Thập Niên 60, Xuyên Thành Cô Gái Si Tình Vả Mặt Bạch Nguyệt Quang Của Chồng Quân Nhân - Chương 424: Phần Thưởng Cho Các Con Và Màn "Trả Bài" Của Lục Sư Trưởng
Cập nhật lúc: 2026-04-17 23:49:35
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ăn cơm xong, Tô Nghiên bảo các con đưa bát đũa bàn xuống bếp, cô tìm thu ngân đối chiếu sổ sách, thu tiền.
Vừa kiểm tra sổ sách, cô phát hiện tháng cô ở nhà, doanh thu giảm ba mươi phần trăm.
Cô hỏi nhân viên thu ngân: “Tiểu Triệu, thời gian việc ăn của quán lắm ?”
“Bà chủ, bây giờ trời lạnh đặt món cũng ít , trời thức ăn lên bàn dễ nguội, nhiều thói quen ăn ở nhà.”
“ , để nghĩ cách giải quyết!”
Tuy cô chơi cổ phiếu ở Hồng Kông kiếm tiền lớn, nhưng quán tư phòng thái cô bỏ ít tâm huyết, kinh doanh cho .
Tô Nghiên định ngày mai tranh thủ họp với bộ nhân viên, chuyện với đầu bếp xem cần thêm món mới .
Để khách ăn món nóng hổi, Tô Nghiên quyết định mua một ít nồi đất và lò đất nhỏ về, đổ thức ăn xào xong nồi đất, đặt lên lò đất nhỏ hâm nóng, nhưng như cần ít than củi.
Tính sổ xong cũng sắp chín giờ, Tô Nghiên thu tiền chuẩn về phòng rửa mặt, Lục Đình dẫn theo ba đứa con .
Tô Nghiên đầu hỏi: “Ba đứa các con, còn ngủ?”
“Mẹ, bọn con xem quà mua cho bọn con.” Ba đứa sinh ba đồng thanh .
Tô Nghiên lấy từ trong vali hành lý ba chiếc đồng hồ điện t.ử, lượt đưa cho chúng: “Đây là đồng hồ điện t.ử nhập khẩu đặc biệt chọn cho các con. Quần áo và giày dép cho các con để tủ của các con từ sớm .”
Lục Dật Nhu cầm lấy chiếc đồng hồ điện t.ử dây da màu hồng đeo ngay tay: “Cảm ơn , đồng hồ quá.”
Lục Dật An Lục Dật Ninh cũng nhanh ch.óng đeo đồng hồ , Lục Dật Ninh toe toét: “Mẹ, bọn con cũng là dân đồng hồ .”
“Nếu các con trong vòng mười ngày xong hết bài tập nghỉ đông, sẽ thưởng thêm cho các con một món quà nữa.”
“Quà gì ạ?”
“Máy chơi game điện t.ử.”
Tô Nghiên lấy từ trong vali một chiếc máy chơi game, giơ lên mặt ba đứa trẻ.
Chỉ cần bọn trẻ thể thành bài tập nghỉ đông thời hạn, cho chúng chơi máy chơi game một chút cũng chẳng , dù chúng cũng là trẻ con.
Hơn nữa trò chơi hồi nhỏ cô cũng từng chơi, chẳng là xếp gạch , chơi vài chắc chúng sẽ quá ham hố nữa, cô cũng sợ bọn trẻ chơi game nghiện.
Ba đứa trẻ chiếc máy chơi game màu đỏ trong tay Tô Nghiên hai mắt sáng rực, Lục Dật Ninh đề nghị: “Mẹ, bài tập nghỉ đông của con thành một phần ba , máy chơi game của thể cho con mượn chơi một chút ?”
“Không , đợi các con xong hết bài tập nghỉ đông hãy đến đổi. Được , các con thể ngoài .”
Lục Dật An một là một hai là hai, cảm ơn Tô Nghiên kéo em trai em gái ngoài: “Được , chúng về phòng xem quần áo giày dép mua .”
Lục Đình đợi con cái , nũng với Tô Nghiên: “Nghiên Nghiên, các con đều quà, quà của ?”
“Anh đóng cửa .”
Lục Đình nhanh ch.óng khóa trái cửa phòng, đến mặt Tô Nghiên, Tô Nghiên trực tiếp kéo gian.
Hai đến kho 2, Lục Đình cả kho đồ nội thất và giường cùng đủ loại đồ điện, kích động gì cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-xuyen-thanh-co-gai-si-tinh-va-mat-bach-nguyet-quang-cua-chong-quan-nhan/chuong-424-phan-thuong-cho-cac-con-va-man-tra-bai-cua-luc-su-truong.html.]
“Lần em Hồng Kông, hoa lan đó bán bao nhiêu tiền?”
Mộng Vân Thường
“Trừ hoa hồng và các khoản chi tiêu hoa lan đó bán hơn ba triệu đô la Hồng Kông, nhưng em đấu giá ba món đồ cổ cộng mười một triệu đô la Hồng Kông, chơi cổ phiếu kiếm hơn hai triệu.”
“Cái gì? Em Hồng Kông một chuyến kiếm nhiều thế? Hơn mười triệu đô la Hồng Kông là bao nhiêu Hoa tệ?”
“Một đô la Hồng Kông đổi ba hào, tự tính .”
Lục Đình tính nhẩm trong lòng, Nghiên Nghiên một chuyến tài khoản thêm bốn năm trăm vạn Hoa tệ, bán vật tư gian hơn mười năm, tiền tiết kiệm cũng mới hơn một triệu, quả nhiên Hồng Kông khắp nơi là vàng, tiền dễ kiếm.
Hoa lan bán sang Hồng Kông so với bán trong nội địa ít nhất tăng gấp mười mấy , đây chậu hoa lan rẻ nhất là hai trăm Hoa tệ tương đương sáu trăm đô la Hồng Kông, sang đến Hồng Kông ít nhất mấy nghìn mấy vạn, đắt thì một hai trăm nghìn đô la Hồng Kông một chậu, cái đúng là đang nhặt tiền mà!
“Nghiên Nghiên, em ném hết tiền đó thị trường chứng khoán , cổ phiếu là gì, chơi cổ phiếu thế nào?”
Tô Nghiên thấy Lục Đình tò mò, đành kiên nhẫn giải thích cho , bắt đầu giới thiệu từ công ty niêm yết, đến khô cả cổ, Lục Đình vẫn hiểu lơ mơ.
Tô Nghiên cũng tâm trạng tiếp tục giải thích cho , lấy máy cạo râu, đồng hồ, âu phục, giày da, cà vạt còn cả áo gió mua cho từng món từng món lấy hết.
“Nghiên Nghiên, em mua cho nhiều đồ thế?”
“Em cũng thể bên trọng bên khinh mua cho các con mà mua cho chứ? Anh yên tâm, em còn mua quần áo và ít t.h.u.ố.c bổ cho bố nữa.”
Lần cô đến cửa hàng đồ quý mua hơn hai mươi vạn t.h.u.ố.c bổ, bào ngư khô lòng vàng, bong bóng cá và tổ yến. Tặng cho bố hai bên mỗi bên một cân tổ yến hai cân bong bóng cá, còn giữ từ từ ăn.
“Nghiên Nghiên vất vả cho em , đúng cổ phiếu đó của em bán ?”
“Đổi thành cổ phiếu dài hạn , thời gian Tết một chuyến, thời gian thì qua Tết .”
Trước khi cô mua cổ phiếu dài hạn chất lượng , canh chừng cũng , bất kể lãi nhiều ít, dù hai mã cổ phiếu đó để đấy cũng sẽ lỗ.
“Nghiên Nghiên, sắp Tết , là đừng Hồng Kông nữa. Mấy ngày nữa thể sẽ tuyết rơi, chúng nên tranh thủ về quê xem hoa và d.ư.ợ.c liệu trong nhà kính c.h.ế.t rét .”
“Vâng, Tết quả thực bận, trong gian còn nhiều hoa quả, lương thực và d.ư.ợ.c liệu như đều kịp bán.”
“Mấy thứ đó để liên hệ mua, gọi của đội xe đến chở. Anh ngóng ít tin tức từ nơi khác, bán nhà bán cửa hàng, chuẩn Tết nước ngoài ăn, Nghiên Nghiên em mua nhà mua cửa hàng ?”
“Nếu vị trí thích hợp, thì chúng mua.”
Dù tài khoản trong nước cộng tiền mặt của cô còn hơn một triệu Hoa tệ, bây giờ loại đại tứ hợp viện đó cũng hai ba mươi vạn một tòa, viện nhỏ một hai trăm mét vuông cô tạm thời định mua.
Còn về cửa hàng, quả thực cái nào thì mua, chắc chắn mua, thà để dành tiền mua đất tự xây trung tâm thương mại còn hơn.
Nếu bản cô trong tay tiền đất, cô chắc chắn sẽ hợp tác với Nghiêm Tuấn cái thành phố giải trí gì đó, thì thành trung tâm thương mại lớn.
Tô Nghiên cầm bộ âu phục bảo Lục Đình thử xem, ai ngờ gã đàn ông cởi quần áo bên ngoài xong cởi luôn cả quần áo bên trong, ôm lấy cô chịu buông tay.
“Nghiên Nghiên, nhớ em , em nhớ ?”
Tô Nghiên trực tiếp , lúc ở Hồng Kông trong đầu cô nghĩ xem mã cổ phiếu nào sẽ tăng, bận đến mức con cái cũng quên luôn, thể nhớ đến gã đàn ông thối tha chứ?
Lục Đình mặc kệ nhiều như , bất kể Tô Nghiên gì, chỉ cần là lời sẽ tự động che chắn tự điều chỉnh.
Vợ càng ngày càng xinh , càng ngày càng giỏi giang, bây giờ chẳng chút cảm giác an nào, chỉ sợ ngày nào đó vợ sẽ chạy theo khác. Cho nên bây giờ trong lòng nghĩ gì, nhất định sẽ bày tỏ , tránh để ngày nào đó hối hận thì muộn .