Thập Niên 60, Xuyên Thành Cô Gái Si Tình Vả Mặt Bạch Nguyệt Quang Của Chồng Quân Nhân - Chương 147: Về Nhà Dưỡng Thai, Mẹ Chồng Cưng Chiều Hết Mực

Cập nhật lúc: 2026-04-17 23:41:51
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Haizz, nghĩ đến nguyên chủ, nghĩ đến , hình như cô nhận lá thư tình nào của Lục Đình.

 

Thư tình thời tuy sến súa, nhưng trong cuộc sống thỉnh thoảng sến một hai cũng coi như là tình thú.

 

“Ái da!”

 

“Chị dâu, chị ?”

 

“Không , thằng nhóc trời đ.á.n.h đạp cho một cái.”

 

“Chị dâu, ngày mai nếu trai em đến đón chị, lẽ bố em sẽ qua đón chị.”

 

Nhắc đến Lục Đình, Tô Nghiên kìm nỗi buồn, Lục Nhất Minh đột nhiên lên tiếng: “Tô lão bản, con cố ý đạp , trong đầu con thêm một thông tin mới, sợ quá nên mới đạp một cái.”

 

“Xảy chuyện gì?”

 

“Chồng của lúc bắt nghi phạm đ.á.n.h lén, lăn từ sườn núi xuống.”

 

“Cái gì? Trước đó con tìm đặc vụ địch thì sẽ gặp dữ hóa lành ?”

 

“Mẹ con hết , chồng bây giờ , nhiều nhất chỉ là trầy xước ngoài da thôi.

 

Anh may mắn, lăn đến nửa sườn núi thì đè lên một cây nhân sâm, đó dạy nhận lá nhân sâm ? Anh đào cây nhân sâm đó lên , củ nhân sâm đó ít nhất cũng ba mươi năm tuổi.”

 

Nhân sâm ba mươi năm chứ cả trăm năm , thằng nhóc Lục Nhất Minh kích động cái gì, may mà cuối cùng Lục Đình , nếu cô còn trẻ mất chồng, thằng nhóc trời đ.á.n.h mất bố.

 

Lục Phong Niên thấy Lục Đình về đúng giờ, đành đưa vợ đến trường đón cô về.

 

Tô Nghiên vì bụng mang chửa, nên hành lý đương nhiên cần cô thu dọn, Vương Diễm và Đường Vân Vân giúp cô dọn dẹp từ .

 

Lục Phong Niên đến, chỉ cần đưa lên lầu chuyển hành lý là , vì hôm nay là thứ Bảy, Lục Cẩn cũng nhờ xe về cùng.

 

Tô Nghiên định cần, nhưng ánh mắt lo lắng của chồng, cô vẫn gật đầu đồng ý.

 

Chỉ còn hơn nửa tháng nữa là đến ngày dự sinh, nếu sinh sớm mà bên cạnh quen thì ? Ở nhà chồng, ít nhất cũng trông nom cô.

 

Kiếp từng sinh con, đầu vẫn chút lo lắng, cô chỉ mong Lục Đình thể về sớm một chút, ít nhất ở bên cạnh, trong lòng sẽ yên tâm hơn nhiều.

 

Về đến đại viện quân khu, Lục Cẩn và Lục Phong Niên giúp chuyển hành lý, Tô Nghiên xuống xe , cùng Hoa Mẫn nhà họ Lục.

 

Hoa Mẫn các con sẽ về, từ sáng sớm đạp xe của con trai mua thức ăn. Nghe phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i ăn nhiều giò heo sẽ , bà đặc biệt mua một cặp giò heo lớn, hầm một nồi to với đậu nành.

 

Tô Nghiên lâu ăn món ăn chồng nấu, cộng thêm giai đoạn cuối t.h.a.i kỳ khẩu vị ngày càng lớn, bất cẩn ăn hết hai bát cơm đầy.

 

Ăn cơm xong nghỉ ngơi một lát, Hoa Mẫn liền xách nửa xô nước nóng phòng, ngâm chân cho Tô Nghiên: “Nghiên Nghiên, thấy chân con sưng, ngâm một chút sẽ dễ chịu hơn.”

 

“Cảm ơn .”

 

Tô Nghiên chút ngượng ngùng, đây là đầu tiên cô ngủ cùng chồng, hơn nữa còn ngủ ở phòng ngủ chính của bố chồng.

 

Hoa Mẫn sợ Tô Nghiên quen, đặc biệt lấy một cái chăn mới, một cái gối mới.

 

Rửa mặt và chân xong, hai con dâu giường, câu câu chăng trò chuyện.

 

“Nghiên Nghiên, quần áo cho con chuẩn xong hết .”

 

“Chuẩn xong hết ạ, ngay cả nôi và xe đẩy ông ngoại chuẩn cũng mang về , chỉ là nhà nhỏ, chiếm chỗ.”

 

“Phòng của các con đúng là nhỏ, là mấy tháng các con chuyển về đây ở .”

 

“Mẹ, Lục Vũ và Lục Thần nghỉ đông cũng sẽ về, hai ngày nữa dì cũng đến, nhà chắc chắn đủ chỗ ở.

 

Mùa đông trời lạnh, con nghĩ vẫn nên để con ngủ cùng giường với chúng con, nôi và xe đẩy, đợi Lục Đình về mang qua đây để tạm, đợi đến tháng ba, tháng tư năm hãy dùng.”

 

“Được, ngày mai bảo Lục Cẩn qua giúp con chuyển.”

 

sân nhà bố chồng cũng rộng, những thứ dùng đến thể để tạm bên .

 

Hai ngày nữa dì sẽ đến, nhà đột nhiên thêm , đến lúc đó thể tùy tiện cất đồ gian , những thứ cần lấy đều lấy hết.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-xuyen-thanh-co-gai-si-tinh-va-mat-bach-nguyet-quang-cua-chong-quan-nhan/chuong-147-ve-nha-duong-thai-me-chong-cung-chieu-het-muc.html.]

“Tô lão bản, đây chuyện !”

 

“Lục Nhất Minh, kiếp của là cú đêm , cứ đến tối là ngủ .

 

cho , mau ngủ cho . Nếu khi đời, cứ đến tối là , ban ngày thì ngủ khò khò, đủ một trăm ngày, cẩn thận đ.á.n.h đấy.”

 

“Tô lão bản, một ngày con mới tỉnh mấy chứ? Con tìm chuyện là báo cho , chồng thành nhiệm vụ , mấy ngày nữa sẽ về, đừng lo.”

 

“Được , cảm ơn nhắc nhở, mau ngủ cho .”

 

Lục Nhất Minh phục, cứ ngọ nguậy trong bụng Tô Nghiên, Tô Nghiên cảm nhận rõ ràng bụng cô như sóng gợn.

 

Người con trai nghịch ngợm quả sai, nếu là con gái thì .

 

“Nghiên Nghiên, cho con một chuyện, Cố Lê lấy chồng , tuần nó dẫn chồng mới cưới về nhà chúng .”

 

Tô Nghiên trong lòng chồng thực vẫn nỡ xa Cố Lê, dù cũng nuôi nó bao nhiêu năm, thể quên là quên .

 

Giống như Lục Cẩn thỉnh thoảng cũng thư cho bố nuôi, đây lúc ở tứ hợp viện, Cố Dật Dương cũng sẽ lén đến thăm .

 

Tóm ảnh hưởng đến cuộc sống của hai gia đình, họ thế nào, Tô Nghiên cũng nửa lời.

 

“Cố Lê lấy ai ạ?”

 

“Một nam diễn viên múa trong đoàn văn công.”

 

“Bà dì thế nào ạ?”

 

“Chuyển đến nhà thằng hai ở , sức khỏe lắm, gan mọc một khối u, bụng sưng to như phụ nữ mang thai, cũng phẫu thuật .”

 

Tô Nghiên cảm giác ngay rằng bà cụ u.n.g t.h.ư gan, bụng trướng như trống là do cổ trướng, chắc sống bao lâu nữa.

 

Bà cụ sống đến Tết , chuyện liên quan đến cô, Tô Nghiên chỉ hy vọng đừng đến ngày cô sinh con, bà cụ đột nhiên .

 

Đến lúc đó chắc chắn sẽ con của cô khắc c.h.ế.t bà cụ, dù thời đại mê tín.

 

Tô Nghiên ở nhà họ Lục hai ngày, Hoa Tĩnh liền xách hành lý và hai con gà mái đến nhà.

 

Hoa Tĩnh Lục Đình ở , nên xách hành lý đến thẳng nhà họ Lục, ăn cơm trưa ở nhà họ Lục xong, Tô Nghiên liền đưa dì về nhà .

 

Hoa Tĩnh nhà, thấy ghế sofa đệm lót liền dám , sợ bẩn.

 

“Dì, mấy ngày nay dì ở cùng con trong phòng ngủ chính nhé, đợi Lục Đình về, dì chuyển sang phòng sách ngủ.”

 

Mộng Vân Thường

“Được , tiểu Nghiên, nhà các con thật đấy! Cái bàn trải khăn trải bàn ren , loại ren thủ công móc phiền phức, cái chắc đắt lắm nhỉ?”

 

“Cũng bình thường thôi ạ, dì, ông ngoại bà ngoại vẫn khỏe chứ ạ?”

 

“Họ khỏe mạnh lắm, đều cả. À đúng , thằng bé tiểu Đình bao giờ về, chị gái dì nhiệm vụ .”

 

“Chắc hai ngày nữa sẽ về ạ? Dì, ban ngày dì việc gì, buổi chiều thể đến xưởng xà phòng thăm chị Trân.”

 

“Được, lát nữa dì thăm nó.”

 

Tần Trân mỗi về nhà đều mang theo một ít đặc sản, nào là sơn tra, hạt dẻ, khoai lang khô, cô đến khu nhà tập thể mấy đều gặp Tô Nghiên.

 

Bây giờ cô đến nhà họ Lục bảo mẫu, chắc thời gian sẽ qua chơi.

 

Buổi chiều Hoa Tĩnh đến xưởng xà phòng thăm con gái lớn, Tô Nghiên lấy hai cân đường đỏ từ tủ bếp, lấy một túi táo từ thùng gạo trong phòng sách đưa cho bà mang .

 

Lúc đầu Hoa Tĩnh ngại dám nhận, Tô Nghiên Tần Trân còn nhỏ, trời lạnh, uống thêm chút nước đường đỏ cho sức khỏe. Hoa Tĩnh cũng thương con gái, cuối cùng vẫn nhận lấy.

 

“Tiểu Nghiên, con và tiểu Đình giúp chúng nhiều như , chúng cảm ơn con thế nào mới .”

 

“Dì, dì đừng nghĩ gì cả, dì cứ yên tâm ở nhà chúng con, đừng nghĩ ngợi gì hết.”

 

“Ừ, dì nhất định sẽ giúp con chăm sóc con thật .”

 

 

 

Loading...