Thập niên 60: Vả mặt bạch nguyệt quang, ôm trọn gia sản xuống nông thôn - Chương 806: An Ủi Cố Trường Bách, Sư Quân Dao Chặn Đường Đòi Nợ

Cập nhật lúc: 2026-01-08 14:21:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Vân Dương bộ dạng lo lắng của , liền Cố Trường Bách nghĩ nhiều .

 

Có chim ch.óc bay khắp đại đội, chuyện bát quái trong thôn hết.

 

đa phần đều thấy.

 

Thời đại , ít chọn ly hôn.

 

Mỗi đều là một tin tức lớn.

 

Chê nghèo hận giàu, đây là chuyện thường tình.

 

Cho dù là nơi chất phác đến , trong lòng dân cũng đều những suy nghĩ như .

 

nếu nhà bạn thực sự xảy chuyện, sống nổi nữa.

 

Bọn họ sẽ đưa tay giúp đỡ một chút.

 

Đây chính là sự phức tạp của lòng .

 

Cố Vân Dương ít bàn tán chuyện Cố Trường Bách và Tào Anh ly hôn.

 

Lúc về, chuyện của Cố Trường Bách và Tào Anh ầm ĩ đến mức thể vãn hồi, cơ bản định chuyện ly hôn.

 

Cố Vân Dương cũng là ở đây, nếu lúc đó ở đây, chắc chắn sẽ càng kiên định chuyện Cố Trường Bách ly hôn.

 

Cô ả Tào Anh tiếp xúc nhiều, nhưng chỉ vài tiếp xúc, cộng thêm bình thường thấy thấy trong đại đội, liền đây sống.

 

Không ai cũng tìm tình yêu, phần lớn chỉ là tìm một sống, nương tựa , tương kính như tân mà sống tiếp.

 

Trên đời nhiều tình yêu oanh oanh liệt liệt như ?

 

Cố Vân Dương đè tay xuống, bảo Cố Trường Bách đừng kích động: "Không , chuyện của , em cũng . Anh đừng nghĩ nhiều, thế , chúng dạo, em chuyện với ."

 

Cố Trường Bách Cố Vân Dương an ủi mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Hai , Cố Trường Bách trầm mặc, thế nào.

 

Cố Vân Dương nghĩ ngợi một chút, liền mở miệng : "Chuyện của mà, em đại khái cũng .

 

Hai vợ chồng sống với , đừng vội, cũng đừng kích động, em .

 

Hai sống với , tuy cũng khó tránh khỏi cãi vã ầm ĩ.

 

Đây là thường tình của con .

 

nếu tam quan hợp, quan niệm sống của hai giống .

 

Thì cuộc sống cũng cần thiết miễn cưỡng tiếp tục.

 

Đời sống đời, chỉ mấy chục năm. Nhìn thì vẻ dài, nhưng mở mắt nhắm mắt, cả đời trôi qua .

 

Cuộc sống của con , vẫn thuận theo ý mới .

 

Sống nổi, ly hôn, cũng chẳng gì.

 

Ý kiến của khác, định cũng chỉ là của khác, của .

 

Chúng tự sống cuộc sống của , ý kiến của bản là quan trọng nhất, đừng khác bậy.

 

Ly hôn cũng trời sập xuống, cuộc sống vẫn tiếp tục.

 

Cũng may bố vẫn còn, cũng còn trẻ. Tìm thêm một chí đồng đạo hợp, cũng cầu cô gả về là sinh con cho , chỉ cần bản đặt tâm cho ngay ngắn, bất kể là con của vợ con của vợ , đều đối xử bình đẳng.

 

Như .

 

Cuộc sống vẫn thể tiếp tục, đúng , em tiết lộ cho một tình hình.

 

Xưởng đường của công xã xác suất lớn là sắp bắt đầu hoạt động , nhưng bọn họ duy trì bao lâu .

 

Sau đó, cái nhà xưởng xác suất lớn là bỏ hoang, Bí thư Hách của công xã tiết lộ cho em một chút, đến lúc đó khi nhà xưởng sẽ cho chúng thuê."

 

Nói xong, Cố Vân Dương liền nhận thấy ánh mắt Cố Trường Bách sáng đến đáng sợ.

 

"Thật , cái đó, ý đó. Ý là..."

 

Nhìn bộ dạng tay chân luống cuống của Cố Trường Bách, Cố Vân Dương , gật đầu : " , chính là như nghĩ đấy.

 

Sau , xưởng đường của đại đội chúng thể sẽ nâng cấp thành nhà máy đường.

 

Đến lúc đó, những hiện đang việc ở xưởng đường đều sẽ chuyển thành công nhân.

 

Tất nhiên chuyện vẫn xác định, cụ thể thế nào còn xem tình hình .

 

Bản trong lòng , cũng đừng ngoài.

 

Bên phía Đại đội trưởng cũng tạm thời giữ bí mật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-va-mat-bach-nguyet-quang-om-tron-gia-san-xuong-nong-thon/chuong-806-an-ui-co-truong-bach-su-quan-dao-chan-duong-doi-no.html.]

 

Bí mật mà, thêm một thì còn là bí mật nữa.

 

Khó đảm bảo sẽ khác , đến lúc đó chuyện xảy sai sót..."

 

Cố Vân Dương nhắc nhở một câu, tránh để Cố Trường Bách quá kích động mà chuyện ngoài.

 

Nếu thấy hồn xiêu phách lạc, cũng là để củng cố niềm tin sống của .

 

Cô ả Tào Anh thật sự phụ nữ gì, đợi nhà họ Tào bán , sẽ nhà họ Tào thứ lành gì.

 

Có thể gả nhà họ Cố, nhà họ Cố đều thấu tình đạt lý, ai khó cô .

 

Đừng đ.á.n.h mắng, ngay cả nặng hai câu cũng .

 

Còn ở trong phúc mà hưởng.

 

Hạnh phúc nhờ toan tính khác, cuối cùng cũng chính cô mất.

 

Cố Vân Dương sẽ cho cô cơ hội .

 

Một con sâu rầu nồi canh.

 

Đại đội Hồng Kỳ cần loại phá gia chi t.ử như .

 

Cố Trường Bách kiên định gật đầu, cam đoan: "Bí thư Cố, yên tâm . thế nào ."

 

Nhìn ánh mắt kiên định của , Cố Vân Dương , vỗ vỗ vai : "Được , đừng nghĩ nhiều nữa. Chuyện khó khăn đời nhiều thế? Cách giải quyết luôn nhiều hơn khó khăn, vấn đề gì thì đưa , cùng nghĩ nhiều hơn, sẽ nghĩ cách giải quyết thôi. Gặp chuyện đừng chui ngõ cụt."

 

An ủi Cố Trường Bách một chút, đợi về, còn vài câu chua ngoa.

 

Cố Trường Bách cũng thèm để ý đến đối phương, tinh thần .

 

Điều ngược khiến những kẻ lời chua ngoa chút kỳ lạ.

 

Rõ ràng đó Cố Trường Bách suy sụp, còn kiếm chuyện, đợi công việc của Cố Trường Bách , bọn họ sẽ thế chỗ.

 

Hết cách, ở cũng sẽ loại như .

 

Công việc bản lấy thì nhòm ngó của khác.

 

Thoáng cái, mùa vụ bận rộn cơ bản kết thúc.

 

Trần Tưởng Dung việc đồng áng hai ngày, thực sự chút chịu nổi.

 

Trước từng xuống ruộng việc bao giờ, đột nhiên dậy sớm việc, ăn uống cũng bằng , cuộc sống dày vò.

 

Cũng may Cố Vân Dương mở cửa cho cô, bảo tiểu đội trưởng sắp xếp cho cô sân phơi thóc, chuyên phụ trách phơi thóc.

 

Trần Tưởng Dung lúc mới thở phào nhẹ nhõm, mới coi như kiên trì .

 

Để ý thấy điểm , Sư Quân Dao thể là chua lòm.

 

Con cá trong ao cá của , thế mà chạy sang ao cá của khác.

 

Điều quả thực khiến trong lòng khó chịu, cứ cảm thấy thoải mái.

 

Đây , hôm nay thấy Cố Vân Dương, Sư Quân Dao chặn đường Cố Vân Dương.

 

Cố Vân Dương nhíu mày, liếc Sư Quân Dao, đột nhiên phát điên cái gì.

 

"Vân Dương, ..."

 

"Đừng..."

 

Cố Vân Dương vội vàng đưa tay ngăn Sư Quân Dao , để cô hết câu, thế thì chẳng nôn c.h.ế.t ?

 

" , nhớ cô đó vay tiền của , đòi cô từ . Cô định bao giờ trả?"

 

Số tiền Sư Quân Dao đòi , tính là nhiều, cũng tính là ít.

 

Nguyên vốn cũng chẳng bao nhiêu tiền, linh tinh lang tang cũng hơn ba mươi đồng.

 

Đối với nguyên , tiền lớn.

 

Đối với bản Cố Vân Dương mà thì chẳng là gì.

 

sở dĩ đuổi theo Sư Quân Dao đòi cô trả là để bớt chút việc.

 

Đây , thấy Cố Vân Dương đòi cô trả tiền, Sư Quân Dao liền tìm cớ chuồn mất: " , điểm thanh niên trí thức còn chút việc. Lần tìm ."

 

Cố Vân Dương lắc đầu, cái nếu trực tiếp đòi về thì dễ cắt đuôi cô .

 

"Tuy nhiên, tiền sớm muộn gì cũng lấy về. Đợi cô tìm chuẩn con cá của , gả . Sẽ dễ đòi nợ."

 

Bây giờ còn , tránh để cô cứ dây dưa mãi, coi như là bỏ tiền tiêu tai .

 

 

Loading...