Thập Niên 60, Xuyên Thành Cô Gái Si Tình Vả Mặt Bạch Nguyệt Quang Của Chồng Quân Nhân - Chương 178: Có Qua Có Lại Mới Toại Lòng Nhau

Cập nhật lúc: 2026-04-17 23:42:40
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Nghiên ăn tối ở nhà đẻ xong, liền bảo cả đạp xe chở cô về. Vừa xuống lầu gặp Lục Đình.

 

“Sao đến đây?”

 

“Thấy em muộn thế về, đặc biệt qua đón em. Vừa hôm nay Lục Thần đạp xe về, thế là cũng cần mượn xe nữa.”

 

Tô Trạch thấy Lục Đình đến, hỏi lên nhà một lát . Lục Đình muộn quá , để hôm khác qua.

 

Tô Trạch vỗ vỗ vai Lục Đình: “Em rể, cảm ơn món quà cưới của em.”

 

“Hy vọng cả Hải Thị thể ôm về.”

 

“Mượn lời chúc của em, hôm khác chúng chuyện tiếp.”

 

Lục Đình dắt tay Tô Nghiên xuống lầu, hỏi: “Nghiên Nghiên tối nay ăn gì ?”

 

“Cá dưa chua, trứng xào ớt, đậu phụ Tứ Xuyên, rau muống xào tỏi. Còn , em ở nhà ăn món gì ngon.”

 

“Lục Thần, Lục Vũ về , xào một bát cà tím, một bát đậu đũa, còn trứng xào mướp đắng và bí đao kho.”

 

“Lục Cẩn về ?”

 

“Lục Thần, Lục Vũ về , sẽ ai phiền họ, nếu là , cũng về.”

 

Tô Nghiên cảm thấy Chu Đình vì tiết kiệm tiền, nghỉ hè chắc chắn sẽ về ở một thời gian.

 

“Anh cứ đợi xem, quá ba ngày, em trai sẽ dẫn vợ nó về. Lục Đình, hôm nay em đưa chiếc đồng hồ đó cho cả em , suýt đấy.”

 

“Có lẽ cả em nhà khó xử, chắc chắn sẽ cảm thấy liên lụy đến .”

 

“Lục Đình, xin nhé, lấy chiếc đồng hồ mua cho tặng cả quà cưới .”

 

“Em ngốc , trong gian còn mấy chiếc đồng hồ nam ?”

 

đồng hồ nam hiệu Mai Hoa chỉ một chiếc thôi, là vài hôm nữa chúng mua cho một chiếc khác, kiểu dáng tùy chọn.”

 

“Nghiên Nghiên, em thế ?”

 

Tô Nghiên kiễng chân ghé sát tai Lục Đình : “Anh còn nhớ , ngày 18 là ngày chúng đăng ký kết hôn, em cùng chụp bù ảnh cưới, thấy ?”

 

Lục Đình lúc mới nhớ vốn nợ vợ nhiều như , cho cô một đám cưới đàng hoàng, ngay cả ngày kết hôn cũng quên mất.

 

“Nghiên Nghiên, xin em! Em lấy để em chịu tủi . Ngày 18 đó, nhất định sẽ xin nghỉ cùng em đến tiệm ảnh chụp hình, nhân tiện chúng rạp chiếu phim xem phim, đến nhà hàng kiểu Nga ăn cơm, em thấy ?”

 

“Được.”

 

Tô Nghiên quyết định mua một chiếc đồng hồ hiệu Mai Hoa, quà kỷ niệm ngày cưới tặng Lục Đình. Quan tâm đến trai sai, nhưng thể bỏ rơi đàn ông của .

 

Về đến nhà, Tô Nghiên liền kéo Lục Đình gian, lấy bộ váy cưới, sườn xám và âu phục .

 

“Nghiên Nghiên, em chuẩn những thứ từ khi nào thế?”

 

“Lúc em trai kết hôn lâu, em chuẩn . Anh tắm , tắm xong chúng thử đồ.”

 

“Được, cảm ơn Nghiên Nghiên.”

Mộng Vân Thường

 

Lục Đình mặc quân phục bao nhiêu năm nay, đây là đầu tiên mặc âu phục thắt cà vạt, cứ cảm thấy chỗ nào cũng thoải mái.

 

“Nghiên Nghiên, cứ cảm giác như đang thắt cổ thế , cái cà vạt siết cổ.”

 

“Anh thắt c.h.ặ.t quá , để em nới lỏng cho.”

 

Lục Đình cô vợ bộ sườn xám khoe đường cong quyến rũ, nuốt nước bọt: “Nghiên Nghiên, em tránh xa một chút, sợ nhịn xé rách bộ sườn xám của em mất.”

 

“Nhìn cái điệu bộ nhát gan của kìa.”

 

Tô Nghiên thấy Lục Đình cho giúp liền vội vàng cởi sườn xám váy cưới. Kiếp kiếp , đây là đầu tiên cô khoác lên bộ váy cưới trắng tinh khôi, khoảnh khắc mặc trong lòng vô cùng chua xót.

 

Kiếp kết hôn, kiếp nguyên chủ tùy tiện gả , cô gái trong gương thật .

 

Lục Đình bước tới, ôm chầm lấy Tô Nghiên từ phía .

 

“Nghiên Nghiên, em quá!”

 

“Được , quần áo cũng thử xong , chúng mau cởi thôi!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-xuyen-thanh-co-gai-si-tinh-va-mat-bach-nguyet-quang-cua-chong-quan-nhan/chuong-178-co-qua-co-lai-moi-toai-long-nhau.html.]

 

“Lại đây, để giúp em cởi, thích nhất là cởi quần áo cho Nghiên Nghiên.”

 

“A~! Lục Đình, bắt đầu giở trò lưu manh .”

 

Cả căn biệt thự vang vọng tiếng hét của Tô Nghiên, Lục Đình bây giờ còn là nữa , bày đủ trò ôm Tô Nghiên lăn lộn khắp lầu nhà ngừng nghỉ.

 

Tô Nghiên vốn định chạy thêm một chương bản thảo, cuối cùng ngủ lúc nào cũng nhớ nổi.

 

Sáng sớm tiễn Lục Đình khỏi gian, Tô Nghiên đặt báo thức tiếp tục ngủ bù, ngủ một mạch đến mười giờ.

 

Vội vàng dậy đ.á.n.h răng rửa mặt, bữa sáng cũng ăn, xách chiếc giỏ nhỏ đồng chọn vài quả dâu tây chín cho Lục Nhất Minh nếm thử. Thằng nhóc nửa tuổi , mọc bốn cái răng cửa to tướng, dùng răng cửa gặm dâu tây thì thành vấn đề.

 

Để , Tô Nghiên phủ một tấm vải lên giỏ. Về đến nhà họ Lục, cửa thấy Lục Thần đang đút trứng hấp cho cháu, Lục Vũ cầm một quả bóng da nhỏ đập qua đập mặt đất.

 

“Nhóc con, ăn ngon miệng thế!”

 

Lục Nhất Minh thấy ruột đến, chắc chắn là mang đồ ăn ngon cho , trứng hấp lập tức ăn nữa.

 

“A ô, a a a…”

 

“Bà chủ Tô, trong giỏ của đựng gì thế?”

 

“Dâu tây, ăn ?”

 

“Vẫn là bà chủ Tô hào phóng, xem ông chú nhỏ của con giống hệt thằng ngốc, lớn thế còn chơi bóng da của trẻ con.”

 

“Chú nhỏ của con đầu óc thông minh lắm đấy, con bảo chú là thằng ngốc, chú đang trêu con chơi thôi.”

 

“Bóng da thì gì vui chứ?”

 

“Thằng nhóc định cần đồ chơi nữa đúng ?”

 

“Không cần đồ chơi, cứ cho con ăn ngon uống say, quần áo mặc sạch sẽ một chút là .”

 

Tô Nghiên Lục Nhất Minh chọc tức đến bật , cô cứ đợi đấy, đợi nó ba tuổi mất ký ức kiếp , cô sẽ hỏi nó, xem nó hối hận vì quyết định ngày hôm nay .

 

“Tiểu Thần, đưa Nhất Minh cho chị bế, hai đứa lấy đĩa hoa quả rửa một đĩa dâu tây đây.” Tô Nghiên lật tấm vải giỏ lên, để lộ những quả dâu tây to đỏ mọng ướt át.

 

“Dâu tây? Chị dâu, dâu tây thế?”

 

“Bà ngoại Nhất Minh mua đấy, hai đứa mau rửa !”

 

Lục Thần đặt thìa xuống, bế cháu trai trả lòng chị dâu, dậy lấy đĩa hoa quả trong tủ. Lục Vũ lấy một quả dâu tây từ trong giỏ nhét thẳng miệng.

 

“Oa, dâu tây ngọt quá! Dưới chân tường sân nhà bạn học em trồng mấy chục cây dâu tây, tiếc là mùa hè chuột nhiều quá, dâu tây kịp chín đỏ chuột ăn mất quá nửa.”

 

“Nhà diệt chuột mấy chắc còn con chuột nào nhỉ, ngày mai chị bảo cả hai đứa lấy mấy cây dâu tây đang quả về cho hai đứa trồng.”

 

Tô Nghiên định chuyển mấy chậu dâu tây leo bốn mùa trong gian , treo chúng mái hiên hoặc treo cửa sổ, như dụ chuột đến, cũng những đứa trẻ khác tùy tiện hái.

 

“Chị dâu, chị thật ? Em nhất định sẽ chăm sóc cẩn thận, đợi chúng đẻ nhánh, em sẽ chiết một ít mang tứ hợp viện trồng.”

 

“Mùa hè thích hợp để chiết cây .”

 

“Vậy mùa xuân năm chiết.”

 

Lục Thần và Lục Vũ ăn vài quả dâu tây thì ăn nữa, cháu trai thích ăn, để dành cho cháu trai ăn. Lục Nhất Minh ăn vô cùng vui vẻ, tay trái một quả tay một quả ăn lấy ăn để.

 

“Bà chủ Tô, dâu tây gọi là Hồng Nhan nhỉ, thật sự quá thơm, mang con về chăm sóc , như ngày nào con cũng ăn dâu tây .”

 

“Mẹ thể mang con về , vì mỗi ngày dành hai tiếng để chạy bản thảo, ban ngày còn bận rộn trong gian một lúc. Hay thế , cách một ngày mang dâu tây cho con một chứ gì?”

 

“Cũng , haiz! Tiếc là đào hạt dễ hóc, nếu con còn bảo bà chủ Tô mang cho con ít đào nếm thử.”

 

“Năm con thể ăn , đừng vội! Ít bữa nữa cho con ăn dưa hấu Kỳ Lân.”

 

Trưa hôm ăn cơm xong, Tô Nghiên liền gọi Lục Thần, Lục Vũ đến nhà lấy chậu dâu tây.

 

Một chậu hoa bằng nhựa trồng bốn cây dâu tây leo bốn mùa, đó ít nhất cũng treo bảy tám chục quả.

 

Tô Nghiên cho hai em mỗi hai chậu dâu tây, dù hai rảnh rỗi sẽ giúp cô trông con.

 

Có qua mới toại lòng , chỉ cần mấy em chồng ngoan ngoãn lời, Tô Nghiên đương nhiên sẽ để tâm đến mấy cây dâu tây đang quả.

 

 

Loading...