Thập Niên 60: Xuyên Thành Nữ Lưu Manh, Tôi Dắt Con Trốn Đến Quân Đội - Chương 158: Lý Thuyết Cải Trắng Của Chiêu Muội

Cập nhật lúc: 2026-03-25 09:44:16
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chiêu Muội thấy Đào Dục vẻ mặt đau khổ là khó hiểu.

 

“Chú ơi chú biểu cảm , tìm đối tượng là một chuyện vui ?

 

Cháu thím hàng xóm nhà cháu , bố cháu khi cháu sợ nhất là đồng chí nữ, kết quả bây giờ thích hôn cháu lắm!”

 

Mẹ Đào càng vui vẻ hơn: “Tiểu Dục, thấy , bạn nhỏ còn hiểu hơn con!”

 

Đào Dục đỡ trán suy sụp.

 

Chiêu Muội còn chu đáo tiếp tục an ủi: “Chiêu Muội bà mối nhỏ là chuyên nghiệp, nếu chú thích đường cô cháu, cháu còn quen nhiều chị gái xinh ở văn công đoàn.

 

Cháu giới thiệu chị gái xinh mới cho chú; tìm cho đường cô cháu đồng chí nam khác. Chọn nhiều lựa nhiều, cháu vẫn thể kiếm hai phần tiền mai…”

 

Chiêu Muội lời sắp xong , nhận đúng, dừng vài giây đó đổi giọng : “Mọi vẫn thể tìm đối tượng thích .”

 

Oan đại đầu liên lạc cho , đối tượng thật sự mắt thì đổi cho họ là , dù kiếm đều là Chiêu Muội bé.

 

Chuyện đơn giản như thế, lớn bọn họ nghĩ phức tạp quá .

 

“Cái còn để chú xem mặt tìm khác, đồng chí nhỏ Chiêu Muội, bà mối nhỏ của cháu cũng quá tùy tiện .” Đào Dục đau đầu .

 

Chiêu Muội hiểu suy nghĩ của , chỉ một mực giải thích: “Đi hợp tác xã mua bán mua kẹo ăn còn chọn, đối tượng chọn nhiều lựa nhiều mới thể chọn cái nhất ? Có điều Chiêu Muội vẫn thích chú ở bên với đường cô nhà cháu, như chúng chính là .

 

Đến lúc đó, cháu bảo ông nội cháu đưa chú xem xe tăng lớn, chú cũng bảo ông nội chú đưa cháu oai phong oai phong, chúng sẽ oai phong gấp đôi!”

 

“Thằng nhóc … tuổi còn nhỏ mà còn hư vinh lắm cơ!” Đào Dục thật sự bé.

 

Cuối cùng đành lảng sang chuyện khác: “Cơm xong , chúng ăn cơm! Chiêu Muội cháu thích ăn món gì?”

 

“Chiêu Muội thích ăn thịt.”

 

“Nhìn , thời buổi đứa trẻ nặng như cháu hiếm thấy lắm!”

 

Mẹ Đào giả vờ tức giận: “Tiểu Dục con chuyện kiểu gì thế, bạn nhỏ lớn lên bao, nặng !”

 

Nói , bà cũng vội vàng chào hỏi Quách Bình và cảnh vệ đưa hoa quả cùng ăn cơm.

 

 

Nửa giờ , xe Jeep bữa cơm.

 

Quách Bình từ lúc lên xe cả quá trình đều vui.

 

Chiêu Muội hồi lâu cũng hiểu, tò mò hỏi: “Bà đường, bà mệt ạ?”

 

Quách Bình cúi đầu Chiêu Muội bên cạnh, oán khí trong lòng cũng tiện phát lên đứa trẻ, thế là lắc đầu: “Ừ, mệt .”

 

“Vậy lát nữa về, cháu đến chuyện xem mắt với đường cô.”

 

“Chiêu Muội, là thôi .” Quách Bình .

 

“Tại ạ?” Chiêu Muội nghi hoặc.

 

Quách Bình nhịn , vẫn mở miệng hỏi : “Chiêu Muội, nãy tại cháu với đồng chí nam là nếu trúng đường cô cháu thì giới thiệu chị gái mới cho ?”

 

“Nhìn mắt chẳng nên giới thiệu mới ?”

 

thế chẳng tỏ đường cô cháu mất giá? Hơn nữa còn để đường cô cháu chủ động tỏ tình, xem mắt chẳng đều là đồng chí nam chủ động ?”

 

Liên tiếp các câu hỏi ném tới, đều khiến Chiêu Muội ngơ ngác.

 

Cái đầu nhỏ của Chiêu Muội nỗ lực cũng mạch suy nghĩ:

 

“Tại chỉ thể là đồng chí nam chủ động?

 

Ở thôn Na Sở, chúng cháu đều là ai trúng , trúng thì theo đuổi. Không phân nam nữ. Ngoài thôn là bắt buộc phân nam nữ ?

 

tại các chị gái văn công đoàn ở tỉnh Trường cũng đều cảm thấy Chiêu Muội là đúng?”

 

Chiêu Muội vô cùng bối rối.

 

“Chúng trúng chú , cho nên chẳng lẽ chúng chủ động ? Cái giống như Chiêu Muội ăn cải trắng , ở ruộng rau chọn một cây, thì tự đào , cũng thể để cải trắng tự từ trong đất bò , theo Chiêu Muội trong nồi chứ ạ?”

 

Mà Quách Bình cũng Chiêu Muội hỏi đến mức trả lời thế nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-xuyen-thanh-nu-luu-manh-toi-dat-con-tron-den-quan-doi/chuong-158-ly-thuyet-cai-trang-cua-chieu-muoi.html.]

 

nghĩ a nghĩ, càng nghĩ càng cảm thấy lời Chiêu Muội dường như chẳng vấn đề gì.

 

Cuối cùng, bà chỉ đành trả lời khô khốc: “Chiêu Muội, cái thôn đó của các cháu là phụ nữ đương gia chủ, nhưng ở ngoài thôn, đồng chí nữ đều khá hổ, rụt rè, nếu mất giá.”

 

Chiêu Muội nghi hoặc: “Mất giá là ý gì ạ?”

 

“Chính là đáng tiền.”

 

“Tại đồng chí nữ đáng tiền? Đáng tiền hình dung kẹo ngon của hợp tác xã mua bán ? Mọi bán đồng chí nữ ạ?”

 

Quách Bình: …

 

“Bà đường, rốt cuộc là tại ạ? Thành phố lớn nguy hiểm thế ? Tại chúng trúng chú , bà đều , chúng đào cây cải trắng là chú ạ?”

 

Quách Bình nghĩ nghĩ, cảm thấy càng .

 

Người điều kiện , dáng dấp , văn hóa cũng , bà là rung động mà, hơn nữa là sự rung động lo lắng con gái nhà xứng với chứ!

 

Kết quả bà còn ở đây thảo luận vấn đề thể diện mất giá mất giá… mấy thứ , Chiêu Muội đứa trẻ hiểu!

 

“Bà đường, nếu bà vui, Chiêu Muội sẽ đưa đường cô đến lầu ký túc xá sĩ quan quân đội chọn, chọn xong Chiêu Muội tay, Chiêu Muội tìm đối tượng cho các chị gái văn công đoàn đều là như thế.

 

Chú cứ giữ oan đại đầu .

 

Chú hào phóng nỡ tiêu tiền cho Chiêu Muội, đợi bố thích nữa, cháu giới thiệu cho …”

 

Quách Bình thấy lời đại nghịch bất đạo sợ đến mức vội vàng bịt miệng .

 

“Tổ tông của ơi, lời thể ?! Thảo nào bố cháu thường xuyên đ.á.n.h m.ô.n.g cháu!” Bà mệt mỏi .

 

Chiêu Muội bịt miệng mới nhận nhịn lời thật lòng chỉ thể với và bà.

 

Ở bên ngoài, giả vờ ngoan ngoãn, mới thích, mới thịt ăn.

 

Nếu khác trong lòng bé đen tối thì sẽ thích nữa.

 

“Bà đường, Chiêu Muội nãy lung tung đấy, Chiêu Muội mới nghĩ như thế, Chiêu Muội thích bố nhất.” Cậu bé nghiêm túc cam kết.

 

Bởi vì bố, bé mới ông nội Tư lệnh oai phong. Cậu bé lén lút nghĩ.

 

“Chiêu Muội, nãy cháu giới thiệu cho các chị gái văn công đoàn quân khu bên các cháu thế nào? Cháu với bà đường xem?” Quách Bình là thật sự khơi dậy lòng tò mò.

 

Thế là, đường , Chiêu Muội thao thao bất tuyệt kể, Quách Bình đến mức sắc mặt đổi liên tục, cuối cùng lúc xe đến cửa nhà họ Cố, bà thậm chí trở thành ủng hộ bộ lý thuyết bà mối của Chiêu Muội .

 

“Chiêu Muội, nãy là tư tưởng của bà đường lạc hậu ! Bà đường cảm thấy cháu đúng! Chúng trúng cải trắng thì nên đào, lỡ như đào thì đào ổ cải trắng khác!” Quách Bình nghiêm túc tổng kết, “Chúng thể cứ mãi cải trắng của khác, tự chủ động chọn lựa kỹ càng mới là nhất!”

 

Chiêu Muội gật đầu: “Oa, bà đường, bà thông minh quá!”

 

“Cái gì cải trắng với cải trắng?” Chu Vệ Lan từ trong nhà , vui quét mắt em dâu cướp cháu trai đích tôn của , đó với Chiêu Muội, “Chiêu Muội, cháu ăn cải trắng ?”

 

Chiêu Muội lắc đầu: “Chiêu Muội chỉ thích ăn thịt, thích ăn cải trắng nữa. Trước nhà nghèo nghèo, ăn no bụng Chiêu Muội mới thích ăn.”

 

Lời khiến Chu Vệ Lan đau lòng, lập tức bế Chiêu Muội từ trong xe .

 

“Bà đường cháu đưa cháu ăn cái gì ? Ăn no ? Bà nội thịt cho cháu ăn nhé?”

 

“Vệ Lan, chị đợi , em còn đưa Chiêu Muội về nhà em chơi một lát nữa!” Quách Bình sốt ruột .

 

Vừa nãy chuyện với Chiêu Muội quá nghiêm túc, bà nhất thời quên mất nhắc nhở cảnh vệ nên trực tiếp lái xe đến cửa nhà bà mới đúng.

 

Mộng Vân Thường

Như thì cần tranh giành trẻ con .

 

Chu Vệ Lan vui : “Cô tự về bế cháu trai đích tôn của cô , cháu trai đích tôn nhà ở tỉnh Yên bao lâu, thời gian hai bà cháu chúng chung sống còn nhiều ! Cô đừng mà xen !”

 

Hai tranh giành đứa bé, mà đều phát hiện, cảnh vệ ghế lái thật cũng ngứa ngáy trong lòng.

 

Nghe Chiêu Muội chuyện giới thiệu đối tượng cho mà ngứa ngáy trong lòng.

 

Anh cũng giới thiệu một ruộng cải trắng, đó chọn lựa một cây cải trắng hài lòng đồng ý “đào ” nha.

 

Đáng tiếc, hai đều tranh giành đứa bé, cơ hội tranh thủ nha.

 

 

 

Loading...