Thập Niên 60, Xuyên Thành Cô Gái Si Tình Vả Mặt Bạch Nguyệt Quang Của Chồng Quân Nhân - Chương 510: Về Nhà Mẹ Đẻ Khoe Khoang, Chị Dâu Cả Ghen Tị Đến Đỏ Mắt
Cập nhật lúc: 2026-04-17 23:51:51
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trưa hôm , Quý Yến Lâm và Hạ Lan Chi xách túi lớn túi nhỏ đến khu tập thể nhà máy dệt.
Đến nhà vợ, Quý Yến Lâm liền hối hận nên lời vợ, sớm thế ăn cơm ở căng tin đơn vị hẵng đến.
Hạ Ái Dân thấy con rể và con gái về, vội vàng dậy: “Yến Lâm đến , mau, .”
Liêu Hồng Anh ăn cơm no đang ghế tựa nghỉ ngơi cũng vội vàng dậy: “Con rể đến , ăn cơm trưa ?”
Hạ Lan Chi đặt quà xuống, bước lên hỏi: “Mẹ, ăn ?”
“Bố ăn xong, Tiểu Dũng và Tiểu Kiệt , bọn trẻ con vẫn ăn xong, hai đứa ăn cơm ? Mẹ bảo em dâu con căng tin mua cho hai đứa hai món ăn.”
Quý Yến Lâm liếc bốn đứa con của Hạ Dũng Hạ Kiệt dùng tay bốc thức ăn trong bát, lập tức mất hết cảm giác thèm ăn.
Anh đặt hai giỏ trái cây trong tay xuống, : “Mẹ, cần phiền phức , dạo sức khỏe thế nào?”
“Ăn ngủ , sức khỏe vấn đề gì nữa, bệnh viện kiểm tra bác sĩ bảo cần uống t.h.u.ố.c nữa.”
Hạ Ái Dân gọi Chu Tiểu Phượng: “Căng tin chắc hết thức ăn , con ngoài mua cho chị hai món nhắm rượu về đây.”
Chu Tiểu Phượng định về phòng lấy tiền, Quý Yến Lâm lên tiếng ngăn : “Bố, cần phiền , lát nữa con về đơn vị ăn.”
Hạ Lan Chi cũng : “Bố, , cần chuẩn , Yến Lâm nhà con lát nữa về đơn vị, quán mì bên ngoài ăn tạm bát mì là .”
Quý Yến Lâm mím môi, gật đầu: “Vâng, con thích ăn mì, quán mì gần đơn vị con ăn cũng lắm, sáng tối đều bán món mì.”
Hạ Ái Dân là gượng, sang trách nhẹ Hạ Lan Chi: “Cái con bé , khi về cũng báo một tiếng, con phòng bê quả dưa hấu bổ cho Yến Lâm ăn.”
“Bố, dưa hấu cứ giữ từ từ ăn, Yến Lâm nhà con thích ăn dưa hấu ướp lạnh.”
Quý Yến Lâm cạn lời luôn , đúng, thích ăn dưa hấu lạnh, nhưng giờ là giữa trưa, cũng nóng khát chứ.
Anh giơ tay lên xem đồng hồ, từ từ dậy, chậm rãi : “Bố, , con xin nghỉ giúp Chi Chi nửa ngày, con còn việc nên xin phép về .”
Hạ Lan Chi : “Vậy về , hơn năm giờ em tự bắt xe về.”
Quý Yến Lâm , Hạ Lan Chi lấy bao lì xì một trăm tệ của con gái , đưa cho Liêu Hồng Anh.
“Mẹ, tiền cho mua đồ ăn.”
Liêu Hồng Anh trách yêu: “Lại lễ tết, con lì xì cái gì?”
“Bao lì xì là Nhã Nhã nhận ở nhà họ Lục, đúng chỗ còn quà đáp lễ nhà họ Lục tặng.”
Hạ Lan Chi xách sô cô la, kẹo, bánh quy và một hộp đến mặt Liêu Hồng Anh: “Mấy thứ cho Thụy Thụy và Dương Dương bọn nó ăn.”
Liêu Hồng Anh sờ sờ hộp quà: “Mấy thứ là rẻ, con vẫn nên mang biếu !”
“Con mang biếu ai chứ? Quan hệ xã giao nhà họ Quý chồng lo liệu, cứ nhận lấy .”
Liêu Hồng Anh cũng từ chối nữa: “Mấy thứ để phòng , đến lúc đó mang thăm họ hàng.”
“Mẹ, thăm họ hàng gì chứ, mấy họ hàng nghèo kiết xác ở quê thì đừng qua nữa, mấy thứ giữ cho tự ăn. , chỗ còn hai cân bong bóng cá nhập khẩu, mang hầm canh gà, mấy trăm tệ một cân đấy, ăn cho sức khỏe.”
“Bong bóng cá là cái gì, đắt thế mang trả ?”
“Mẹ, vẫn là đừng ăn nữa, cứ để bố mang hiệu t.h.u.ố.c lớn bán, chắc là thu mua.”
Liêu Hồng Anh nghĩ nghĩ vẫn là ăn nữa, mang đổi tiền, tiền ăn cả năm cũng .
Hạ Ái Dân chỉ giỏ trái cây bàn: “Mấy loại quả mua ở thế?”
“Bố, mấy thứ cũng là nhà họ Lục tặng, trái cây thì đừng mang bán nữa, cả nhà cùng ăn .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-xuyen-thanh-co-gai-si-tinh-va-mat-bach-nguyet-quang-cua-chong-quan-nhan/chuong-510-ve-nha-me-de-khoe-khoang-chi-dau-ca-ghen-ti-den-do-mat.html.]
Mộng Vân Thường
Hạ Lan Chi xong xoay đến tủ lấy cái rổ, định rửa dâu tây, bốn đứa nhóc củ cải vội vàng vứt thìa cơm và đũa trong tay xuống: “Cô, cô, cô ơi thứ tay cô là cái gì thế ạ!”
“Dâu tây…”
Liêu Hồng Anh một bàn quà cáp hỏi: “Con nhà họ Lục, nhà họ Lục nào? Sao bố bao giờ?”
“Chú út nhà con năm ngoái chẳng từ nước ngoài về ? Vào Bộ Ngoại giao phiên dịch bên cạnh lãnh đạo nào đó, năm nay ông cụ đơn vị quân xem biểu diễn máy bay, liền đưa chú theo.
Ai ngờ chú mắt một nữ phi công, tấn công dồn dập theo đuổi đến cùng, hôm qua nhà gái đưa sính lễ.
Mẹ, , chú út nhà con dám đưa cho nhà gái chín vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín tệ tiền sính lễ, các loại đồ điện cao cấp mua đủ cả, lợn và dê cũng nửa con, mà là nguyên một con.
Vải vóc thì tính từng cây từng cây, từng mảnh từng mảnh, vàng một bộ đầy đủ, đồng hồ còn là hàng nhập khẩu, cái vòng tay long phụng con ước chừng nửa cân…”
Hạ Lan Chi bô bô ngừng, Liêu Hồng Anh hỏi: “Con lúc đầu đính hôn họ đưa tám ngàn tám tiền sính lễ, đưa chín vạn chín, nhà họ Quý coi thường nhà chúng ?”
“Mẹ chồng bà chỉ bỏ một vạn, còn đều là chú út tự bỏ , cũng là thật giả?
Yến Lâm chú út học ở nước ngoài, hùn vốn với mở công ty gì đó, chắc là kiếm ít tiền.”
“Họ gì con cũng tin, xem nhà họ Quý rõ ràng thiên vị thằng con út , sớm thế con nên gả cho thằng út.”
“Người đó dễ tiếp cận như , nếu vì tiếp cận chú , con cũng gả nhà họ Quý.”
“Chú út con tìm thế nào, dám nhận nhiều sính lễ như ?”
Hạ Lan Chi vẻ mặt lúng túng: “Con nãy chẳng chú tìm một nữ phi công ? Lái máy bay đấy.”
“Lái máy bay việc của đàn ông ? Đối tượng chú út con tìm trông giống đàn ông ?”
“Phụ nữ cũng thể lái máy bay, đối tượng chú tìm trông giống con hồ ly tinh nhỏ trong tivi , dáng còn cao hơn đàn ông. Mẹ vợ chú thì chính là con hồ ly tinh già trong đám hồ ly tinh, bộ n.g.ự.c còn to hơn phụ nữ đang cho con b.ú.”
“Khụ, khụ khụ, xưởng đây, hai con bà đừng năng lung tung nữa.”
Hạ Ái Dân bốc một nắm vải trong rổ ngoài, Liêu Hồng Anh lườm Hạ Lan Chi một cái: “Cái con bé , bố con ở nhà con cũng linh tinh.”
“Mẹ, con thật đấy, bà Lục phu nhân lớn hơn một tuổi, ăn mặc trang điểm như cô gái nhỏ . Hôm đó bà mặc một chiếc váy dài lụa tơ tằm in hoa màu nhạt, cùng con gái bà trông như hai chị em.
Họ hàng thích chằm chằm bà , mặt thì n.g.ự.c. Cũng bà bảo dưỡng kiểu gì, mấy chục tuổi mà hề xệ.”
Liêu Hồng Anh chút mất kiên nhẫn : “Con nhiều như , nhà họ Lục rốt cuộc nghề gì?”
“Bố, ông nội, các chú của con hồ ly tinh nhỏ đều là sĩ quan, thì một ở Văn phòng Trung ương, một ở Cảng Thành giúp con hồ ly tinh già lo liệu việc ăn.”
Liêu Hồng Anh hiểu , con trai thứ nhà họ Quý tìm cô gái môn đăng hộ đối, con gái bà chắc là chịu ấm ức ở nhà họ Quý, đặc biệt xin nghỉ về tìm bà kể khổ.
“Chi Chi , con chỉ sinh một đứa con gái xem vẫn ! Hay là hai đứa sinh thêm đứa nữa?”
“Mẹ, con cũng sinh chứ, nhưng con bây giờ chẳng hộ khẩu thành phố ? Nếu con sinh thêm đứa nữa, công việc của Yến Lâm và con đều lột sạch.”
“Con sinh con trai chỗ ở nhà họ Quý, nếu vợ thằng Quý Yến Thanh sinh con trai thì con càng địa vị.”
Nghĩ đến việc cả nhà họ từ nông thôn bò lên, bố đều là công nhân, ở trong làng thì ai ai cũng ngưỡng mộ. Từ khi con gái gả cho Quý Yến Lâm, nhà họ ở mặt nhà họ Quý bao giờ ngẩng đầu lên .
Bây giờ Lục Dật Nhu gả cho Quý Yến Thanh, địa vị của con gái bà ở nhà họ Quý càng thêm khó xử.
“Mẹ, bọn họ dù kết hôn cũng sinh con ?”
Liêu Hồng Anh khó hiểu: “Cái con họ Lục đẻ ?”
“Không đẻ , là cấp cho phép cô sinh con trong hai năm tới, cho dù sinh, cô cũng sinh con gái thì ?”