Thập niên 60: Vả mặt bạch nguyệt quang, ôm trọn gia sản xuống nông thôn - Chương 802: Giảm Giá Hàng Lỗi, Hai Gói Bưu Kiện Lớn Và Tiền Trợ Cấp
Cập nhật lúc: 2026-01-08 14:21:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phải là, mang đống đồ lớn ngoài quả thực dễ dàng chút nào.
Cũng may Cố Vân Dương chỉ cần mang đồ một đoạn, tìm một nơi vắng vẻ thu tạm gian.
Cố Vân Dương nhớ còn lắp camera giám sát ở nhà cháu trai Chu Hoành Tài tại quê của Chu Chí Cương.
Cũng đến lúc thẻ nhớ .
Giữa ban ngày ban mặt, Cố Vân Dương còn chọn đường , tránh để phát hiện.
Suốt dọc đường , giống như , quen cửa quen nẻo.
Tuy nhiên , Cố Vân Dương cũng nhận thấy khí trong thôn dường như chút kỳ lạ.
Cũng tất cả , Cố Vân Dương cũng thấy hết thảy dân làng.
Hắn thấy vài ở đầu thôn, cảm thấy hành vi của đối phương chút kỳ quái.
Ở ngay địa bàn của mà bộ dạng lén lút cẩn trọng, giống như sợ chú ý đến .
Mang cho cảm giác đang giấu giếm thứ gì đó lắm.
Cố Vân Dương cảm thấy suy đoán đó của khi đúng.
"Có lẽ, cái thôn gần công xã mới là trọng điểm giám sát."
Bên phía công xã, bọn Chu Chí Cương hành động cũng tiện.
Ngược cái thôn quá nổi bật.
Nếu đối phương tiến hành hoạt động ở thôn thì dễ dàng hơn nhiều.
Cố Vân Dương tránh , để ai thấy bóng dáng .
Bất kể là đặc vụ , Cố Vân Dương đều định để lộ hành tung.
Tránh đ.á.n.h rắn động cỏ.
Tạm thời còn nắm rõ tình hình, Cố Vân Dương cũng định chuyện với Tôn Chí Kiệt ngay.
Nếu , cũng thể với Ngô Khuê.
Dù cũng là rể hai hờ của , cũng coi như là họ hàng.
Giúp một tay, cũng coi như giúp chị hai một phen.
Tuy nhận thích, nhưng chiếu cố đối phương một chút vẫn .
Dù loại chuyện thuận mắt, nhưng bắt lập công đối với mà cũng chẳng tác dụng lớn gì.
Công lao đối với Ngô Khuê vô cùng cần thiết.
Thậm chí còn thể giúp Ngô Khuê thăng chức.
Đối với cuộc sống của Cố Hồng Hà sẽ tác dụng cải thiện rõ rệt ngay lập tức.
Có dị năng gian xuyên tường, Cố Vân Dương thuận tiện.
"Hình như dấu vết từng ?"
Lần Cố Vân Dương đến cũng quan sát ngôi nhà .
Chu Hoành Tài hẳn là sống ở ký túc xá cán bộ công xã, cũng ít khi về thôn.
Dấu vết hoạt động là do Chu Hoành Tài tình cờ về, để dấu vết sinh hoạt.
Hay là ngoài đến.
Cố Vân Dương cũng mặc kệ, sẽ để dấu vết, thẻ nhớ xong liền lặng lẽ rời .
Một mạch trở về công xã, Cố Vân Dương thẳng đến bưu điện.
Đợi cầm giấy chứng nhận phận của Trần Tưởng Dung và giấy chứng nhận Bí thư đại đội của , liền nhận bưu kiện của Trần Tưởng Dung.
Tổng cộng hai gói lớn.
Cố Vân Dương đoán bên trong ít quần áo.
Nhà họ Trần cũng thiếu tiền, nhưng khi , e rằng trong thời gian ngắn sẽ về .
Cố Vân Dương chắc chắn đợi hai mươi năm nữa.
Người nhà họ Trần thời hạn cụ thể, nhưng cũng trong thời gian ngắn, vài năm, thậm chí là mười năm cũng thể về .
Cho nên Trần Phi Hồng thu dọn hết quần áo của Trần Tưởng Dung gửi đến đây.
"Vẫn là kinh nghiệm a. Nhiều quần áo như , ở nông thôn mặc hết ?"
Hơn nữa, những bộ quần áo đó của Trần Tưởng Dung ở Đế Đô đều nổi bật.
Ở cái vùng quê Đại đội Hồng Kỳ , cho dù là ở trấn của Công xã Bạch Thạch.
Đều bắt mắt.
Không còn nghi ngờ gì nữa, bên trong chắc chắn là mấy bộ váy Bulaji các loại, thịnh hành, thời thượng.
Mặc ngoài chẳng khác nào bảo với : Người ngốc nhiều tiền, mau đến đây?
Ngoài quần áo, đoán chừng còn một thứ khác.
Cố Vân Dương cũng quản nhiều, cũng kiểm tra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-va-mat-bach-nguyet-quang-om-tron-gia-san-xuong-nong-thon/chuong-802-giam-gia-hang-loi-hai-goi-buu-kien-lon-va-tien-tro-cap.html.]
Không liên quan gì đến , đừng soi mói sự riêng tư của khác.
Trừ khi là kẻ thù.
Tuy nhiên mắt mang về, quả thực chút phiền phức a.
Sáng nay lúc ngoài là đạp xe đạp đến.
Hai gói bưu kiện lớn thì đơn giản, buộc với , cho dù khó khăn cũng thể mang về .
mà, còn mua một đống hàng nữa.
Hết cách, Cố Vân Dương đành mang bưu kiện , đến chỗ vắng vẻ, lấy xe đạp , lấy dây thừng gai, buộc hết đồ đạc , đặt lên yên xe đạp.
Thoáng cái, chiếc xe đạp trở nên cồng kềnh.
Dường như cảm giác sắp bốc đầu lên .
Cố Vân Dương khổ, đạp xe về.
Trên đường ngang qua đồn công an, khéo Hình Khai đang ở trong sân.
Anh vẫy tay chào Cố Vân Dương: "Tiền trợ cấp công tác về , nhận . Mà , thế ? Đi buôn hàng ?"
Trò đùa chẳng buồn chút nào.
Cố Vân Dương cũng để ý, : "Vừa khéo Chủ nhiệm Nghiêm của Cung tiêu xã mang về một ít hàng , thấy nên chia cho một ít. Hai gói bưu kiện lớn là đồ của thanh niên trí thức đại đội chúng ."
Đây mới chỉ là của Trần Tưởng Dung.
Nghĩ đến Trương Kiến Quân chắc cũng bưu kiện.
Đang lúc mùa vụ bận rộn, cũng thể để bọn họ xin nghỉ.
Cố Vân Dương định ngày mai xem xét giúp Trương Kiến Quân mang về luôn.
Cũng đừng bên trọng bên khinh, tránh để trọng sắc khinh bạn.
Mặc dù cái "sắc" thực cũng chỉ là bạn bè mới quen lâu.
Dựng xe đạp trong sân đồn công an, suýt chút nữa thì đổ xe.
Cố Vân Dương đành dựa tường.
Vào trong ký tên, nhận tiền trợ cấp công tác, mười mấy đồng, cộng thêm một ít phiếu lương thực.
Cố Vân Dương lấy từ trong túi đeo chéo một ít hoa quả sấy khô, chia cho các đồng nghiệp trong đồn công an.
Tuy nhiều, nhưng đều ăn vui vẻ.
Cũng ai chê bai, cảm thấy ít.
Mỗi cũng chia một phần, chừng một lạng.
Thứ cũng coi là hàng xa xỉ .
Hôm qua Hình Khai về cũng mang một ít cho bọn họ, cũng nhiều.
Nhận trợ cấp xong, Cố Vân Dương hỏi thăm một chút, việc gì cần .
Hắn liền cáo từ rời .
Đạp xe đạp, một đường chút gian nan trở về.
Nếu Cố Vân Dương dị năng, sức khỏe cũng .
Có khi giữa đường lật xe .
Vượt qua núi, khi Cố Vân Dương về đến nơi thì thẳng đến điểm thanh niên trí thức, đặt hai gói bưu kiện trong sân của điểm thanh niên trí thức .
Lúc các thanh niên trí thức đều xuống ruộng việc.
Không ai ở nhà.
Tuy nhiên cũng lo khác trộm cắp, chim ch.óc đều đang canh chừng cả .
Sau đó, Cố Vân Dương lấy những thứ khác , cùng vận chuyển đến trụ sở đại đội.
Vừa khéo Cố Hàn Bình trở về, thấy đồ Cố Vân Dương mang về, lập tức đoán gì đó.
Trên mặt ông lộ vẻ vui mừng, nhưng khi thấy cụ thể đồ đạc thì vẫn giật kinh hãi: "Nhiều thế ?"
Cố Vân Dương gật đầu: "Vừa khéo công xã chút việc, ngang qua Cung tiêu xã thì gặp Chủ nhiệm Nghiêm.
Chủ nhiệm Nghiêm với cháu, đúng lúc một lô hàng về, cháu liền mua luôn.
Lô ... ừm, đôi giày cao su cháu lấy một đôi, cháu đoán Trần Tưởng Dung, Trần thanh niên trí thức chắc chắn cần dùng."
Hắn vốn định , giá của lô hàng giảm .
nghĩ , Cố Vân Dương cảm thấy vẫn đừng nên thì hơn.
Người khác sẽ tin là mới giảm, khi còn tưởng giờ vẫn luôn là giá .
Vậy những mua đồ đó e rằng sẽ đến đòi trả tiền chênh lệch.
Cố Vân Dương cũng lười rước phiền phức, dù cũng chẳng ai giá cả.
Tuy nhiên thấy Cố Vân Dương lấy một đôi giày cao su cho Trần Tưởng Dung, sắc mặt Cố Hàn Bình liền trở nên kỳ quái.