Thập Niên 60, Xuyên Thành Cô Gái Si Tình Vả Mặt Bạch Nguyệt Quang Của Chồng Quân Nhân - Chương 210: Lên Núi Đào Rau Dại

Cập nhật lúc: 2026-04-17 23:44:09
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người thường tự tìm đường c.h.ế.t thì sẽ c.h.ế.t. Cái cô Chu Đình tự tạo nghiệp hại chính thì thôi , còn hại cả nhà. Người nhà họ Chu liên lụy cũng là tự chuốc lấy, con cái nhà còn dạy xong thì trách ai.

 

Xui xẻo nhất là Lục Y Lan, mệnh đầu t.h.a.i nhầm chỗ. Còn Lục Cẩn cũng trách bản vô dụng, mắt kém thì thôi , đến cả vợ cũng giữ nổi.

 

Nếu hồi Tết mạnh mẽ một chút trực tiếp ly hôn, thì cũng những chuyện . Ly hôn Chu Đình thích theo ai thì theo, cái mũ xanh đoán chừng sẽ trở thành bóng ma tâm lý cả đời của .

 

"Lục Cẩn, xem t.h.u.ố.c mê đó dùng đến ."

 

"Đợi lúc nhiệm vụ thì mang theo bên , dùng để thẩm vấn tội phạm là nhất."

 

"Được thôi, chỗ đó để cho . Em đang nghĩ là kiếm ít bột Dương kim hoa để mê lợn rừng gà rừng gì đó."

 

"Năm ngoái khi chúng chẳng bắt mười mấy con lợn con ? Muốn ăn thì g.i.ế.c một con."

 

Lục Đình năm ngoái khi công tác ở Hải Thị bắt hai lứa lợn con. Có mười bốn con lợn đực con, thiến mười hai con, giữ hai con thiến lợn giống, ngoài bốn con lợn cái con cũng giữ lợn giống.

 

Mười hai con lợn đen ăn trái cây lớn lên đó, ăn lúc nào thì g.i.ế.c một con là .

 

"Lục Đình, ngày mai dùng t.h.u.ố.c mê mê một con lợn , như g.i.ế.c cũng nhanh."

Mộng Vân Thường

 

Trước đây cô và Lục Đình g.i.ế.c lợn trong gian, đuổi theo con lợn chạy vòng vòng, trói con lợn cầu thang tốn bao nhiêu sức lực. Bây giờ t.h.u.ố.c mê thì tiện lợi hơn nhiều.

 

Lục Đình : "Nghiên Nghiên ăn thịt lợn ? Được thôi, ngày mai g.i.ế.c lợn cho em ăn."

 

"Trưa mai về g.i.ế.c nhé!"

 

"Được, bố đoán chừng tối mai sẽ gọi chúng qua ăn cơm. Chuyện của Lục Cẩn giải quyết xong , bây giờ giải quyết chuyện trông trẻ."

 

Mẹ chồng xin nghỉ lâu như , thể cứ xin nghỉ mãi . Đi thôi, ngày mai đến nhà họ Lục xem họ thế nào, họ thể nào đ.á.n.h chủ ý lên dì nhỏ chứ?

 

Bảy rưỡi sáng hôm , Lục Đình ăn sáng xong , Hoa Tĩnh bế Lục Nhất Minh đang đút lòng đỏ trứng gà.

 

"Nghiên Nghiên, bây giờ núi nhiều rau dại, dì đào một ít rau dại trưa xào ăn."

 

"Dì nhỏ, chúng cùng , cháu cũng lâu lắm lên núi ."

 

"Vậy Nhất Minh tính ?"

 

"Cháu dùng địu cõng thằng bé lưng, đợi lên đến núi thì để nó tự chơi."

 

Lục Nhất Minh vui mừng khôn xiết, “Bà chủ Tô, cuối cùng cũng quyết định đưa con ngoài chơi , tuyệt quá.”

 

“Đưa con lên núi xem đồ .”

 

Tuần mưa mấy ngày liền, bây giờ trời hửng nắng, đúng là lên núi xem thử.

 

Lúc , Hoa Tĩnh địu Lục Nhất Minh n.g.ự.c, đeo một cái gùi lớn, trong gùi hai cái cào nhỏ, hai cái bao tải dứa.

 

Tô Nghiên cũng đeo một cái gùi nhỏ, trong gùi để hai bình nước và đồ ăn vặt của Lục Nhất Minh.

 

Đợi lên đến núi mới đào rau dại thật sự đông. Bọn họ hình như đều đang đào nấm địa y và rau tể thái.

 

Tô Nghiên bảo Hoa Tĩnh đặt Lục Nhất Minh xuống, trải hai cái bao tải dứa xuống đất, để thằng bé đó ăn đồ ăn vặt.

 

Lục Nhất Minh lúc đầu còn ngoan ngoãn, đó thấy loại rau dại mà thằng bé , cũng chạy tới tự đào, đáng tiếc là tay sức nên nhổ .

 

Tô Nghiên mỉm . Thằng bé chổng m.ô.n.g nhổ một bụi tỏi rừng xanh mướt. Cô bước đến mặt thằng bé trêu chọc: "Ây da, giỏi quá nha, Nhất Minh nhà tỏi rừng."

 

Hoa Tĩnh thử: " là tỏi rừng thật. Nhất Minh tránh để bà dì đào giúp cháu."

 

Lục Nhất Minh chút xì , “Bà chủ Tô, trẻ con thật đau khổ, con bây giờ mà đến một bụi rau dại cũng nhổ nổi.”

 

“Không , chẳng mấy chốc con sẽ lớn thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-xuyen-thanh-co-gai-si-tinh-va-mat-bach-nguyet-quang-cua-chong-quan-nhan/chuong-210-len-nui-dao-rau-dai.html.]

 

“Mẹ đưa con hái nấm , con mấy loại nấm đấy.”

 

“Nấm ăn ngọn núi nhiều. Trong gian một ngọn núi hoang, ngọn núi đó nhiều cây thông, gốc thông nhiều nấm, tháng đưa con lên núi hái.”

 

“Được thôi!”

 

Đào rau dại cả buổi sáng, gùi của Hoa Tĩnh chứa đầy các loại rau dại, bao tải dứa cũng đựng nửa bao.

 

Tô Nghiên phát hiện một mảng lớn rau diếp cá ở khe núi râm mát, đào trọn vẹn một bao lớn rau diếp cá.

 

Xuống núi về đến nhà, Hoa Tĩnh hỏi Tô Nghiên xử lý đống rau dại thế nào?

 

"Bao rau diếp cá cháu đào , một nửa phơi khô pha nước uống, một nửa đem trộn gỏi. Rau tể thái và rau diếp đắng chia một nửa cho chồng, chỗ còn để mấy ngày nay ăn. Bồ công và bách hợp rửa sạch phơi khô, tỏi rừng đem dưa muối."

 

"Bồ công tươi cũng thể xào ăn ."

 

"Dì nhỏ, nhiều rau dại thế chúng ăn một cũng hết mà!"

 

"Được , cháu."

 

Tô Nghiên bảo dì nhỏ xử lý sạch sẽ rau dại , cái nào cần phơi thì dùng mẹt phơi, cái nào cần rửa thì rửa.

 

Vì ở lầu dùng nước tiện, Hoa Tĩnh trực tiếp xách rau dại giếng rửa. Tô Nghiên vứt Lục Nhất Minh ở phòng khách tự chơi, cô bận rộn chuẩn bữa trưa.

 

Hấp cho Lục Nhất Minh một bát trứng gà, trộn một đĩa gỏi rau diếp cá, dùng tỏi rừng đào xào với thịt lợn xông khói, xào thêm một đĩa rau tể thái tươi.

 

Lục Đình đĩa gỏi rau diếp cá bàn hỏi: "Nghiên Nghiên, chúng ăn rễ cỏ ?"

 

"Rễ cỏ là đồ đấy, nó là vị t.h.u.ố.c Đông y rau diếp cá, rau diếp cá tươi thể trộn gỏi."

 

Đợi xuống ăn cơm, Lục Đình gắp một đũa rau diếp cá, nhíu mày ăn xuống.

 

"Mùi vị kỳ lạ."

 

"Vâng, quả thực kỳ lạ, nhưng ăn nhiều vài là quen thôi."

 

Hoa Mẫn lúc đầu ăn cũng thấy kỳ lạ, tác dụng tiêu viêm, c.ắ.n răng ăn, ăn mãi cuối cùng cũng quen.

 

Ăn cơm xong Tô Nghiên dẫn Lục Đình về phòng, hai gian. Lục Đình g.i.ế.c lợn, Tô Nghiên đem rau diếp cá đào từ khe núi trồng ở vùng đất ngập nước bên bờ ao cá, như ăn rau diếp cá lúc nào cũng thể đào trong gian.

 

Đợi Lục Đình g.i.ế.c lợn xong, phân giải con lợn cũng gần hai giờ. Tô Nghiên đưa khỏi gian. Nhìn chậu gỗ đựng tiết lợn, cô quyết định dồi tiết.

 

Lại xử lý lòng non lợn, Tô Nghiên quyết định lục lọi nhà ăn nhân viên xem vỏ xúc xích sẵn . Lục lọi một hồi phát hiện trong tủ chứa đồ của nhà bếp hai thùng vỏ xúc xích. Tô Nghiên lấy một gói ngâm nước.

 

Buổi chiều cô cứ bận rộn trong gian dồi tiết, thắng mỡ lợn. Bận xong cô đem tim lợn, đầu lợn, lưỡi lợn, móng giò, lòng già lợn sạch cho một nồi lớn kho hết lên.

 

Thái ba mươi cân thịt nạc thịt lợn khô vị mật ong, thái sáu mươi cân thịt ba chỉ ướp muối, vài ngày nữa thịt lợn xông khói. Mấy chục cân sườn còn c.h.ặ.t hết thành từng miếng cất tủ lạnh bảo quản, xương ống cho tủ đông.

 

Hai mươi bảy hai mươi tám cân thịt còn đem biếu hai bên nội ngoại một ít, giữ vài cân ăn mấy ngày nay. Còn miếng gan lợn lớn đó đương nhiên là để cho Lục Nhất Minh ăn .

 

Hoa Tĩnh thấy Tô Nghiên ăn trưa xong đến năm giờ vẫn khỏi phòng, còn tưởng cháu trai lớn buổi trưa ức h.i.ế.p cô trong phòng, đoán chừng mệt lả . Thế là bà chủ động ướp tỏi rừng và rau diếp cá, cho một cái vại lớn.

 

Đợi Lục Nhất Minh ngủ dậy, bà liền bế Lục Nhất Minh sang nhà họ Lục. Hoa Mẫn thấy em gái xách nhiều rau dại thế sang, hỏi: "Tiểu Tĩnh, hôm nay lên núi ?"

 

"Vâng, dẫn theo Nhất Minh cùng lên núi đào rau dại, năm nay mưa thuận gió hòa rau dại núi cũng nhiều."

 

"Rau tể thái đem gói sủi cảo thì ngon lắm. Tối nay chẳng gọi bọn trẻ về ăn cơm ? Chiều nay hai chị em băm thịt gói sủi cảo rau tể thái ."

 

"Em cũng lâu lắm ăn sủi cảo rau tể thái . May mà Lan Lan bây giờ lớn cũng quấy nữa, nếu chị lấy thời gian."

 

"Tiểu Tĩnh, em chồng em đang việc ? Hay là mời cô qua đây trông Tiểu Lan."

 

 

Loading...