Lần Trương Hoành Vĩ và Diệp Dao giằng co gốc cây hòe, cô dẫn Cố Lê, cái đồ vô dụng đó qua, kết quả chẳng gây chút sóng gió nào.
Cứ tưởng Lưu Thúy Vân là một con hổ cái, ngờ là một con mèo , cào Trương Hoành Vĩ vài cái thôi.
Cho nên bây giờ thể tìm bà đến bắt gian, chừng bà còn mở mắt dối, giúp chồng che đậy.
“Hoành Vĩ, thể nhanh lên một chút ?”
Không , cô quên mất Trương Hoành Vĩ là một con tôm chân mềm, vẻ ngoài mà thực lực. Chẳng trách Lưu Thúy Vân phát hiện, về về mười mấy phút, bằng thời gian vệ sinh giải quyết xong chuyện “hai lạng thịt” .
Lục Đình định đập cửa, Tô Nghiên kéo gian của . Đột nhiên đến một nơi xa lạ, Lục Đình giật nảy , lên thiên đường ?
“Nghiên Nghiên, đây là ?”
“Lục Đình, đừng hỏi gì cả, chuyện về nhà em sẽ giải thích . Anh em , em là phó đoàn trưởng, chuyện xảy trong quân đội đều quản, nhưng em chuyện do đích mặt.”
Đã bắt gian thì để cùng tham gia. Chim đầu đàn b.ắ.n, cô vì tố cáo gian tình mà lập công.
Hôm nay tố cáo khác công, ngày mai khác ngứa mắt , tố cáo thì ?
Năm năm nữa Đại Vận Động sẽ đến, chỉ cần một chút gió thổi cỏ lay cũng thể c.h.ế.t . Cơ hội lập công cứ để cho họ, cô chỉ một quần chúng ăn dưa đủ tư cách.
“Tại ?”
“Chuyện chúng theo đồng chí Trương Hoành Vĩ qua đây, cũng ho gì. Chuyện bắt gian cứ để cho các nữ đồng chí !”
“Vậy bây giờ ?”
“Bây giờ em chỉ huy, em sẽ lấy một ít củi từ gian chặn cửa phòng ký túc xá của Diệp Dao, đó chúng cùng đập cửa và cửa sổ các phòng khác, động tác nhanh, xong chúng lập tức gian.”
Tô Nghiên kịp nghĩ nhiều, từ gian lấy hai bó củi lớn chặn cửa phòng Diệp Dao, kéo Lục Đình chạy như bay, “Rầm rầm rầm!” liên tiếp đập cửa và cửa sổ của mấy phòng ký túc xá.
Cô còn bịt mũi hét lớn: “Có trộm! Có trộm! Mọi mau bắt trộm!”
Hét xong, Tô Nghiên đưa Lục Đình gian trốn.
Nghe thấy trộm, các nữ đồng chí đang ngủ say trong cả khu nhà liền bật dậy.
Trương Hoành Vĩ sợ đến mức vội vàng “rút củ cải”, hoảng hốt vơ lấy một cái quần mặc bừa lên . Diệp Dao đang chìm trong biển d.ụ.c vọng, đầu óc đột nhiên tỉnh táo .
“Hoành Vĩ, mau !”
Trương Hoành Vĩ quản nhiều, hoảng hốt xuống giường, bật đèn trong phòng, đến định rút then cửa, kết quả phát hiện cửa củi chặn kín.
Hắn lẩm bẩm một câu: “Thằng ch.ó nào thất đức thế, chặn cả cửa.”
“Hoành Vĩ, mau đóng cửa , trốn tủ quần áo !”
Lỡ như kịp dọn củi, những đó đột nhiên xông thì ? Cứ để trốn , đợi họ ngủ hết hãy .
Cố Lê đột nhiên bạn cùng phòng đẩy tỉnh, chút vui, lẩm bẩm: “Nửa đêm ngủ, các gì ?”
“Vừa đập cửa trong sân trộm.” Đặng Xuân Mai ngáp dài giải thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-xuyen-thanh-co-gai-si-tinh-va-mat-bach-nguyet-quang-cua-chong-quan-nhan/chuong-65-chim-dau-dan-co-le-man-kich-bat-gian-bat-dau.html.]
“Mấy giờ , giờ trộm gì chứ? thấy ma thì đúng hơn.”
Cố Lê đột nhiên nhớ lúc cô và Diệp Dao ngủ chung giường, đêm đó cô ngủ mơ màng, nửa đêm quỷ háo sắc đè lên giường, chẳng lẽ gã đàn ông đó đến?
Cô xem xem gã đàn ông thối tha đêm đó đè cô giường Diệp Dao là ai?
Cô hoảng hốt bò dậy khỏi giường, kịp mặc áo khoác, cầm lấy đèn pin, xỏ đôi giày xông ngoài.
“Mọi mau đây, xem cửa phòng đồng chí Diệp Dao chặn cái gì ?”
“Ối trời, một đống củi lớn, ai rảnh rỗi chất củi cửa phòng đồng chí Diệp Dao thế ?”
Chẳng lẽ phát hiện phòng Diệp Dao chuyện bất thường, sợ bên trong ngoài nên ôm một đống củi chặn cửa, để đến bắt ba ba trong rọ?
Khi Cố Lê còn bợ đỡ Diệp Dao nữa, đầu óc cô cũng khá nhanh nhạy.
Chỉ thấy mắt cô đảo một vòng, lớn tiếng hỏi: “Vừa ai hét trộm thế? Còn chất cả đống củi lớn thế chặn cửa phòng đồng chí Diệp Dao, chẳng lẽ trong phòng Diệp Dao trộm?”
Diệp Dao trốn giường run lẩy bẩy, họ dậy nhanh như , khiến họ cả thời gian để dọn củi.
“Không ai đập cửa hét bắt trộm, tóm cửa phòng Diệp Dao nhiều củi như chắc chắn chuyện , chúng mau dọn củi !”
“ đúng đúng, chúng mau dọn củi .”
Cố Lê đến bên cửa sổ phòng Diệp Dao, đập rầm rầm, cầm đèn pin chiếu trong: “Diệp Dao, mau dậy, bắt trộm!”
Xem mày c.h.ế.t thế nào, đàn ông đêm đó đè cô giường chắc chắn là tình cũ của cô , Trương Hoành Vĩ, Trương phó đoàn trưởng.
C.h.ế.t tiệt, thời gian Trương Hoành Vĩ ngày nào cũng gây khó dễ cho cô, Diệp Dao thì khắp nơi cô, cô lười tham ăn còn ngu ngốc.
Mộng Vân Thường
Lần kéo họ xuống nước, ngờ nhanh như họ nhịn , nhất định bắt quả tang.
“Diệp Dao, Diệp Dao, cô mau dậy !”
Cố Lê la hét trong sân, những vốn định lười biếng cũng giọng oang oang của cô cho tỉnh cả ngủ, thôi thì dậy xem kịch .
Mất một phút, ba nữ đồng chí hợp sức dọn hết đống củi chất cửa.
Cố Lê đập cửa sổ, những khác thì đập cửa: “Đồng chí Diệp Dao, phiền cô mở cửa một chút.”
Diệp Dao sợ đến toát mồ hôi lạnh, rốt cuộc là ai, là ai chất củi cửa phòng cô?
Dù thế nào nữa, tối nay dù c.h.ế.t cũng thể mở cửa, cô dứt khoát nhắm mắt giả vờ ngủ.
Trương Hoành Vĩ co ro trong tủ quần áo chật hẹp, ôm một đống quần áo mồ hôi đầm đìa, tim đập đến tận cổ họng, c.h.ế.t , c.h.ế.t thật .
Lạy trời phù hộ, phù hộ cho qua kiếp nạn , nhất định sẽ cải tà quy chính, , đoạn tuyệt quan hệ với con mụ lẳng lơ Diệp Dao .
Sắc tự đầu thượng nhất bả đao, tối nay là đ.â.m c.h.ế.t đây mà. Sao lúc đầu nghĩ đến chuyện dan díu với con đàn bà chứ, đây là hại vạn kiếp bất phục mà! Ai…
Đập cửa nửa ngày thấy đồng chí Diệp Dao lên tiếng, đề nghị: “Muộn quá , chúng về ngủ , sáng mai đến hỏi đồng chí Diệp Dao