Thập niên 60: Vả mặt bạch nguyệt quang, ôm trọn gia sản xuống nông thôn - Chương 9: Vụn Bánh Quy Câu Cá, Phong Bì Tiền Dày Cộm
Cập nhật lúc: 2026-01-08 04:58:17
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hả?
Một câu trả lời bất ngờ khiến Trương Kiến Quân nghi hoặc.
Bây giờ mới tháng Năm, còn hai tháng nữa mới thi đại học.
thành tích của Trương Kiến Quân lắm, tỷ lệ trúng tuyển đại học lúc cao.
Nhà họ Trương chút thế lực, nhưng sắp xếp cho học đại học, e là năng lực đó.
Cố Vân Dương cũng lo Trương Kiến Quân đổi ý, trực tiếp lấy phiếu đề cử đại học từ trong gian căn cứ , giả vờ như lấy từ trong cái ba lô rách nát mang theo bên .
"Thầy Hứa xin cho em một suất đề cử học đại học, nhưng đấy, em sắp xuống nông thôn , cơ hội e là em dùng ."
Trương Kiến Quân ngẩn , theo bản năng nhận lấy, thấy chữ và con dấu bên .
Một trường đại học kỹ thuật ở Thiên Tân, bên con dấu, nhưng ghi tên.
Trương Kiến Quân nhíu mày: "Nếu xuống nông thôn, cơ hội chẳng ?"
Quả nhiên, nhân phẩm của Trương Kiến Quân vẫn .
Nếu là khác, lúc hận thể nhận lấy tờ phiếu đề cử , tiền cũng chẳng đưa.
Trương Kiến Quân còn hiến kế cho Cố Vân Dương.
Cố Vân Dương học, phận của , sáu năm , nếu học đại học, chừng sẽ xảy chuyện.
Nhà họ Trương thì chắc vấn đề gì, thể bảo vệ Trương Kiến Quân.
Trong hồi ức cả đời của nguyên , nhà họ Trương trong sự kiện đó vẫn vững ngã.
Trương Kiến Quân nhân phẩm , cũng chăm sóc nguyên , Cố Vân Dương cũng tùy tiện hại .
Một cơn gió thổi tới, thổi bay mái tóc Cố Vân Dương, nhưng khiến Trương Kiến Quân cảm thấy một nỗi thê lương khó tả.
"Anh Kiến Quân, đấy, chú Cố đang một cơ hội thăng chức."
"Đù má."
Trương Kiến Quân buột miệng c.h.ử.i thề.
Cậu nhớ , gần đây vẫn luôn vận động xuống nông thôn.
Gia đình bọn họ cũng đều nhận tin tức.
Tuy nhiều thanh niên trí thức hô to khẩu hiệu, sẵn sàng hưởng ứng.
những gia đình như họ thể ở quê là tình cảnh gì?
Đương nhiên là .
Ý của Cố Vân Dương, Trương Kiến Quân hiểu.
Cố An Ninh cần một cơ hội, cần một danh tiếng , thể sẽ giúp ông giành cơ hội .
Cho nên ông sẽ cho phép Cố Vân Dương học đại học.
Ông cần Cố Vân Dương xuống nông thôn, đổi lấy một cơ hội cho ông .
Thật là...
Trương Kiến Quân suy nghĩ , hình như cũng chẳng cách nào ho.
Đành c.h.ử.i thề.
"Được, đợi ."
Trương Kiến Quân cầm tờ phiếu đề cử đại học chạy .
Cố Vân Dương thấy phản ứng của , cũng nghi ngờ dự định của , cũng nghĩ sẽ cuỗm tờ phiếu chạy mất, nhận nợ.
Nếu thực sự , Cố Vân Dương khi cũng thể ghé qua đây một chuyến.
Dị năng gian cho phép như chốn .
Người khác thể đột nhập từ tường cao, nhưng thể vô thanh vô tức .
Trương Kiến Quân rời , Cố Vân Dương đợi ở đây.
Quay đầu , thấy hồ nhân tạo mắt.
Khoảng hơn hai mươi mét vuông, bên bờ ít liễu rủ, phong cảnh cũng tệ.
Gió nhẹ hiu hiu, thổi động cành liễu, giống như cô gái nhỏ đang nhảy múa ở đây .
Thỉnh thoảng, mấy con cá nhảy lên mặt nước.
Mắt Cố Vân Dương sáng lên, đây khi đào cái hồ nhân tạo xong, hình như mới thả cá giống một .
Thỉnh thoảng sẽ câu cá ở đây, nhưng tát cạn nước bắt cá thì từng bao giờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-va-mat-bach-nguyet-quang-om-tron-gia-san-xuong-nong-thon/chuong-9-vun-banh-quy-cau-ca-phong-bi-tien-day-com.html.]
Trong đại viện quân khu đều là những m.á.u mặt, hiện tại cũng đến thời điểm lương thực khan hiếm nhất.
Huống hồ bên phía Đế Đô, vốn dĩ cả nước cung phụng, cộng thêm trong đại viện quân khu lương lậu ít, gia sản cũng nhiều, cũng đến nỗi thiếu thốn lương thực như .
Cho nên cá trong hồ nhân tạo còn khá nhiều.
Chỉ trong lúc Cố Vân Dương bờ một lát, ít cá nhảy lên mặt nước.
Cá chép, cá diếc... đủ mấy loại.
Không gian căn cứ của linh tuyền, nhưng Cố Vân Dương Hậu Hải bắt cá cũng là vì một bản lĩnh.
Hương khoai lang tự nhiên và hương lúa mạch tự nhiên đều thể thu hút cá.
Dị năng hệ Mộc của thể thúc giục những thứ .
đây là ban ngày ban mặt, Cố Vân Dương lộ.
Nên nghĩ ngợi, vẫn lấy một gói bánh quy , lấy một miếng, bóp vụn rắc xuống bờ hồ.
Có lẽ lâu ai bắt cá, cá trong hồ nhân tạo khôn cho lắm.
Một lát , ít cá ùa tới, liên tục đớp những vụn bánh quy đang lan .
Cố Vân Dương đưa tay , cũng đang thử nghiệm dị năng gian của .
Anh đó dùng tinh thần lực đặt hai cái thùng nước lớn trong gian căn cứ chỗ trống, đó đưa tay trong nước hồ.
Cố Vân Dương thử dùng dị năng gian, thu con cá chép đang đến gần trong gian căn cứ.
Bùm.
Một con cá rơi trong thùng nước, phát âm thanh thanh thúy.
Cố Vân Dương lập tức nở nụ .
Có lẽ do lâu ngày ai đ.á.n.h bắt, con cá chép nặng bốn cân, coi là một con cá nhỏ.
Hơn nữa còn nhảy tanh tách, sức sống mười phần.
Cố Vân Dương vội vàng cho chút nước thùng, đó liên tiếp, khi vụn bánh quy ăn hết, cướp hai mươi con cá các loại.
Trong đó cá chép và cá mè là nhiều nhất, đa phần đều nặng bốn năm cân, một ít nặng mười mấy cân, loại quá nhỏ Cố Vân Dương định thu.
Cá nhỏ quá tốn dầu, mùi vị cũng ngon.
Huống hồ còn định tối nay dạo chợ đen, đến lúc đó thể mang cá đổi tiền, hoặc các loại phiếu.
Dùng hết một miếng bánh quy, đổi lấy hai mươi con cá lớn, tệ .
Một miếng bánh quy đáng bao nhiêu tiền?
Tất nhiên nếu Cố Vân Dương dị năng gian, cũng thể bắt nhiều cá như .
Khi Trương Kiến Quân chạy tới, liền thấy Cố Vân Dương thò tay xuống hồ nhân tạo, dứt khoát bắt một con cá mè hoa nặng bảy tám cân lên.
"Ái chà, cái vận may của ."
Cá trong hồ nhân tạo ít, thỉnh thoảng cũng đến câu cá.
Nếu cá trong hồ nhân tạo ai phá nhiều nhất, thì chính là đám con em đại viện như Trương Kiến Quân .
so với lượng cá trong hồ thì cũng chỉ là chín trâu mất một sợi lông.
Số thể bắt con cá to thế cũng chỉ đếm đầu ngón tay.
Cá càng to càng khó bắt.
Cố Vân Dương : "Vậy con cá , tặng cho Kiến Quân đấy."
Anh tùy tiện bẻ một cành liễu bên đường, xỏ qua mang cá, đưa cho đối phương.
Con cá mè hoa vẫn còn nhảy tanh tách, quẫy mạnh cổ tay Trương Kiến Quân.
Nếu khỏe, phản ứng nhanh, đồ tay e là rơi mất .
"Cầm lấy, đây là bố bảo đưa cho , đồ nhiều, mau xem , canh chừng cho , đừng để thấy."
Cậu đưa qua một cái phong bì, nhét đầy, xem đưa ít.
Lúc là giờ việc, trừ những nghỉ học ở nhà như họ, ít ở bên ngoài.
Cố Vân Dương cũng từ chối khách sáo, vốn dĩ đổi ít tiền, lúc còn khách sáo nữa.
"Vậy em khách sáo với Kiến Quân nữa."
Nhận lấy phong bì, Cố Vân Dương định mở xem.
Trương Kiến Quân : "Cậu sợ cầm chạy mất ? Không nữa? Không sợ nhà tùy tiện đưa một ít, đuổi ?"