Thập Niên 60: Xuyên Thành Nữ Lưu Manh, Tôi Dắt Con Trốn Đến Quân Đội - Chương 154: Gửi Vải Vóc Cho Người Nhà Thôn Na Sở

Cập nhật lúc: 2026-03-25 00:29:45
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thật Thời Chi Nhan sớm tính toán tìm cơ hội gửi một đống vật tư về cho nhà .

 

Lần nãy Cố Quốc Đống còn mở miệng cho một khoản trợ cấp, cô khéo dùng cái cớ để gửi đồ.

 

Thời Chi Nhan vẫn như cũ tiên đưa Chiêu Muội đến nơi an gửi một lát, đó chuyển vật tư chuẩn sẵn mua tạm, mang gửi bưu điện.

 

Đồ gửi cơ bản đều là đồ cần thiết cho mùa đông, bông, vải vóc, giày dép vân vân.

 

Mà bao tải to nhất hai cái, một cái là bông, cái là vải vụn.

 

Đây là Thời Chi Nhan mua trong thương thành gian với giá mấy chục đồng.

 

Hơn nữa trong thư cũng kiếm cớ bao tải vải vụn là quan hệ cô kết giao ở thành phố lớn, kiếm miễn phí từ trong nhà máy .

 

Bây giờ cô ở bên ngoài sống , cho nên gửi món hời về cho trong thôn chia quần áo.

 

Tin rằng bà con trong thôn thấy bao tải vải vụn nhất định vui mừng.

Mộng Vân Thường

 

Mà ngoài những thứ chuẩn cho nhà và trong thôn , Thời Chi Nhan còn chuẩn một củ nhân sâm tệ nhét trong vải, đồng thời cũng rõ trong thư, cái dùng để quà đáp lễ qua cho nhà họ Cố.

 

Quà cô giúp chuẩn xong , khi nhận thì gửi chuyển tiếp cho nhà họ Cố, là tìm núi, đó vài câu khách sáo là .

 

Một bên chỉ là một đống vải và vải vụn, một bên là nhân sâm quý giá, chênh lệch giữa hai bên là lớn, qua dường như là đối xử với hai bên công bằng.

 

cũng , vợ chồng nhà họ Cố quả thực nỡ tiêu tiền cho cô và Chiêu Muội, cô tặng chút đồ quý giá cũng thiệt.

 

Mà nhà họ Thời cũng thích hợp giàu quá nổi bật ở nơi nghèo khó như thôn Na Sở.

 

Cho dù thôn Na Sở nề nếp , cũng sẽ bên ngoài nhòm ngó.

 

“Mẹ, …” Lúc Thời Chi Nhan đang điền đơn gửi hàng, Chiêu Muội kích động kéo vạt áo cô gọi.

 

Thời Chi Nhan dừng b.út, đầu bé: “Sao thế?”

 

“Mẹ, gửi tiền lì xì của Chiêu Muội cho bà tiêu , và Chiêu Muội ở thành phố lớn ngày nào cũng ăn thịt, tiền lì xì của Chiêu Muội cho bà ăn thịt!”

 

Thời Chi Nhan xoa xoa khuôn mặt bé: “Bà của con thương con uổng công!”

 

“Chiêu Muội là bà một tay nuôi nấng, Chiêu Muội bây giờ kiếm tiền , cũng thương bà!”

 

Hai con đang chuyện, thanh niên bên cạnh cũng đang điền đơn kiện hàng nhịn phì .

 

Sau đó bắt chuyện: “Bạn nhỏ, cháu mới bao lớn chứ, cháu kiếm tiền ?”

 

“Đương nhiên !” Chiêu Muội , “Chiêu Muội bà mối nhỏ ở quân khu, giới thiệu hai đôi vợ chồng mới, kiếm … kiếm …”

 

Chiêu Muội nhớ ba khoản tiền mai nhận , nhưng ba khoản cộng … cái khó .

 

“Dù cũng kiếm nhiều nhiều tiền, đều ở trong tay cháu! Chiêu Muội cháu mà, chính là đứa trẻ giàu nhất, đứa trẻ nào giàu hơn cháu!” Cậu bé khoe khoang.

 

Thanh niên tự nhiên tin một đứa bé nhỏ xíu như thế thể bà mối.

 

Cũng giống như nhiều ở quân khu tỉnh Trường, đều cảm thấy thể là bà mối, đứa trẻ liền tự cho rằng cũng là thế.

 

quả thực Chiêu Muội quá đáng yêu, thanh niên vẫn nguyện ý phối hợp với bé, cho bé đủ giá trị cảm xúc:

 

“Oa! Bạn nhỏ giỏi thế cơ !”

 

“Đó là đương nhiên!” Chiêu Muội kiêu ngạo ngẩng đầu, “Chiêu Muội bây giờ đều thể nuôi và bà , Chiêu Muội siêu giỏi luôn!”

 

Nói , bỗng nhiên DNA việc của bé động đậy, lập tức nghiêm túc quan sát trai .

 

Đối phương đeo kính mắt, trông siêu tri thức, quần áo mặc cũng mới, giày da chân bóng loáng.

 

Đặc biệt là cây b.út máy dùng trong tay , là hàng nước ngoài tên líu cả lưỡi mà đó bé ở nhà Khương Tiểu Chí, Khương Tiểu Chí lén lấy b.út máy của ông nội khoe khoang.

 

Chiêu Muội hiểu tên hàng nước ngoài líu lưỡi đó, nhưng lúc thanh niên mắt cứ như là thấy con dê béo.

 

Chiêu Muội nuốt nước miếng, đó tung chiêu cáo mượn oai hùm thể hiện phận của :

 

“Anh ơi, em cho nhé, ông nội em là Tư lệnh đấy, em ở quân khu mặt mũi lắm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-xuyen-thanh-nu-luu-manh-toi-dat-con-tron-den-quan-doi/chuong-154-gui-vai-voc-cho-nguoi-nha-thon-na-so.html.]

 

Thanh niên sững sờ, ngờ đứa trẻ chuyện nhảy cóc nhanh thế, chớp mắt cái từ bà mối biến thành ông nội Tư lệnh.

 

Anh càng to hơn, tiếp tục phối hợp: “Oa, bạn nhỏ ông nội cháu giỏi quá!”

 

“Anh ơi, ông nội là ai thế? Có giỏi bằng ông nội Chiêu Muội .”

 

Thanh niên thái độ so bì một chút của Chiêu Muội, thế mà thật sự bé khơi dậy lòng hiếu thắng: “Ông nội của cũng giỏi, ông thể quản cả tỉnh Yên đấy!”

 

“Oa!” Mắt Chiêu Muội càng sáng hơn, hận thể ôm c.h.ặ.t lấy con dê béo , “Ông nội của Chiêu Muội chỉ thể quản quân khu, tuy rằng quân khu lớn, nhưng quân khu ở trong tỉnh Yên chỉ một chút xíu. Oa… Chiêu Muội cũng ông nội quản tỉnh Yên.”

 

Mọi xung quanh thấy họ chuyện, đều tò mò sang.

 

Thanh niên ngượng ngùng : “Đều là c.h.é.m gió, c.h.é.m gió thôi!”

 

Mọi xung quanh thấy lời mới tiếp tục việc của .

 

Mà lúc , Thời Chi Nhan xong đơn gửi hàng liếc dáng vẻ ân cần của Chiêu Muội, đúng là một loại cảm giác nó chổng m.ô.n.g lên là nó ị phân gì.

 

Thằng nhóc , đang tìm oan đại đầu !

 

Thời Chi Nhan cũng nhịn đ.á.n.h giá thanh niên bên cạnh, đừng , một cái đúng là một con dê béo mập mạp!

 

Chỉ là, cô thể từ chất liệu quần áo, giày dép, đồng hồ, thương hiệu b.út máy mà phán đoán , Chiêu Muội thằng nhóc con ?

 

Chẳng lẽ nó chỉ thể ngửi đồ ăn ngon, còn thể ngửi ai thích hợp oan đại đầu của nó?

 

Thời Chi Nhan đều chút nghĩ thông , thuận thế chọc chọc Chiêu Muội, bảo điểm dừng.

 

Hai con họ cũng sống ở tỉnh Yên, tìm oan đại đầu mới cũng vô dụng.

 

Chiêu Muội đầu vẻ bảo ruột đừng phiền chính sự, đó lập tức tán gẫu với “oan đại đầu mới”:

 

“Thế ơi, đối tượng ? Anh kết hôn ?”

 

“Anh , thế? Bà mối nhỏ giới thiệu cho ?”

 

“Đương nhiên ạ! Em chính là bà mối nhỏ giỏi nhất!” Chiêu Muội tự tin , “Em một cô đường cô, xinh như tiên nữ , em giới thiệu cho .”

 

Bên cạnh, Thời Chi Nhan kinh ngạc Chiêu Muội, chọc chọc bé.

 

Người quen lung tung bên ngoài , cho dù điều kiện , thích hợp oan đại đầu thì thế nào?

 

Sao thể thế bán đường cô ?

 

Cái thằng nhóc con , càng ngày càng quá đáng đấy!

 

Chiêu Muội vội vàng đầu vẻ mặt bất lực với ruột: “Mẹ, Chiêu Muội đang chính sự mà, đừng phiền Chiêu Muội ?!”

 

“Thằng nhóc thối, thôi!”

 

Chiêu Muội càng thêm bất lực thở dài, đó chủ động hỏi điện thoại của thanh niên mới chịu thôi.

 

Lúc đường ai nấy với thanh niên , đối phương còn nhiệt tình mua một xiên kẹo hồ lô tới cho Chiêu Muội, đồng thời lễ phép với Thời Chi Nhan:

 

“Đồng chí, cảm thấy con nhà cô đáng yêu, mời bé ăn đấy.”

 

“Cảm ơn , ơi, về nhà nhớ điện thoại của em nhé!” Chiêu Muội kích động vẫy tay.

 

Sau khi thanh niên rời , Thời Chi Nhan vẻ mặt mệt mỏi liếc Chiêu Muội.

 

Kết quả Chiêu Muội giơ kẹo hồ lô lên: “Mẹ ăn .”

 

Trong nháy mắt, cơn giận của Thời Chi Nhan sự hiếu thảo của tiêu tan ít, nhưng miệng cô vẫn ghét bỏ :

 

“Đừng tưởng bài của thằng nhóc thối con, nãy cho con ăn ít đồ ăn vặt, con no căng liền ở đây diễn màn hiếu thảo!”

 

Chiêu Muội chột đảo mắt, đó nhấn mạnh: “Chiêu Muội hiếu thảo là thật lòng nha!”

 

 

 

Loading...