vòng quanh viện phúc lợi một vòng, tìm một bãi đất trống đầy cỏ dại .

 

Ngay đó, cô nhanh ch.óng từ trong gian vận chuyển thêm mấy bao lương thực , đó mới gọi bác nông dân đ.á.n.h xe, lấy cớ đó là do bạn cùng việc quyên tặng, bảo bác vận chuyển hết lên xe lừa.

 

Như , chiếc xe lừa vốn dĩ khá trống trải trong nháy mắt càng dáng hơn .

 

Sau khi thêm nhiều vật tư cho xe lừa, Thời Chi Nhan lập tức đến cổng viện phúc lợi gọi hai tiếng.

 

Rất nhanh, một phụ nữ trung niên mặc quần áo bạc màu đón: “Chào đồng chí, là cô giáo của viện phúc lợi. Xin hỏi chuyện gì ?”

 

“Chào cô, chúng là nhà hảo tâm xã hội, đến tặng chút đồ ăn đồ dùng cho viện phúc lợi.”

 

Cô giáo xong trong nháy mắt cả đều phấn chấn hẳn lên.

 

Sau đó cô vội vàng mở cửa đón bọn họ .

 

Xe lừa nhanh viện phúc lợi, Chiêu Muội xe lừa, trông mong những đứa trẻ trong viện phúc lợi cũ nát .

 

Đứa nào đứa nấy đều gầy gò, quần áo đều cũ kỹ, hơn nữa bọn họ đứa nào cũng dùng ánh mắt trông mong khát vọng đó về phía .

 

Sau khi và những đứa trẻ , tâm trạng vốn đang kích động bỗng trở nên kỳ lạ.

 

Kỳ lạ đến mức cũng lên lời.

 

Cô giáo mở cửa chạy như bay gọi viện trưởng viện phúc lợi đón tiếp.

 

Viện trưởng thấy những bao tải căng phồng xe lừa, trong lòng kích động lắm.

 

“Đồng chí, hai năm nay nạn đói, viện phúc lợi chúng khó khăn quá, bọn trẻ lâu lắm ăn một bữa cơm no thực sự, mặt bọn trẻ cảm ơn sự quyên tặng của cô.”

 

Thời Chi Nhan đây cũng từng xem mạng nhiều tin tức về việc viện phúc lợi biển thủ chuyện với trẻ con, thực khi đến trong lòng vẫn lo lắng nhỡ viện phúc lợi cũng tình trạng thì .

 

khi bàn tay gầy guộc đầy vết chai sạn của viện trưởng nắm lấy tay cô, cô lựa chọn tin tưởng.

 

“Viện trưởng, cũng một quyên tặng, ít nhà hảo tâm, chỉ là đại diện cho họ đến tặng vật tư thôi.”

Mộng Vân Thường

 

Thời Chi Nhan , Chiêu Muội đang tò mò với tất cả thứ xe lừa.

 

Chuẩn nuôi dưỡng lòng hư vinh lợi cho sức khỏe cho .

 

Sau đó cô : “Con trai nhà cũng quyên mười đồng để mua văn phòng phẩm cho các chị em ở đây.”

 

Chiêu Muội thấy nhắc đến , ánh mắt nhỏ đang tìm tòi lập tức thu , đó vẻ hiểu chuyện mỉm :

 

“Phục vụ nhân dân!”

 

Nói , chìa bàn tay mập mạp , cũng chuẩn giống như ruột, bắt tay với viện trưởng.

 

Viện trưởng đáng yêu hiểu chuyện, tự nhiên là sẵn lòng phối hợp, nắm lấy tay Chiêu Muội sức khen ngợi.

 

Thời Chi Nhan bên cạnh Chiêu Muội cái đuôi vểnh lên tận trời, vui vì tự hào vì việc .

 

 

 

Loading...