Thập Niên 60, Xuyên Thành Cô Gái Si Tình Vả Mặt Bạch Nguyệt Quang Của Chồng Quân Nhân - Chương 110: Món Ốc Xào Cay & Nỗi Lòng Của Người Làm Cha Mẹ

Cập nhật lúc: 2026-04-17 23:41:14
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Vũ đến mức ngại ngùng, xuống nước, trong nước đỉa, tiếp tục mò ốc của .

 

Lục Đình thấy nắng to, kéo Tô Nghiên về phía nhà ông ngoại, Lục Cẩn đuổi theo : “Anh cả, ngày mai em cùng cả xuống ruộng.”

 

Lục Đình khựng , đầu hỏi Lục Cẩn: “Em đây là trải nghiệm sự vất vả của việc ruộng ? Trưởng thôn họ sẽ để ngoài đến thôn họ kiếm công điểm , em nếu xuống ruộng lao động, nông trường còn ít đất hoang khai phá xong, mấy hôm nữa đưa em khai hoang.”

 

Lục Cẩn chút ảo não, nghĩ đơn giản quá ? Trước đây bố chẳng bảo họ qua sớm chút, là để giúp cả gặt lúa ?

 

Buổi chiều, Điền Tú Hòa và Hoa Chương đều , trong nhà chỉ còn ông bà ngoại của Lục Đình.

 

Lục Đình lo Tô Nghiên ở nhà buồn chán, bèn múc nước giếng, lấy hạt bông cỏ ông ngoại phơi khô dùng vải gạc bọc , vò trong nước giếng.

 

Tô Nghiên chút hối hận khi xem vò thạch, thạch vò bằng tay nhớp nháp dính dính, cứ cảm giác vệ sinh lắm.

 

Đợi thạch đông , Lục Cẩn dùng cái muôi lớn múc cho Tô Nghiên một bát , thêm trong bát hai thìa đường trắng, một thìa giấm trắng.

 

Lúc Lục Đình vò thạch, Tô Nghiên thực còn khá kiểu cách cứ cảm thấy vệ sinh, đợi thạch xong bưng đến mặt cô, cô liền quên mất Lục Đình lúc vò thạch thế nào , từng miếng từng miếng lớn ăn ngon lành.

 

Bếp nhà ăn gian hình như hai thùng lớn thạch đóng hộp nhỏ, bên trong hộp còn phối kèm bột bạc hà, một hộp nhỏ mới một hai đồng vô cùng rẻ.

 

Dùng nước sôi pha, một hộp thể pha một bát tô lớn, để nguội bỏ tủ lạnh ướp lạnh vài tiếng, đổ nước đường đỏ , đổ thêm một lon trái cây thập cẩm, cả đều mát mẻ.

 

Đợi ông ngoại qua sinh nhật xong, về nhà cô sẽ tự thạch ướp lạnh cho , đến lúc đó thêm đủ loại nguyên liệu thạch, nho khô lạc rang giã nhỏ… tóm thêm thế nào thì thêm.

 

Buổi tối Điền Tú Hòa g.i.ế.c cho đám Lục Đình một con vịt, xào một đĩa ếch Lục Vũ bọn họ câu , thịt hun khói lạp xưởng họ mang đến cũng xào một đĩa, thêm một bát canh mướp, một đĩa đậu đũa xào, còn một món bí đao kho tàu, cứ như ăn Tết .

 

Ăn cơm xong, từng từng lượt tắm, Hoa Chương tháo hai tấm cửa xuống, dùng ghế dài kê ở trong sân, tiếp đó khiêng giường tre trong phòng họ .

 

“Trong nhà bí quá, ở trong sân hóng mát !”

 

“Bố, con với Lục Vũ mấy đứa tối nay ngủ ở trong sân nhé!”

 

“Chỉ cần các con sợ muỗi đốt, thì cứ ngủ ở ngoài !”

 

Mùa hè nóng nực trong nhà bí bách, quả thực nhiều ngủ ở trong sân.

 

Tô Nghiên đau cả đầu, quạt điện thì thôi , thôn Lê Hoa thế mà điện. Hơn nữa nhà họ Hoa chỉ hai ngọn đèn dầu hỏa, nến vẫn là hôm nay Hoa Nam đặc biệt mua.

 

Cô còn tưởng nhà cả sẽ điện, kết quả trong thôn chỉ vài hộ điện.

 

Bây giờ họ cứ mò mẫm trong sân hóng mát, tiếng ếch kêu và ve sầu râm ran. Lục Đình quạt cho Tô Nghiên, ông bà ngoại kể chuyện hổ hồi nhỏ của họ.

 

Hoa Quốc Thao , đột nhiên đến Lục Đình hồi nhỏ: “Nghiên Nghiên , con đừng thằng Đình bây giờ trầm , hồi nhỏ nghịch ngợm lắm. Lúc nó ba tuổi, gà mái nhà ông ấp một ổ gà con. Nó cứ mỗi ngày bắt một con gà con đút cơm đút nước cho nó, cuối cùng con gà ngất xỉu, nó nghĩ thế nào, chạy bếp lấy cái bát tô úp con gà con , dùng đũa gõ bát gõ cho nó sống .”

 

Tô Nghiên liếc Lục Đình một cái, ngờ tên hồi nhỏ coi gà con là đồ chơi, hồi nhỏ chơi gà con, lớn lên còn chơi gà của , đặc biệt là lúc cô tiện, còn chơi khá là hoa mỹ.

 

Ánh mắt đầy ẩn ý đó của Tô Nghiên, đến mức Lục Đình lạnh cả sống lưng.

 

Họ trong sân hơn một tiếng, ông cụ Hoa dẫn bà cụ về phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-xuyen-thanh-co-gai-si-tinh-va-mat-bach-nguyet-quang-cua-chong-quan-nhan/chuong-110-mon-oc-xao-cay-noi-long-cua-nguoi-lam-cha-me.html.]

 

Lục Vũ chê trong phòng nóng quyết định tối nay ngủ ở bên ngoài, Hoa Nam nhường phòng của cho Tô Nghiên và Lục Đình ngủ, cùng Lục Cẩn mỗi ngủ một tấm cửa, sợ muỗi đốt nên đốt một khoanh hương muỗi ghế.

 

Lục Thần và Lục Vũ thì ngủ giường tre, Lục Đình thắp một cây nến dắt Tô Nghiên phòng.

 

Lúc đầu họ ngủ ở bên ngoài, đợi trong nhà ngủ say cả , Tô Nghiên đưa Lục Đình gian.

 

Lục Đình thấy Tô Nghiên vực tinh thần, hỏi: “Nghiên Nghiên, em cảm thấy ở quê cũng khá nhàm chán ?”

 

“Ở quê thực khá thú vị, ở bên ngoài tiện như ở nhà, còn nóng.”

 

“Ngày mai đưa em suối nghịch nước là nóng nữa.”

 

“Lục Đình, xem dì út rốt cuộc đến giúp chúng trông con ?”

 

Lục Đình ôm Tô Nghiên an ủi: “Nghiên Nghiên, đừng lo, chúng sắp xếp như khiến dì út còn nỗi lo về , dì chắc chắn sẽ đến giúp chúng trông con.”

 

Mời ngoài trông con, chắc chắn dễ là tác phong tư bản, nhưng đây là dì út của Lục Đình, cứ qua giúp đỡ, cho dù họ trả tiền công cũng tiện nhiều.

 

Hoa Tĩnh khi ngủ chuyện với chồng bà là Tần Tiên Hà một lượt, Tần Tiên Hà chút do dự quyết.

 

“Tiểu Tĩnh, giúp thằng Đình trông con, thằng Duệ nhà ai quản. Đều trách quá vô dụng, hại sống những ngày .”

 

“Giao cho bố trông , chúng mỗi tháng đưa ông bà mười đồng.”

Mộng Vân Thường

 

Tuy Lục Đình chuyển Duệ Duệ đến trường tiểu học quân khu, Hoa Tĩnh như .

 

Con của bà lớn lên ở nông thôn, so với con em nuông chiều ở đại viện quân khu , nếu Duệ Duệ học ở bên đó, chuyển về trong lòng chắc chắn sự chênh lệch.

 

Bà là giúp trông con, bản còn mang theo cái đuôi nhỏ thì thể thống gì, Đình Nhi vợ nó nghỉ, bà thể về, mỗi tuần tranh thủ về thăm con một chút là .

 

“Như vợ chồng chúng sống cảnh Ngưu Lang Chức Nữ .”

 

Hoa Tĩnh liếc Tần Tiên Hà một cái: “Đều là vợ chồng già , ông còn tưởng tượng như lúc mới cưới ngày ngày dính lấy ? Đình Nhi tìm cho Trân Trân một công việc ở xưởng xà phòng. Nếu Trân Trân công việc, chúng cũng cần lo lắng vấn đề gả chồng của nó, như nó ở nhà chồng cũng thể ngẩng cao đầu . Lấy chồng lấy chồng mặc áo ăn cơm, lấy chồng là chuyện cả đời, nếu lấy đúng , cả đời bán mặt cho đất bán lưng cho trời khổ thể tả.”

 

Tần Tiên Hà thở dài một , : “ thấy thằng Đình cảnh nhà chúng , giúp đỡ chúng , mới đặc biệt tìm giúp chúng nó trông con, đại viện của chúng nó thiếu gì quân tẩu việc .”

 

“Ừ, ba chị em chúng chỉ nông, ông xem chị hai cửa chải chuốt nửa ngày, việc việc tay đeo cái túi. Cái tác phong đó cứ như chị là nữ vương , sinh một trai một gái là chịu sinh nữa. Đâu như , sinh liền năm lứa, mỗi ngày xuống ruộng việc.”

 

“Vợ vất vả , chính là nữ vương của . sẽ nỗ lực việc, nhất định để sống những ngày , may mà năm ngoái nhà chúng cuối cùng cũng xây xong nhà .”

 

“Nữ vương bát (rùa cái)? Tần Tiên Hà ông c.h.ế.t !”

 

Tần Tiên Hà vẻ mặt oan ức: “Tĩnh Tĩnh, nhất định bình tĩnh, mắng là nữ vương bát mà? Mình hiểu lầm , chính là nữ vương đại nhân của .”

 

“Thế còn tạm , ông học tập rể cả nhiều xem cưng chiều vợ thế nào. Anh rể hai thì đừng học, quan còn to bằng rể cả, mà tác phong mười phần. Ngày sinh nhật bố , buổi trưa chúng về ăn cơm, ông xem mua chút gì cho bố .”

 

Hoa Tĩnh sầu não, ba chị em bà là nghèo nhất, mua cho bố cái đài radio cũng tiền. Thôi, mua ít điểm tâm biếu ông hai mươi đồng .

 

 

Loading...