Thập niên 60: Vả mặt bạch nguyệt quang, ôm trọn gia sản xuống nông thôn - Chương 815: Trẻ Nhà Nghèo Sớm Biết Lo Liệu, Tôi Có Việc Nhờ Anh
Cập nhật lúc: 2026-01-08 14:21:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AKUALKemA1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một đường vội vã trở về, từ phía hậu viện.
Cố Vân Dương thấy bên phía trung viện, loáng thoáng tiếng động .
Là giọng của Thập Tam.
Cố Vân Dương dừng , im, xem Thập Tam gì.
Mặc dù chỉ thấy tiếng, thấy Thập Tam.
Cố Vân Dương , Thập Tam là cầm bô đổ.
Trong tứ hợp viện tự nhà vệ sinh, cho nên buổi tối đều dùng bô.
Đến sáng, liền xách bô ngoài, đổ chất thải vệ sinh buổi tối .
Xã hội cổ đại, thứ sẽ chuyên thu gom ban đêm mang .
Tuy nhiên lúc thì cần, trực tiếp đổ nhà vệ sinh .
Thực , phân đều là phân bón quý giá, cũng là vì bọn họ sống ở thành phố, trong nhà trồng trọt.
Nếu , phân bón nhất định giữ .
Giống như Đại đội Hồng Kỳ, cho dù tiểu, đại tiện, thì đều nhịn, về đến nhà mới .
Cái gọi là nước phù sa chảy ruộng ngoài.
Tất nhiên , bản phân thể trực tiếp bón ruộng.
Cần ủ phân xong mới thể bón.
Phân lên men xong mới thể dùng phân bón, mục đích chủ yếu là loại bỏ tác hại do bón trực tiếp mang , đồng thời giải phóng chất dinh dưỡng và cải thiện môi trường đất.
Đầu tiên, là cần tiêu diệt mầm bệnh và hạt cỏ.
Phân lên men chứa các mầm bệnh như vi khuẩn E. coli, tuyến trùng và hạt cỏ dại. Nhiệt độ cao khi lên men, thường là 60 độ C, thể tiêu diệt hiệu quả những sinh vật hại , giảm bệnh hại cây trồng và cỏ dại đồng ruộng.
Thứ hai là tránh cháy rễ và tác hại của khí độc.
Trực tiếp bón phân hoai mục thể dẫn đến lên men thứ cấp, giải phóng nhiệt lượng cháy rễ, đồng thời sinh các khí độc như mêtan, amoniac, ức chế sự sinh trưởng của cây trồng thậm chí dẫn đến c.h.ế.t cây.
Sau đó còn nâng cao khả năng cung cấp chất dinh dưỡng, cải thiện sinh thái đất, cũng như yêu cầu bảo vệ môi trường, v.v.
"Con nhỏ bé a, tuổi lớn, là một trai đạt chuẩn . Con nhà nghèo sớm lo liệu, Thập Tam tuổi còn trẻ, cũng là lớn tuổi nhất trong đám, cuộc sống của một đám trẻ, thể là lộn xộn, chỉ thể là quên quên ."
đây là giới hạn mà Cố Vân Dương thể cho bọn họ .
Một đám trẻ nếu sống quá , cũng dễ chiêu dụ ánh mắt khác.
Quá , cũng chắc là chuyện a.
May mà thế hơn nhiều so với việc bọn họ tách đưa trại trẻ mồ côi.
Cố Vân Dương cũng suy nghĩ áy náy gì.
Hắn đến giới hạn mà thể , thì chẳng gì áy náy cả.
Thập Tam khi về liền bắt đầu bữa sáng.
Trước đó khi ở trong tay bọn trộm cắp, bọn họ ép học nấu cơm và các việc nhà khác.
Cho nên bọn họ tự sống, cũng đến mức c.h.ế.t đói.
Ít nhất ba bữa cơm một ngày của , giặt giũ dọn dẹp, đều thể tự giải quyết.
Châm lửa, nhóm bếp lò lên.
Thập Tam vo gạo nấu cháo, gạo dùng sớm , tránh nhòm ngó.
Đây là do Cố Vân Dương kiếm cho bọn họ đó, còn một ít do bọn Đội trưởng Lưu tặng.
Bọn Thập Tam sớm những điều , chút già dặn tuổi .
Lắc đầu, Cố Vân Dương cũng nán nữa, trực tiếp đến đông sương phòng, xuyên qua tầng đất, đến tầng hầm.
Thông qua cửa gian trở về tỉnh Việt.
Lần nữa trở mặt đất, Cố Vân Dương về nghỉ ngơi một lát.
Vì robot gia đình, bữa sáng thể để robot .
Hơn nữa đó còn một ít, đều bảo quản trong gian căn cứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-va-mat-bach-nguyet-quang-om-tron-gia-san-xuong-nong-thon/chuong-815-tre-nha-ngheo-som-biet-lo-lieu-toi-co-viec-nho-anh.html.]
Lát nữa dậy, trực tiếp lấy ăn là .
Tuy nhiên xuống đến một tiếng, liền thấy tiếng động bên ngoài.
Vì cửa đóng từ bên trong, cho nên Trương Kiến Quân chỉ thể gõ cửa.
Tinh thần lực của Cố Vân Dương mạnh, mấy ngày ngủ, thực cũng thể chịu đựng .
Không còn nghỉ ngơi một lát, tối hôm qua ngủ ba tiếng rưỡi, cộng thêm sáng nay ngủ một tiếng.
Cũng coi như khôi phục tinh lực .
Mở cửa, liền thấy Trương Kiến Quân ôm chăn đệm của , ngại ngùng với Cố Vân Dương: " đến sớm quá ?"
Lúc , trong đại đội đều dậy .
Tuy mùa vụ bận rộn kết thúc, nhưng miền Nam chính là như , quanh năm suốt tháng đều thể trồng trọt, quanh năm suốt tháng đều .
Trừ khi là mưa to, nếu cơ bản đều chẳng mấy ngày nghỉ ngơi.
Tuy nhiên mùa vụ, ngược thể xin nghỉ.
Hơn nữa buổi sáng dậy muộn một tiếng, buổi chiều tan sớm nửa tiếng.
"Không , cũng dậy , định chút đồ ăn sáng đây."
Cố Vân Dương tránh , để Trương Kiến Quân chuyển đồ : "Ban ngày công xã, cũng ngủ nữa."
Cố Vân Dương lấy ít đậu, xay cốc sữa đậu nành, đó lấy mấy cái bánh bao , cho lên nồi hấp.
Nửa tiếng đều xong xuôi, Cố Vân Dương múc cho Trương Kiến Quân một bát sữa đậu nành, lấy hai cái bánh bao thịt lớn, gọi Trương Kiến Quân đến ăn: "Cùng ăn chút , đậu ngâm hôm qua, sáng sớm nay xay sữa đậu nành đấy."
Trương Kiến Quân tuy chút nghi hoặc, lúc nãy đến, Cố Vân Dương rõ ràng là mới dậy.
Có lẽ, là dậy đó xay sữa đậu nành, đó về ngủ bù chăng?
Dù bánh bao thịt chính là sáng nay mới gói, qua là như .
Trương Kiến Quân cũng quá khách sáo, Cố Vân Dương đều xong , từ chối nữa cũng .
Tuy nhiên c.ắ.n một miếng xuống, Trương Kiến Quân chút kinh ngạc: "Nước súp ?"
Cố Vân Dương hì hì : " đem nước gà hầm tối qua, treo xuống giếng đông. Sáng nay lúc gói bánh bao, nước gà đó đều đông thành thạch nước gà . liền gói trong bánh bao, mùi vị tệ chứ?"
Đâu chỉ là tệ.
Bánh bao súp , Trương Kiến Quân ở Đế Đô cũng ăn mấy .
Anh nhớ nhà hàng lâu đời cũng bánh bao súp, mùi vị cũng bằng cái .
Đó là đương nhiên, gà của Cố Vân Dương đều nuôi trong gian căn cứ, ăn đều là thóc, thóc đó còn đều là do dị năng thúc chín.
Thịt gà bản ngon, cộng thêm tay nghề của Cố Vân Dương, bánh bao súp chẳng là ngon ?
Ăn cơm xong, Trương Kiến Quân xuống .
Cố Vân Dương công xã.
Tuy nhiên xuống núi, liền gặp Cố Trường Tùng.
Cố Vân Dương nghĩ đến chuyện hôm qua để Hắc T.ử tiễn Trần Tưởng Dung xuống núi, gặp rắn độc.
Cố Vân Dương lúc đó nghĩ, dọn dẹp nơi một phen.
Bản rảnh, đương nhiên chỉ thể để khác .
Người trong thôn, cũng chỉ Cố Trường Tùng rảnh rỗi, hơn nữa còn bắt rắn.
"Anh Trường Tùng, em việc nhờ . Còn lợi ích nữa, ?"
Gần đây mùa vụ bận rộn, Cố Trường Tùng cũng cách nào chợ đen, trong tay đều cảm thấy chút eo hẹp.
Anh còn đang nghĩ, gần đây thể kiếm thứ gì, thể kiếm chút tiền.
Lời của Cố Vân Dương, khiến Cố Trường Tùng sững sờ, đó chính là mắt sáng lên: "Làm gì? Đương nhiên chứ, việc gì, cứ việc sai bảo ."
Đừng Cố Vân Dương thể kiếm tiền, cho dù là thuần túy Cố Vân Dương sai bảo việc.
Anh cũng thể từ chối.
Nếu về nhà Cố Hàn Bình, ông bố , sẽ dùng chổi lớn hầu hạ.
Cố Vân Dương việc gì, mà hỏi : "Anh còn nhớ, các từ lưng chừng núi xuống, gặp cái gì ?"