Thập Niên 60: Xuyên Thành Nữ Lưu Manh, Tôi Dắt Con Trốn Đến Quân Đội - Chương 284: Thời Phân, Dương Triều Dương, Anh Em Tốt
Cập nhật lúc: 2026-03-25 18:30:09
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thời Phân, trong quân đội thật đấy!”
“ thế, rể còn là Tham mưu trưởng, cái chắc chắn ở quân đội sẽ bắt nạt.”
“Quan trọng là đồ ngon, thằng nhóc ngửi thấy mùi thịt, thằng cháu trai lớn của còn ăn đến mập mạp, chị và rể chắc chắn ăn uống lắm, hu hu hu ngưỡng mộ c.h.ế.t mất...”
Thời Phân đến mức cũng nên trả lời thế nào.
Nếu chuyện cái biệt danh “Đại Binh Vương”, cũng nên giống như Dương Triều Dương khiêm tốn che giấu bối cảnh của .
còn nhập ngũ, ba chữ ‘Đại Binh Vương’ nổi .
Bị là bối cảnh, ít nịnh bợ, cũng ít cảm thấy bất công, ghét bỏ lưng đủ kiểu.
Ví dụ như vất vả lắm mới giành hạng nhất trong mỗi huấn luyện, thì xì xào khi tham gia tân binh doanh doanh trưởng nào đó đặc biệt huấn luyện, cho nên mới thể giành hạng nhất các kiểu.
cũng chẳng thể giải thích gì cho .
Dù , lúc đầu Chiêu Muội đúng là tìm mối quan hệ đến huấn luyện .
“Chỗ còn thừa một ít, đưa cho Triều Dương một ít.” Thời Phân đậy nắp lọ thủy tinh .
Đám chiến hữu trong ký túc xá thấy như vẻ mặt đầy cạn lời.
“Dương Triều Dương cái tên đó thanh cao lắm, lúc nào cũng cái bộ dạng coi thường ! Cũng cứ mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh.”
“Cậu là coi thường tất cả , mắt mọc đỉnh đầu ! Người đó thật sự khó gần!”
“Lần họp đại hội, doanh trưởng hỏi mấy vấn đề về xe tăng, cứ thích thể hiện, cái bộ dạng doanh trưởng cũng hiểu nhiều bằng !”
Các chiến hữu trong ký túc xá khi chê bai Dương Triều Dương, cứ khuyên Thời Phân đừng để ý đến loại màu như thế.
Trong mắt , Thời Phân tuy cái biệt danh “Đại Binh Vương”, nhưng chất phác thật thà, huấn luyện cũng đặc biệt tích cực, sẵn lòng giúp đỡ khác, do đó quen đều vẫn thích .
Dương Triều Dương đối với bọn họ thì cách.
“Triều Dương như thế! Các còn như nữa, là vui !” Thời Phân bảo vệ.
“Cậu cứ ngốc nghếch , tinh hơn nhiều! cho , đừng thấy huấn luyện hạng nhất, lăn lộn đến mức quan hệ với doanh trưởng !” Một chiến hữu nhỏ giọng tiết lộ, “Người tinh ranh lắm, chúng giá trị với , thì chẳng thèm để ý, đều là quan hệ hướng lên .”
Thời Phân nên phản bác thế nào.
Bởi vì chuyện , cũng , là sự thật.
Mà càng rõ ràng hơn, Dương Triều Dương giống .
Cậu chỉ thành thật một lính, ở quân đội bao cơm ăn, thuận tiện nỗ lực hướng tới cái Binh Vương mà Chiêu Muội kỳ vọng là .
Cậu hy vọng leo cao bao nhiêu, cũng cái đầu óc để leo quá cao.
trong lòng Dương Triều Dương kìm nén hận thù, kìm nén nỗi hận bản và cùng các em suýt chút nữa mất mạng, chỉ sớm ngày leo lên , giẫm lên bố ruột leo lên đá văng ông , khiến ông hối hận.
“Haizz...”
Trong lòng Thời Phân cũng khó chịu cho Dương Triều Dương, luôn mang hận thù trong lòng dẫn đến ngày nào sống cũng vui vẻ.
Cậu nghiêm túc quát các chiến hữu đừng lung tung nữa, đó cầm nửa lọ tương còn tìm Dương Triều Dương.
Hai cùng một tiểu đội, nhưng ký túc xá cùng một tầng.
“Chiến hữu, xin hỏi Dương Triều Dương ở ký túc xá ?” Thời Phân ở cửa ký túc xá đối phương hỏi.
Người chiến hữu hỏi trong ký túc xá một cái, gọi một tiếng: “Dương Triều Dương, Đại Binh Vương tìm .”
Gọi xong, đối phương cũng bưng chậu giặt quần áo.
Trong ký túc xá, Dương Triều Dương đang giường học bài, thấy tiếng gọi bèn kẹp thẻ đ.á.n.h dấu trang sách cất gọn gàng, lúc mới từ ký túc xá .
“Cái tương cầm lấy, chỉ còn một nửa thôi, đừng chê.” Thời Phân đưa phần còn cho Dương Triều Dương.
Dương Triều Dương một cái, đó hỏi: “Cậu ăn ?”
“Ăn .”
“Vừa nãy ký túc xá các tiếng to lắm! Cái kiểu mỗi một đũa , ăn cái gì!” Dương Triều Dương cạn lời .
Thời Phân : “Hôm nay ăn cơm ở nhà chị , lúc ăn cơm nãy ăn . Dù cứ cầm lấy là .”
Nói , Thời Phân sợ nhận, trực tiếp nhét cái lọ túi áo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-xuyen-thanh-nu-luu-manh-toi-dat-con-tron-den-quan-doi/chuong-284-thoi-phan-duong-trieu-duong-anh-em-tot.html.]
Túi áo khoác quân phục vốn dĩ to, trực tiếp nhét luôn.
“Anh rể bảo, bảo mang về chia sẻ với các chiến hữu một chút, để tăng cường quan hệ. Lát nữa cũng chia sẻ chia sẻ .” Thời Phân nhỏ giọng .
Dương Triều Dương bỗng nhiên bật : “ quan hệ với bọn họ.”
Mộng Vân Thường
“Đó là bọn họ hiểu , cũng thế, rõ ràng lúc chúng gặp mặt, cũng nhiệt tình với lắm mà. Sao đến quân đội lạnh nhạt với khác thế.”
“Đó là vì giống.” Dương Triều Dương .
Thời Phân là em trai của Thời Chi Nhan, đối với Dương Triều Dương mà , chính là giống.
Kết quả lời của Dương Triều Dương Thời Phân cứ cảm thấy sến súa vô cùng, thối cái mặt thối nhất lời quan tâm nhất, gượng gạo c.h.ế.t !
“Cậu cũng đừng đốc thúc quan hệ xã giao nữa, bài tập giao cho ? Quân đội cũng từ từ phát triển theo hướng tin học hóa, công nghệ hóa! Kiến thức quan trọng!”
“Cậu chia sẻ đồ ăn cho , sẽ học hành chăm chỉ!” Thời Phân .
Dương Triều Dương lườm một cái: “Cậu học liên quan đếch gì đến ! Đợi vượt qua trong huấn luyện, đến lúc đó cứ đợi mà !”
“ chúng em ? Chị còn từng bảo hai chúng tân binh doanh xong giúp đỡ lẫn mà!”
Dương Triều Dương lườm một cái, đó đầu phòng.
Trong phòng, đám chiến hữu vốn đều cảm thấy kiêu ngạo màu một cái, tiếp tục việc khác.
Cậu từ trong túi móc nửa lọ tương thịt hương cô còn , mở miệng :
“Thời Phân mang cho , các ăn ?”
Người trong phòng ngủ thấy đều theo bản năng một cái.
Mọi ai mà chẳng thèm ăn?
ngại quan hệ đến thế, hơn nữa còn từng lưng Dương Triều Dương là màu, đều ngại trả lời.
“Đừng nữa, đều cầm đũa của lên, mau ăn để còn trả lọ.”
“Thật sự ?” Một chiến hữu thèm ăn nhất trong ký túc xá hỏi.
Sau đó đối phương một chiến hữu khác bên cạnh đá cho một cái.
Chiến hữu thèm ăn đá : “Cậu gì thế, Dương Triều Dương chia sẻ đồ ăn... quá còn gì!”
Nói , liền sột soạt lấy đũa.
Sau đó mấy khác sớm nhịn , cũng lấy đũa.
Ký túc xá trong nháy mắt náo nhiệt hẳn lên.
Thời Phân ở ngoài ký túc xá thấy vui vẻ, cũng đợi Dương Triều Dương trực tiếp rời .
Đi qua chỗ vòi nước giặt quần áo bên cạnh, chủ động với chiến hữu nãy giúp gọi Dương Triều Dương: “Vương Tiểu Ba, ký túc xá các đang chia đồ ngon đấy, mau về ăn !”
Đối phương ngẩn : “Đồ ngon gì?”
“Cậu mau , thì cơ hội l.i.ế.m nắp lọ cũng còn !”
“Cái đám đó! Đại Binh Vương, cảm ơn nhiều nha!” Đối phương xong, quần áo cũng giặt nữa, bay nhanh lao về.
Lần , đến lượt ký túc xá của Dương Triều Dương náo nhiệt hẳn lên.
“Dương Triều Dương, bản cũng nếm một miếng ! Chỉ vì sự hào phóng của , chúng là em !”
Dương Triều Dương: “Thế là thành em ? Tùy tiện thật đấy!”
“Hây! Với cái tính khí của , cũng chỉ cái tên ngốc Đại Binh Vương thích chơi với thôi!”
“Cậu nhanh lên, ăn một miếng, để còn l.i.ế.m lọ.”
“Dựa mà l.i.ế.m lọ, l.i.ế.m!”
“ cũng em ngốc như Đại Binh Vương, một lọ nhỏ thế , ký túc xá bọn họ ăn xong bản cũng chẳng ăn mấy miếng, nỡ lòng nào gửi một nửa qua cho . Là , hận thể trốn ăn lén.”
“Cậu còn ngốc nữa, thì nhổ cái ăn đây!” Dương Triều Dương .
“Hây, còn bảo vệ em nữa chứ, con cũng đáng ghét đến thế nhỉ!”...