Thập niên 60: Vả mặt bạch nguyệt quang, ôm trọn gia sản xuống nông thôn - Chương 803: Tuổi Còn Nhỏ Đã Biết Mua Đồ Tặng Bạn Gái
Cập nhật lúc: 2026-01-08 14:21:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AKUALKemA1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hồi lâu , Cố Hàn Bình với vẻ mặt kỳ quái vỗ vỗ vai Cố Vân Dương: "Cũng , nhưng mà bây giờ cháu tuổi còn nhỏ..."
Chuyện gì với chuyện gì thế .
Cố Vân Dương nhất thời theo kịp mạch não của Cố Hàn Bình, ông đang nghĩ cái gì.
ngay đó, Cố Vân Dương thấy vẻ mặt kỳ quái của Cố Hàn Bình, lập tức hiểu điều gì.
Ông sẽ là hiểu lầm gì chứ?
"Không , Đại đội trưởng..."
"Được , đàn ông với cả, còn gì hiểu chứ?" Cố Hàn Bình còn tưởng Cố Vân Dương hổ, ngại .
Vừa khéo tới hỏi: "Cái gì mà đàn ông với ?"
Là kế toán Trần Thất Tuyệt.
Ông tới, còn định hỏi xem chuyện gì, đột nhiên thấy một đống lớn hàng mặt đất, lập tức giật kinh hãi: "Lại lấy nhiều hàng thế ? Đại đội chúng giàu từ bao giờ thế? Còn cả nông cụ? Bí thư Cố, hôm nay trạm kỹ thuật nông nghiệp ?"
Cố Vân Dương lắc đầu: "Không , đây cũng là hàng của Cung tiêu xã. Trên cán gỗ vết nứt."
Trần Thất Tuyệt cúi nhặt mấy cái cuốc lên, xem xét liềm, quả thực là như .
chút thì cũng như .
"Chỉ chút vấn đề , đến việc ảnh hưởng sử dụng. Cho dù cán gỗ gãy, trực tiếp cái khác là xong. Chút vấn đề , tự chúng giải quyết , hời to ."
Lời của Trần Thất Tuyệt, Cố Hàn Bình cũng tán thành gật đầu, sắp xếp Trần Thất Tuyệt : "Ông nhập sổ nông cụ , thanh toán cho Bí thư Cố. Số nông cụ vẫn thuộc sở hữu của đại đội, còn những thứ khác thì cứ theo danh sách đó, lượt xếp xuống."
Đây cũng là một phúc lợi hiện tại của Đại đội Hồng Kỳ.
Vốn dĩ nhiều đều cảm thấy, Cố Vân Dương cho dù thể mua hàng thì lượng chắc cũng nhiều.
Có còn chẳng để ý.
Bí thư Cố mang về nhiều thế , chứng tỏ những món hàng hẳn là dễ lấy.
Người khác lấy , Bí thư Cố vẫn lấy .
Có thể thấy quan hệ giữa Bí thư Cố và vị Chủ nhiệm Nghiêm của Cung tiêu xã vẫn .
Những kẻ trong đại đội thấy , còn dám đối đầu với Bí thư Cố.
Về còn dám nữa ?
Nhà bọn họ chẳng lẽ mua hàng nữa?
Những món hàng , bản lớn, ảnh hưởng đến việc sử dụng.
Huống chi còn cần phiếu nữa.
"Ái chà, còn nhiều vải thế cơ . Tin rằng thêm vài nữa, mỗi nhà trong đại đội chúng đều thể chia một ít, ít nhất mỗi nhà may cho một một bộ quần áo mới là đủ."
Lời của Trần Thất Tuyệt đúng.
Cố Hàn Bình cũng khẳng định gật đầu.
Vừa khéo đến giờ tan , Cố Vân Dương : "Vậy những thứ giao cho Đại đội trưởng bác xử lý nhé."
Cố Hàn Bình , tuy trong quá trình kiếm tiền, dường như còn thêm việc.
việc giao cho , ai mua, ai mua, quyền quyết định danh sách vẫn trong tay ông.
Điều mang cho ông quyền lực.
Bây giờ trong đại đội, nhà nào ông mà tôn trọng hơn vài phần?
Không tôn trọng, hàng về, bọn họ còn mua ?
Sự tôn trọng của họ đối với ông, thậm chí còn vượt qua cả Cố Vân Dương, thực tế lấy hàng từ Cung tiêu xã về.
Tuy nhiên đây là cháu trai nhà , nó cho cơ hội, Cố Hàn Bình tự nhiên sẽ từ chối.
Cũng cần từ chối.
"Bí thư Cố ?"
Trần Thất Tuyệt thấy Cố Vân Dương còn cầm một đôi giày cao su cỡ nhỏ , chuyện đây từng .
Mỗi Cố Vân Dương lấy hàng về đều sẽ giữ cho .
Tuy nhiên giữ cho , Trần Thất Tuyệt cũng lời phản đối nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-va-mat-bach-nguyet-quang-om-tron-gia-san-xuong-nong-thon/chuong-803-tuoi-con-nho-da-biet-mua-do-tang-ban-gai.html.]
Những thứ đều là mang về, Cố Vân Dương thì những thứ đều .
Cố Vân Dương tự giữ cho một ít thì ?
Chỉ là đôi giày cao su nhỏ ?
Cố Vân Dương cũng là chân to, ít nhất cũng cỡ 43.
(Thời đó dùng đơn vị 'mã', nhưng cứ dùng đơn vị hiện đại cho dứt khoát, tránh quen.)
Đó rõ ràng là một đôi giày cao su nữ.
Dường như nghĩ đến điều gì, Trần Thất Tuyệt còn định , đầu thấy Cố Hàn Bình nháy mắt với , hiệu đừng .
Liên tưởng đến lúc tới, thấy Cố Hàn Bình và Cố Vân Dương về chủ đề đàn ông đều hiểu.
Đại khái cũng hiểu .
"Đại đội trưởng, ..."
"Đừng , Vân Dương tuổi cũng lớn , qua hai năm nữa là bắt đầu suy nghĩ đến chuyện đại sự cả đời ."
Cố Hàn Bình về phía Trần Thất Tuyệt : "Có điều, ông đừng ngoài lung tung đấy nhé. Ảnh hưởng đến danh tiếng của , đến lúc đó khó việc."
Cố Vân Dương chút dở dở , tuổi còn nhỏ, mới mười sáu tuổi, sắp mười bảy tuổi thôi.
Bây giờ suy nghĩ chuyện đại sự cả đời, sớm ?
Hắn quen với luật hôn nhân đời , nam giới 22 tuổi mới kết hôn.
Lại quên mất, thời đại , độ tuổi kết hôn hợp pháp của nam giới là 20 tuổi.
Thậm chí nhà quê, 18 tuổi, mười sáu mười bảy tuổi, bắt đầu xem mắt, cưới ngay cũng ít.
Thấp hơn độ tuổi cũng là .
Người bây giờ, đặc biệt là nhà quê, đều thói quen đăng ký kết hôn.
Đừng nhà quê, hộ khẩu thành thị, nhiều cũng đều trực tiếp đám cưới, coi như là kết hôn .
Ở nông thôn càng công nhận cái hơn.
Giấy kết hôn là cái gì?
Đó chẳng chỉ là một tờ giấy rách thôi ?
"Anh Cố."
lúc mấy Hàn Tuyết trở về, Cố Vân Dương gật đầu chào hỏi, với Trần Tưởng Dung: "Bưu kiện của cô, giúp cô mang về , để ở trong sân điểm thanh niên trí thức ."
Ngừng một chút, : " , đôi giày cao su , hôm nay thấy ở Cung tiêu xã bán, tin rằng cô dùng đến."
"Hả?" Trần Tưởng Dung sững sờ, đó cũng nghĩ nhiều, cảm ơn xong liền nhận lấy, còn hỏi: "Bao nhiêu tiền, đưa cho ."
Nói đến đây.
Trần Tưởng Dung mới hậu tri hậu giác phát hiện mấy nữ thanh niên trí thức đều đang chằm chằm .
Cô chút ngại ngùng, mới nhận , tự nhiên quá .
Ngược là Cố Vân Dương, khá thản nhiên: "Được , một đôi sáu đồng."
Cố Vân Dương mấy khác: "Các cô nếu thì cũng thể mua về giúp. Cung tiêu xã mang về một ít hàng , cũng một ít vải vóc. Các cô nếu thì cũng thể tìm Đại đội trưởng xếp hàng."
Tuy nhiên thanh niên trí thức việc đều khá tệ.
Cho nên dù xếp hàng, e rằng cũng chẳng đến lượt.
Cố Vân Dương sẽ , các cô cái gì, đầu trực tiếp mua cho các cô.
Cửa dễ mở như .
Trần Tưởng Dung coi như , cũng coi như chiếu cố bạn bè.
Trương Kiến Quân há miệng, Cố Vân Dương vội vàng : " , Kiến Quân, bưu kiện của chắc cũng đến nhỉ? khéo còn công ty, đưa giấy chứng minh của cho , ngày mai lấy về cho ."
Trương Kiến Quân vốn còn định trêu chọc một chút, chỉ nhớ mua giày cao su cho Trần Tưởng Dung?
Anh Kiến Quân của đây, cũng là đầu tiên xuống ruộng, cũng sợ đỉa đấy.
nghĩ , trò đùa lắm.
Lại Cố Vân Dương giúp lấy bưu kiện, liền nén trò đùa xuống: " đưa cho ."