Thập niên 60: Vả mặt bạch nguyệt quang, ôm trọn gia sản xuống nông thôn - Chương 86: Đi Dạo? Lục Soát, Giấy Tờ Nhà Thế Mà Lại Quay Về
Cập nhật lúc: 2026-01-08 05:01:06
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm tinh mơ, Cố Vân Dương tinh thần sảng khoái khỏi cửa.
Rửa mặt, đó đến nhà ăn ăn sáng.
Ở đây, gặp Vu Hiểu Ba.
Cố Vân Dương "trách móc" : "Anh Vu, tối qua là ai thế ạ, là đến tìm , đến gõ cửa. Em đang ngủ ngon."
Vu Hiểu Ba sững sờ trong giây lát, đó lập tức hồn.
Biết là hai .
để ảnh hưởng đến hành động của hai đó, Vu Hiểu Ba thể mở miệng.
Thế là đành lảng sang chuyện khác: "Cậu , hôm qua đến chút việc với , là việc công."
Cố Vân Dương lập tức ngại ngùng : "Xin Vu nhé. Em , em còn tưởng... Biết sớm thì tính khí em hơn một chút ."
Trong mắt Vu Hiểu Ba thoáng qua tia áy náy, khoác vai Cố Vân Dương : "Không , cũng là do .
Rõ ràng đều đang trực ban mà. , mau ăn sáng .
Anh cho , hôm nay bánh bao thịt lớn đấy.
Anh mời ăn bánh bao thịt lớn."
"Anh Vu, là để em mời nhé?"
"Không , mỗi tháng đều phát phiếu, xuống nông thôn , e là lương thực theo đầu cũng nhiều. Chút công điểm mỗi năm đó, đủ cho ăn . Tranh thủ lúc , mời hai bữa . ăn sáng xong về nghỉ ngơi , buổi trưa ..."
"Không ạ, buổi trưa em tiệm cơm quốc doanh mua hai cái màn thầu ăn là . Sắp , còn bao giờ mới thể . Em cũng thử hương vị của tiệm cơm quốc doanh nhiều hơn chút."
"Vậy ."
Ăn bánh bao thịt lớn, đừng , bánh bao thịt lớn của nhà ăn đồn công an mùi vị ngon.
Cố Vân Dương từng trải sự đời, tay nghề nấu nướng của vì dung hợp ký ức của nguyên , tuy bằng đầu bếp lớn, nhưng cũng kém bao xa.
"Vẫn là do cơ thể quá thiếu dinh dưỡng, dinh dưỡng cũng ngày một ngày hai là thể bổ sung ."
Không chỉ Cố Vân Dương, những khác đều mua mấy cái bánh bao thịt lớn.
Có tự ăn, còn định mang về cho con ăn.
Thời đại , trong bụng ai cũng thiếu dầu mỡ, tay nghề của bác đầu bếp nhà ăn ngon, cơ hội , tự nhiên đều tranh thủ mua nhiều mấy cái.
Cậu còn ăn xong, Vu Hiểu Ba ăn xong , thế mà mua thêm ba cái bánh bao thịt lớn đưa cho Cố Vân Dương: "Cầm lấy , lát nữa buổi trưa cũng đừng tiệm cơm quốc doanh ăn nữa. Đầu bếp đồn công an chúng , kém gì tiệm cơm quốc doanh ."
Cố Vân Dương nhận , đối phương dường như mang theo chút áy náy.
Cố Vân Dương thế thì ngại quá.
So , còn mượn phận của đối phương để che giấu nữa.
Người nên áy náy, là mới đúng.
Người thời , thật sự đơn thuần.
"Vì tình nghĩa , về gửi cho nhiều đặc sản một chút ."
Cố Vân Dương ăn xong, gói ba cái bánh bao thịt lớn, trực tiếp bỏ trong gian căn cứ.
Đồ cần mua đều mua xong .
Mặc dù Cố Vân Dương vốn còn mua sắm lớn một trận nữa, dù cũng thiếu tiền, cũng cần tiết kiệm.
Chưa đến những đồ cổ , còn cá vàng lớn cá vàng nhỏ (vàng thỏi).
Chỉ riêng tiền mặt, Cố Vân Dương tới hơn tám vạn.
Ở thời đại , đây chính là một khoản tiền khổng lồ tiêu hết.
Tiếc là bám theo , đều thể cảm nhận ánh mắt sắc bén thỉnh thoảng liếc qua đó.
Cố Vân Dương dạo khắp nơi, đó phát hiện chẳng gì để dạo.
Nghĩ đến việc bao lâu nữa mới thể , còn dạo qua các danh lam thắng cảnh.
Những nơi khác thì quá xa, nghĩ ngợi một chút, chạy đến Địa Đàn gần đó dạo.
Ở đây thu phí, hơn nữa cũng hồ nhân tạo các thứ.
Cố Vân Dương một cái cần câu đơn giản, đào mấy con giun đất, câu cá ở hồ nhân tạo Địa Đàn.
Tên lùn Cố Vân Dương dắt qua mấy con phố, tâm trạng lắm, cứ cảm thấy thằng nhãi và tính cách biểu hiện bên ngoài của nó giống .
"Nó là đang dắt ch.ó dạo đấy chứ?"
Tên lùn nghĩ đến cái , lập tức sầm mặt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-va-mat-bach-nguyet-quang-om-tron-gia-san-xuong-nong-thon/chuong-86-di-dao-luc-soat-giay-to-nha-the-ma-lai-quay-ve.html.]
Nếu gã nghĩ như , thì gã chẳng chính là con ch.ó dắt dạo ?
"Hy vọng bên phía tên cao phát hiện."
Gã tuy bực bội, vẫn tiếp tục bám theo Cố Vân Dương.
Cũng may Cố Vân Dương nhanh một cái cần câu đơn giản, đào mồi câu, định câu cá.
"Thằng nhãi , cũng tìm việc để đấy."
Bên , tên cao cũng đến phòng của Vu Hiểu Ba.
Vu Hiểu Ba chút khó hiểu, càng chút mất kiên nhẫn.
đối phương cầm công văn đến, tìm cả trưởng đồn.
Anh cũng đành lệnh việc.
tên cao đến phòng Vu Hiểu Ba, lục soát một hồi, chẳng tìm thấy gì cả.
Tên lùn hôm qua đến, cửa sổ phòng quả thực song sắt ngăn cách, cách nào .
Song sắt cũng dấu vết động chạm.
Chẳng lẽ, thật sự từng ngoài?
Sáng sớm tinh mơ, bọn họ nhận tin tức.
Người chợ đen cầm giấy tờ nhà rằng, đám , tối qua hành động .
Không chỉ dọn sạch chợ đen, còn lấy cả giấy tờ nhà nữa.
Tên cao nghĩ , liền về phía cái túi duy nhất của Cố Vân Dương.
Nếu khả năng, một đồ đạc, chắc sẽ để trong cái túi nhỉ?
Gã định hành động, Vu Hiểu Ba chắn mặt: "Anh định lục soát túi của đấy chứ? Anh tư cách ."
Tên cao lấy công văn , đặt mặt Vu Hiểu Ba, ý tứ cần cũng rõ.
Vu Hiểu Ba còn cách nào, chỉ đành lùi một bước, nhưng vẫn chằm chằm tên cao.
Nếu gã chuyện gì, cũng là nhân chứng.
Tên cao để ý đến cảm xúc của Vu Hiểu Ba, thành nhiệm vụ là , cảm xúc cá nhân gì đó, giúp ích gì cho việc thành nhiệm vụ, gã quan tâm.
Mở túi , đồ đạc bên trong cũng ít.
Đầu tiên là lớp bên ngoài , bên trong thông báo xuống nông thôn, giấy giới thiệu của văn phòng thanh niên trí thức, cùng với một tấm vé tàu về phía Nam.
Còn một bản cam kết.
Là bản cam kết Cố An Ninh rõ quan hệ giữa Cố Vân Dương và Cố gia, đồng thời ghi chú Cố Vân Dương tự nguyện xuống nông thôn, báo đáp "công ơn nuôi dưỡng" của Cố gia, từ nay về hai bên đoạn tuyệt quan hệ, còn bất kỳ liên quan gì.
Cho dù tên cao hôm nay đến để điều tra Cố Vân Dương, cũng khỏi nảy sinh một tia đồng cảm với Cố Vân Dương.
Cùng với một tia phẫn nộ đối với Cố gia.
Vu Hiểu Ba cũng bên cạnh thấy, đối với Cố Vân Dương cũng là đau lòng, đối với Cố An Ninh càng là khinh thường.
"Anh thấy thế nào? Còn lục soát nữa ? Đứa bé Cố Vân Dương , chúng đều .
Từ nhỏ sống ở Cố gia là cuộc sống của con , cuối cùng còn bán sạch sành sanh.
Các mối quan hệ xã hội của cũng trong sạch, bình thường ngoài mấy bạn cùng lớp, thì là mấy trong đại viện.
Đại viện thành ủy bọn họ quen mấy , quen , ngược là mấy bên đại viện quân khu chúng , nghĩ là chúng giúp chuyện đó ?"
Tên cao dù suy nghĩ nhiều thế nào, cũng sẽ nghĩ Vu Hiểu Ba và Trương Kiến Quân sẽ giúp Cố Vân Dương loại chuyện đó.
Huống hồ, chuyển đồ một cách tiếng động.
Đây là chuyện thường thể .
Cố Vân Dương , Vu Hiểu Ba còn tìm cớ cho , một chút cũng , chuyện , quả thực Cố Vân Dương tìm .
Mà là do chính Cố Vân Dương .
Lúc Cố Vân Dương câu cá, cảm nhận những ánh mắt thỉnh thoảng rơi .
Cậu tìm một nơi hẻo lánh thế , đối phương thế mà vẫn tìm tới.
Không giám sát thì là gì?
Lúc chẳng thèm để ý đến những đó, mà đang dọn dẹp những thứ hôm qua lấy từ chợ đen.
"Cái gì đây? Ba tờ giấy tờ nhà của Cố gia, thế mà về ?"