Thập Niên 60: Xuyên Thành Nữ Lưu Manh, Tôi Dắt Con Trốn Đến Quân Đội - Chương 130: Buổi Tối Dạy Em Học Tập
Cập nhật lúc: 2026-03-25 00:29:21
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dương Triều Dương nén xúc động quần áo mới.
So với bộ quần áo cũ của bố ruột bây giờ, mặc bộ mới quả nhiên trông tinh thần hơn hẳn.
“Ái chà chà, vẫn còn rộng một chút, đứa nhỏ gầy quá!” Vương Tú Hoa chút đau lòng kéo quần áo đo kích cỡ.
“Thím Tú Hoa, rộng ạ, mặc thế là vặn .” Dương Triều Dương , “Cảm ơn thím, cũng cảm ơn thím Tú Hoa.”
“Thích là .” Thời Chi Nhan , “Chị Tú Hoa, theo em thấy cũng cần sửa nhỏ , tuổi nó lớn nhanh, chỉ cần nuôi dưỡng , là cao vọt lên ngay mà!”
Vương Tú Hoa cũng cảm thấy đúng là như , bèn đồng ý.
Dương Triều Dương cuối cùng thế nào mà mơ mơ màng màng về đến nhà, quần áo mới ôm trong tay khiến một loại cảm giác đầu tiên hạnh phúc bao vây.
Từ nhỏ vì bố ở nhà, là phụ nữ thuần phác tiêu chuẩn chịu thiệt là phúc, trong nhà các chi khác chiếm hời đều cần là con trai cả mặt.
Dần dần dường như quen nhe nanh múa vuốt đối phó với sự bắt nạt, giống như một con sói nhỏ lúc nào cũng nhe răng.
đến nơi , đầu tiên cảm giác đối xử như một đứa trẻ.
Cậu cẩn thận ôm bộ quần áo mới khác trong căn phòng ngoài một chiếc giường bất kỳ đồ đạc nào, trang trọng đặt bên cạnh gối đầu, trong lòng ấm áp.
Lúc , bên ngoài bỗng nhiên một giọng lướt qua... chút xa lạ.
Phản ứng đầu tiên của Dương Triều Dương là lạ nhà.
Cậu từ trong phòng gọi: “Ai đấy?”
Kết quả, bóng dáng lạ đầu ... chính là bà kế đại tiểu thư An Tố Nhã.
Trước đây ăn mặc tinh tế đến mức ngay cả đế giày cũng sạch hơn khác, bây giờ bộ quần áo rộng thùng thình, mái tóc tùy ý , cảm giác như đổi thành một khác .
Hai một cái, cả hai đều cảm thấy chút hổ, cuối cùng là Dương Triều Dương gì phòng...
Bên , Vương Tú Hoa đưa quần áo xong cũng đang chán, bèn tán gẫu với Thời Chi Nhan một lúc.
Cô liếc thấy chiếm dụng thời gian của Thời Chi Nhan, Cố Diệc liền chủ động bưng nước lên, đó cởi áo khoác ngoài bếp nấu cơm.
“Sự tự giác của đàn ông nhà cô cũng chỉ phụ nữ lợi hại như cô mới đào tạo !” Vương Tú Hoa nhỏ.
“Lão Chu nhà chị vẫn còn hy vọng đấy, hôm nào chị cải tạo thế nào, em bày mưu cho chị!” Thời Chi Nhan .
Vương Tú Hoa ngẩn , kỹ Thời Chi Nhan:
“Chi Nhan, cô bình thường nha, đây cô chê bai ông xã nhà lắm ?”
“Chị cũng đó là đây! Ý thức của con sẽ đổi theo sự đổi của sự vật, bây giờ em thấy lão Chu nhà chị cũng , tuy đáng ghét, nhưng thật thà chất phác ruột gan hoa lá gì, cái đáng khen ngợi!”
Vương Tú Hoa bật , tự nhiên sự đổi của Thời Chi Nhan là vì :
“So với vị hàng xóm nhà thì đúng là thế thật!”
Nói , cô bỗng nhiên thở dài: “Cô em chồng nhà , bắt nạt cô trong nhà vệ sinh, dạy dỗ cô một trận trò ?”
“ ? Cô lén trả thù chị ?” Thời Chi Nhan hỏi.
Ánh mắt cũng theo bản năng về phía cái bụng lộ rõ lắm của Vương Tú Hoa.
Vương Tú Hoa : “Yên tâm, cô suýt nữa đẩy sảy thai, bây giờ dám động thủ với . Là tự cô quen cùng trang lứa ở bên ngoài, đó tự tìm một đối tượng.”
“Thế chẳng ? Cô gả các chị cũng coi như thành nhiệm vụ.” Thời Chi Nhan trả lời.
Vương Tú Hoa vẻ mặt đau đầu: “Nếu đơn giản như thì , cô tìm ai đối tượng cũng , kết quả bố của đối tượng cô tìm hợp với đàn ông nhà , hơn nữa còn là hai phe phái.”
Trong mắt Thời Chi Nhan tràn đầy nghi hoặc.
Vương Tú Hoa cô hiểu ít về những chuyện , cũng giải thích cặn kẽ một chút, tóm là hai đàn ông trong quân đội chọn phe giống , đấu đá ngầm lẫn ít.
“Lại còn những chuyện ? Vậy Cố Diệc nhà em phe nào?” Thời Chi Nhan tò mò hỏi.
“Tham mưu trưởng Cố là dòng chính của Tư lệnh, bồi dưỡng như nhà. Đâu cần phe khác?” Vương Tú Hoa ngắn gọn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-xuyen-thanh-nu-luu-manh-toi-dat-con-tron-den-quan-doi/chuong-130-buoi-toi-day-em-hoc-tap.html.]
Thời Chi Nhan hiểu .
Cô đến theo quân lâu như , đúng là những tình hình .
“Vậy tình huống của Chu Nhã Nhã, lão Chu nhà chị về chẳng tức c.h.ế.t ?”
“ khuyên cũng khuyên , mắng cũng mắng , cứ chị dâu ... cho cô gả chỗ , cố ý thế thế nọ...”
Vương Tú Hoa cả bụng nước đắng cũng đổ hết.
Cố Diệc sắp nấu cơm xong , cô cũng tìm cớ rời khỏi nhà họ Cố.
Trước khi , thấy Cố Diệc bưng thức ăn nhà chính, tuy đầu tiên thấy, nhưng cô một trong lòng bình tĩnh một ...
Thời Chi Nhan thở hắt một , dậy nhà.
Tán gẫu một lúc cơm nước xong, cuộc sống nhỏ vẫn tươi .
“Chồng ơi, thể ưu tú thế nhỉ! Lên phòng khách, xuống nhà bếp, lúc cần dịu dàng thì dịu dàng, lúc cần mạnh mẽ thì siêu mạnh mẽ! Em đúng là mắt mà!”
Cố Diệc bếp lấy bát đũa thấy lời cô, bát đũa trong tay suýt nữa rơi xuống đất.
Anh cầm bát đũa , bất lực cô: “Lại linh tinh! Cẩn thận Chiêu Muội cái đồ học lỏm học bậy bạ .”
Thời Chi Nhan ngẩn .
Sau đó : “Em lính mạnh mẽ, trong đầu chứa cái gì thế? Sao đúng ?”
Nói xong, cô bộ dạng như thấu đối phương.
Cố Diệc lập tức trả lời thế nào.
Nghĩ một chút giải thích yếu ớt: “Anh là em dùng sai thành ngữ , lên phòng khách, xuống nhà bếp dùng để hình dung các đồng chí nữ .”
“Thế ? Trong từ điển Tân Hoa là chỉ thể hình dung đồng chí nữ ? Hay là lát nữa thư phòng tra từ điển xem?”
“Được , trêu đúng ?” Cố Diệc cô cố ý.
Thời Chi Nhan : “Anh tra thử xem mà! Lát nữa tối ngủ, dạy em học tập.”
Nói , cô sán chọc chọc cơ bụng rắn chắc của .
“Buổi tối học vở, ở đây.”
Quả nhiên, ăn ngon... ăn bao nhiêu , vẫn ngon như !
Hôm nay cô rung động !
Rõ ràng ở bên lâu như , kết quả bây giờ Cố Diệc vẫn thể cô trêu chọc đến đỏ mặt tía tai.
Anh nắm lấy tay Thời Chi Nhan vẻ như thể gì cô.
“Được , ăn cơm ăn cơm! Chiêu Muội rửa tay ăn cơm.”
Vì trong đầu là chuyện buổi tối dạy học tập, Cố Diệc hình như quên mất một chuyện.
Lúc , cách xa ngàn dặm... Chu Vệ Lan hôm nay gọi điện thoại cho Cố Diệc xong liền bắt đầu gom phiếu vải với bạn bè.
“Chủ nhiệm Chu, bà cần nhiều phiếu vải phiếu giày thế gì? Có ít cái sắp hết hạn , bà mua một nhiều thế ?” Cô gái nhỏ giúp Chu Vệ Lan sắp xếp phiếu tò mò hỏi.
Chu Vệ Lan : “ gọi điện thoại cho con trai , bảo con dâu dẫn cháu ngoan nhà đến đợi năm nay cùng ăn Tết, đây đều là chuẩn cho cháu ngoan nhà , nó đáng yêu xinh lắm, mua nhiều một chút!”
Cô gái nhỏ kinh ngạc.
Đến đợi ăn Tết?
Mộng Vân Thường
Mới tháng mười, ăn Tết sang tháng hai lận.
Có điều, từ khi Chủ nhiệm Chu văn phòng bọn họ thăm về, mỗi ngày nhất định nhắc đến cháu trai ngoan thế nào mười mấy .
Mọi trong văn phòng đến phát nôn, nhưng bà là chủ nhiệm nên đành nhịn...