Thập Niên 60, Xuyên Thành Cô Gái Si Tình Vả Mặt Bạch Nguyệt Quang Của Chồng Quân Nhân - Chương 168: Tranh Chấp Ngầm Về Căn Tứ Hợp Viện
Cập nhật lúc: 2026-04-17 23:42:30
Lượt xem: 37
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhà họ Chu , Tô Nghiên thấy tiếng xe ô tô nổ máy liền bế con từ trong phòng .
Hoa Mẫn đón lấy đứa bé từ tay Tô Nghiên, Lục Phong Niên Lục Cẩn : “Hôn sự của các con định mùng Một tháng Năm, tiền sính lễ hôm nay đưa , ngày mai con dẫn Chu Đình Bách hóa Đại lầu chọn một chiếc đồng hồ, một chiếc xe đạp, tiện thể cho con bé cắt hai xấp vải may quần áo.
Các con kết hôn nếu đến tứ hợp viện ở thì đến, viện chính để cho con và gia đình cả con ở, đông tây sương phòng mỗi bên ba gian tổng cộng sáu gian phòng con cùng Lục Thần Lục Vũ ba đứa mỗi đứa hai gian.
Đợi Nhất Minh mười tám tuổi, bố sẽ chuyển căn nhà sang tên nó, lúc đó bố và con sẽ chuyển về tứ hợp viện để dưỡng già.”
Tô Nghiên ngay là như thế mà, nhà thuộc về con họ, mấy em Lục Đình đều quyền cư trú, nhà cô còn cần căn nhà gì? Đợi một hai mươi năm nữa nhà đất tăng giá vùn vụt, đến lúc đó nhà họ Lục vì căn nhà đại náo một trận?
Xem sinh nhiều con trai cũng là phiền não dứt! Tô Nghiên chút mặc niệm cho bố chồng, vất vả cả đời chỉ để cưới vợ cho mấy đứa con trai, đến già , còn mấy đứa con trai vì cái nhà mà cãi .
Tô Nghiên suy tính , : “Bố, vì sự hòa thuận của gia đình , bố vẫn đừng là của Lục Đình và Nhất Minh nhà con, chuyện mười tám năm cứ để mười tám năm hãy .”
“Bố, , con và Nghiên Nghiên định dành dụm tiền tự mua một căn tứ hợp viện, nhà tổ tên bố thì cứ để tên bố đừng chuyển nữa.
Bố còn trẻ thế , đợi nghỉ hưu thể chuyển về tứ hợp viện ở. Tiểu Cẩn kết hôn ở tứ hợp viện, thì cứ đến tứ hợp viện kết hôn con ý kiến.”
“Các con mua tứ hợp viện, các con nhiều tiền thế ?”
“Bố, chuyện tiền nong chúng con sẽ tự nghĩ cách.”
Lục Đình cũng mấy em họ cuối cùng cũng vì chuyện cái nhà mà náo loạn đến mức thể vãn hồi, đợi kết hôn lập gia đình nhỏ mỗi đều sẽ toan tính riêng của , chuyện cũng chẳng gì đáng .
Lục Cẩn thấy chị cả chút bất an, nhà đều thật lòng đối với , cũng tranh giành nhà cửa gì với cả, nhưng nhà họ Chu lo nghĩ cho Chu Đình cũng sai, sai nhất là bản bản lĩnh, nếu năng lực cũng sẽ như .
“Anh cả, chị dâu, em sẽ tranh tứ hợp viện với chị, bọn em kết hôn ngay tại đại viện quân khu bên , lâu bệnh viện chắc chắn sẽ phân nhà.”
Lục Đình cau mày đứa em trai đang khép nép, : “Lục Cẩn, chú cũng đừng nghĩ nhiều, đối tượng Chu Đình của chú học trong thành phố ? Đến tứ hợp viện ở tiện, đông sương phòng ba gian, các chú lấy hai gian, để một gian cho con cái của Lục Vũ .”
Dù bố cũng chia xong nhà ở tứ hợp viện , nếu Tết nhất về tứ hợp viện ở, viện chính hai gian phòng khép kín lớn còn hai gian phòng chái, bố với gia đình ở là đủ .
“Kết hôn cỗ vẫn ở đại viện quân khu, phòng tân hôn chính là căn phòng chú đang ở hiện tại. Bên tứ hợp viện thứ Bảy Chủ nhật nghỉ các chú thể qua đó ở, nhưng chú nghĩ cho kỹ, qua đó ở thì tự nấu nướng.”
Lục Phong Niên chia nhà cho con, con trai cả là vì nhà riêng nên ở riêng, lúc con dâu cả nhà, con trai cả vẫn về nhà ăn chung.
Hoa Tĩnh là ngoài cuộc, tối nay một câu thừa thãi cũng , mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, chuyện nhà họ Lục bà chen miệng .
Đây cũng là do điều kiện nhà chị gái , các cháu trai còn lời, nếu gặp loại lời thì sớm cãi từ sáng đến tối .
Lục Đình cùng Tô Nghiên về nhà, Tô Nghiên trực tiếp từ gian xách một túi tiền lớn .
“Lục Đình, chúng tranh thủ thời gian mua căn tứ hợp viện ở Hậu Hải , vàng để bán tự đổi.”
“Túi bao nhiêu tiền?”
“Bốn vạn đồng.”
“Nghiên Nghiên, em lấy một nghìn , cần nhiều thế .”
Mộng Vân Thường
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-xuyen-thanh-co-gai-si-tinh-va-mat-bach-nguyet-quang-cua-chong-quan-nhan/chuong-168-tranh-chap-ngam-ve-can-tu-hop-vien.html.]
“Thôi, một nghìn tự cất , đưa hết tiền cho em , giữ chút tiền ?
Anh ngoài nhiệm vụ, nếu gặp bán nhân sâm bán đông trùng hạ thảo, thể mua nhiều một chút, Ngũ Lương Dịch và Mao Đài cũng thể mua nhiều một chút, cất trong gian đợi các con kết hôn lấy uống.”
Dù họ cũng thiếu tiền, kiếm tiền là để tiêu, thích cái gì thì mua cái đó.
“Được, cảm ơn Nghiên Nghiên. Nghiên Nghiên, em trách bố trực tiếp chuyển nhà cho chúng ?”
“Chuyện gì mà trách, lúc ông nội còn mất, bố căn nhà ai cũng thể ở.
Nếu bây giờ thực sự cho chúng , Lục Thần Lục Vũ kết hôn, cuộc sống của họ , vợ của họ chắc chắn sẽ cùng đến tìm chúng cãi .
Thay vì như chúng thà cần còn hơn, đợi bố già , em trai đều phân nhà, bố chắc chắn sẽ chuyển nhà , đến lúc đó chúng bỏ tiền mua căn nhà ai cũng gì.”
Chu Vĩ lái xe chở cả nhà về khu gia thuộc trường quân đội, Hoàng Thục Bình với Chu Đình: “Đình Đình , em cũng thấy nhà họ Lục đối xử với cô con dâu cả thế nào đấy, cần cô trông con, còn thuê bảo mẫu ở nhà giúp trông con, đứa bé b.ú sữa bữa nào cũng uống sữa bột.”
“Chị dâu, trông trẻ đó là dì nhỏ của Lục Cẩn.”
“Chị là dì nhỏ của Lục Cẩn, dì nhỏ thể vô duyên vô cớ giúp trông con chắc chắn là đưa tiền .”
“Chị dâu, nhỡ đưa tiền là trai và chị dâu của Lục Cẩn thì ?”
“Bất kể là ai, cuộc sống của chị dâu Lục Cẩn quả thực quá dễ chịu, cần trông con, bố chồng cô còn luôn miệng cô hiếu thuận thế nào.
Em gả nhà họ Lục, nấu cơm, sắc mặt lời dễ , em đây? Đứa con sinh cũng đích tôn trưởng nhà họ Lục.
Nhỡ sinh con gái thì thế nào, em xem nhà họ Lục thích thằng bé béo bao.”
“Chị dâu, chẳng lẽ chị đây là em gả nhà họ Lục ? Lục Cẩn là sinh viên đại học, em cũng là sinh viên đại học, chỉ cần nghiệp đại học chúng em sẽ phân công công tác. Bố Lục Cẩn đều là cán bộ, trong thành phố còn một căn nhà tổ, điều kiện hơn nhà chúng nhiều chứ?”
Bố cô tuy là Hiệu trưởng, nhưng cô công việc, cả là một cán bộ nhỏ, chị dâu là nhân viên bán hàng, nhưng so với trai chị dâu của Lục Cẩn thì vẫn kém một chút.
Chu Tĩnh Hoành thấy con dâu và con gái đột nhiên tranh cãi, lên tiếng ngăn cản: “Thôi đừng tranh cãi nữa, điều kiện nhà họ Lục coi như tệ , Lục Cẩn đứa bé cũng thật thà, Đình Đình gả qua đó chắc chắn hưởng phúc.
Còn về căn tứ hợp viện , lão Lục bây giờ chuyển ngay cho con trai của Lục Đình, sức khỏe lão Lục thấy ông ít nhất còn sống ba mươi năm nữa, các con vội cái gì, chỗ ở thì bây giờ cứ ở.”
Cô em chồng tâm tư đơn thuần tâm cơ gì, chịu thiệt mới nhà là cho nó.
“Bà chị dâu của con là nhiều tâm cơ hơn con, con sống những ngày tháng ở nhà họ Lục, thì vẫn nên chuyển đến tứ hợp viện sống riêng với Lục Cẩn, sống cùng một mái nhà với bố chồng mâu thuẫn sẽ ít nhiều.”
Phu nhân Chu ngẩng đầu Hoàng Thục Bình hỏi ngược : “Tiểu Bình, đây chính là lý do tại vợ chồng các con sống cùng chúng , ném con cho trông ?”
Hoàng Thục Bình gượng: “Mẹ, chú em sống cùng bố ? Hơn nữa chúng con cũng sống cùng một đại viện, ngày nào cũng thể thấy mà.”
“Hừ! là ngày nào cũng thể thấy, đến giờ cơm các liền về, ăn no bát vứt đấy về nhà , nhà chúng thành cái nhà trọ của vợ chồng các .
Đừng dạy Đình Đình giở trò tâm cơ nữa, con bé ngốc nghếch phúc của ngốc nghếch, Lục Sư trưởng là thế nào, tâm cơ của ông các so ?”