Lục Nhất Minh đầu hỏi Lục Dật Ninh: “Còn em thì ?”
“Em học luật.”
“Ngành luật của trường cũng nổi tiếng, em thử thi trường ?”
“Anh cả, thần thật đấy. Tháng nước đầu tiên tổ chức thi TOEFL, hai ba trăm thí sinh, em cũng đăng ký tham gia , thành tích thi cũng tệ. du học tự túc.”
“Chuyện du học em đừng lo, tiền. Hơn nữa ở đó, em cũng cần lo sinh hoạt phí.”
“Anh cả, em với đều nước ngoài, ở nhà chỉ còn hai và em út thôi.”
Lục Nhất Minh hỏi Lục Dật An: “Em học xong đại học đến trường học thạc sĩ ?”
“Anh cả, đại học của bọn em cũng thể học thạc sĩ, em tạm thời định nước ngoài du học.”
Lục Nhất Minh , cảm thấy đứa em trai trưởng thành hơn , thế mà theo chính trị.
“Được, em cứ phát triển ở trong nước, chừng với lão tam còn dựa em giúp đỡ.”
Lục Dật An cảm thấy gánh nặng vai chút nặng, cả học tài chính chỉ kiếm tiền, em trai đại pháp quan, em gái thành nữ phi công.
Muốn nhà họ Lục phát triển hơn, nhất định nỗ lực leo lên vị trí cao. Như cũng cần quá vất vả, vì tiền mà bôn ba bên ngoài.
“Anh cả, chủ đề nặng nề quá, chúng vẫn là chuyện khác , năm hai mươi tuổi , khi nào dẫn chị dâu về cho bọn em?”
“Em đùa cái gì , hai mươi tuổi còn trẻ ? Muốn yêu đương cũng đợi nghiệp hãy , cũng thể yêu đương để bố nuôi cả nhà chúng chứ?”
“Anh cả, nghiệp còn mấy năm nữa cơ mà?”
“An An, đều tam thập nhi lập, đàn ông ba mươi tuổi thành gia lập nghiệp cũng tồi, hai mươi tuổi yêu đương thật sự quá sớm, cảm thấy còn lớn , nuôi vợ và con, như .”
Lục Nhất Minh xong vẻ mặt quái dị Lục Dật An: “Thằng nhóc em chẳng lẽ yêu đương , cho em em còn nhỏ, em ngàn vạn đừng phạm sai lầm đấy!”
Lục Dật Nhu ha ha ha lớn: “Anh hai, chẳng lẽ thật sự yêu đương , nhiều sinh viên đại học lén lút yêu đương. Anh hai, mấy bạn nữ đó chắc lớn hơn , chẳng lẽ thích chị gái lớn hơn ?”
Lục Dật An nhíu mày, vẻ mặt cạn lời Lục Dật Nhu: “Em dáng vẻ của giống kẻ mê gái ? Cho dù bạn nữ thư tình cho , đều coi họ gì ?
Anh cả tam thập nhi lập, cũng định đợi mới yêu đương, đến lúc đó tìm một chí đồng đạo hợp.”
“Vậy em đến lúc đó cũng tìm một đối tượng giống như trai.”
Lục Dật Ninh hỏi: “Em ba trai, em tìm một trai giống nào.”
“Tập hợp tất cả ưu điểm các , thứ nhất ít nhất cao hơn em một cái đầu, em chỉ cần đến vị trí vai là .
Thứ hai, mặt mũi , dáng cũng , loại chạy một ngàn mét thở hồng hộc em thích.
Thứ ba, thể ăn bám, điều kiện gia đình kém , nhất định cầu tiến…”
Lục Dật Nhu líu lo một tràng dài, Lục Dật Ninh phản bác: “Em kén chọn như là tìm đối tượng , tìm đối tượng ấn tượng đầu tiên duyên mắt quan trọng, tiếp đó là chung sống hòa hợp. Quan trọng nhất nhất là tam quan chính, còn đối với em.”
Lục Dật An phụ họa: “Ninh Ninh đúng, tìm một tâm địa ngay thẳng đối với mới là quan trọng nhất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-xuyen-thanh-co-gai-si-tinh-va-mat-bach-nguyet-quang-cua-chong-quan-nhan/chuong-471-tieu-chuan-chon-chong-cua-ut-cung.html.]
Nhà họ sẽ ngày càng lên, em gái xinh như , dễ nhắm , mấy trai nhất định kiểm tra kỹ, thể để em gái đàn ông tồi lừa gạt.
Lục Nhất Minh vẻ mặt nghiêm túc : “Em gái, bảo em ba mươi tuổi mới lấy chồng, con gái các em ít nhất cũng đợi đến hai mươi tuổi mới thể yêu đương.
Tự do yêu đương bọn phản đối, em tìm đối tượng thế nào nhất định để nhà kiểm tra. Tuy nhà chúng quá coi trọng gia thế, nhưng câu gọi là môn đăng hộ đối, nếu địa vị hai nhà chênh lệch quá lớn, bên yếu thế chắc chắn sẽ sống áp lực.”
Nếu em gái tìm một trai nông thôn học mấy năm sách, trong nhà ngay cả tiền sính lễ cũng vay , đừng bố đồng ý, mấy em bọn chắc chắn cũng sẽ đồng ý.
Mộng Vân Thường
Em gái ở nhà công chúa nhỏ, chẳng lẽ kết hôn bắt con bé theo nam đồng chí về nông thôn trồng trọt, điều cũng thực tế.
Lục Nhất Minh hy vọng em gái kết hôn , em rể vẫn thể cưng chiều con bé như công chúa nhỏ, gia thế kém nhà họ một chút , nhưng thể kém quá nhiều.
Lục Đình về liền thấy bọn trẻ đang chuyện kết hôn gì đó, con trai cả của đây là dẫn đối tượng về ?
“Bố về .” Lục Nhất Minh đột nhiên dậy, Lục Đình.
“Nhất Minh, con về nước khi nào , gửi thư cho gia đình, bố cũng tiện đón con.”
“Hôm nay mới về ạ, bố đây là tan ?”
“Ừ, con ?”
“Vào bếp món ngon cho con .” Lục Dật Ninh chen một câu.
Lục Đình bếp xem cần giúp đỡ , nghĩ đến con trai cả về là thôi , trong bếp nhiều như cần mặt họ cũng .
Lục Đình đặt cặp tài liệu xuống, xuống ghế sô pha, từ trong túi lấy một bao t.h.u.ố.c lá, Lục Nhất Minh từ trong túi móc một chiếc bật lửa Zippo tinh xảo.
“Bố, đây là quà con tặng bố, đây là bật lửa bố thử xem.”
Lục Đình cất bao diêm trong túi trở , Lục Nhất Minh: “Thằng nhóc con còn tặng quà , cái tồi.”
“Vâng, tồi, mẫu bật lửa tốn của con mấy trăm đấy.”
Lục Đình sợ đến mức tay run lên, cái thứ phá gia chi t.ử mua cho cái bật lửa đắt thế ?
Anh vội vàng đặt bật lửa xuống, móc bao diêm trong túi quẹt lửa, Lục Nhất Minh khó hiểu: “Bố, bố dùng bật lửa mới con mua cho bố?”
“Bật lửa đắt thế , bố dám tùy tiện dùng, cứ để đó , nhu cầu bố lấy châm t.h.u.ố.c.”
Lục Dật Ninh phì : “Bố già, bố thật là hài hước, cái đắt nữa cũng chỉ hơn năm trăm tệ, còn đắt bằng một chiếc váy TUTU của em gái.
Anh cả hiếu kính bố thì cứ yên tâm dùng , đợi con kiếm tiền , con mua cho bố mười cái.”
“Thằng nhóc con chỉ chọc bố vui, , bật lửa tết bố dùng, bây giờ cất .”
Lục Đình nhà tiền, nhưng xa xỉ nữa cũng nỡ dùng cái bật lửa đắt thế , diêm mới mấy xu một hộp , cái thế mà mấy trăm, bên trong hết ga cũng bơm thế nào. Vẫn là cứ để đó , nhu cầu lấy dùng một chút.
“Bố, năm nay con kiếm thùng vàng đầu tiên, kiếm hơn mười vạn đấy. Bật lửa bố cứ yên tâm mạnh dạn mà dùng . Đợi con kiếm tiền lớn, bố cái gì con cũng mua cho bố.”
Lục Đình gạt tàn t.h.u.ố.c tay, : “Thằng nhóc con bản lĩnh , cảm ơn quà của con bố sẽ dùng cẩn thận.”