Thập niên 60: Vả mặt bạch nguyệt quang, ôm trọn gia sản xuống nông thôn - Chương 566: Báo Trước, Đoán Được Rồi, Mang Đến Chỗ Em Xử Lý

Cập nhật lúc: 2026-01-08 05:54:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Vân Dương nhận lấy, tùy ý xem qua.

 

Thực từ lúc khỏi phòng thi, cơ bản thành tích của .

 

Lúc thấy, quả nhiên ngoài dự liệu, chắc là trừ hai điểm ở bài tập văn.

 

Không cả.

 

Tiếp đó, là một tràng im lặng.

 

Cố Vân Dương Cố Trường Tùng đại khái là : "Anh gì?"

 

Cố Trường Tùng nãy giờ vẫn luôn do dự, thế nào.

 

Lúc Cố Vân Dương mở lời , mới ngại ngùng : "Cái đó, chính là khoai lang mật trong thôn..."

 

Cố Vân Dương hiểu .

 

Anh tuy lén cuộc đối thoại trong nhà Cố Hàn Bình, cũng đoán đại khái dự định của Cố Trường Tùng.

 

Cố Trường Tùng chút ngại ngùng, đến đây tiếp nữa.

 

"Anh giống khoai lang mật?" Lời của Cố Vân Dương tuy là nghi vấn, nhưng dùng câu trần thuật.

 

"Em, em ?" Cố Trường Tùng kinh nghi bất định .

 

Cố Vân Dương khuôn mặt hồ nghi của Cố Trường Tùng, khẽ : "Anh nghĩ ? Lúc em mới tới, hành tung của bất định, trong thôn. Thời gian , chợ đen đóng cửa, liền ở trong thôn, ngày nào cũng . Mấy ngày nay, chợ đen mở, bắt đầu hành tung bất định, còn cần em đoán ?"

 

Cố Trường Tùng cảm thấy Cố Vân Dương quá đáng sợ: "Chẳng lẽ, học giỏi đều lợi hại như ?"

 

Người khác lợi hại , Cố Vân Dương .

 

Cố Vân Dương thấy hành tung của Cố Trường Tùng, ở chợ đen đều từng thấy đối phương bán đồ.

 

Tự nhiên thể đoán .

 

Đương nhiên, cho dù thấy, ở chung lâu như , căn cứ hành tung của Cố Trường Tùng, cũng thể đoán .

 

Cố Vân Dương ghé sát , chống tay lên bàn, nhỏ: "Cho một lời khuyên. Chợ đen thể , động tác che giấu phận của .

 

Ngoài , thể rời khỏi thôn quá lâu, vẫn .

 

Mọi đều kẻ ngốc, sớm muộn gì cũng sẽ đoán ."

 

Cố Trường Tùng quả thực dọa giật .

 

Cố Vân Dương đoán cũng quá chuẩn chứ?

 

Hơn nữa Cố Vân Dương mấy câu , Cố Trường Tùng cũng cảm thấy đây nghĩ quá ít.

 

Hình như Cố Vân Dương giải thích như , thì đúng là chỉ thể giải thích như thế.

 

Cố Vân Dương đều đoán , khác thì ?

 

"Bố chắc chắn là đoán . Anh cả thì em dám , chị dâu chắc chút suy đoán. Anh vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn, chỗ đó dù cũng chỗ lành gì. Đến đó mua đồ còn dễ , đến đó bán đồ, thì khó . Còn nữa, cái nhà dùng để xử lý đồ núi đủ kín đáo, đừng dùng nữa."

 

Cái gì?

 

Nếu Cố Vân Dương cái khác, Cố Trường Tùng còn cảm thấy là đoán .

 

Cố Vân Dương đến cái nhà dùng để xử lý đồ trong núi, chuyện thì chút đáng sợ .

 

Anh đều bố trí chỗ đó ở nơi ai lui tới, đội săn bắt trong thôn cũng sẽ đến chỗ đó.

 

Anh chợ đen mấy năm , đều ai phát hiện.

 

Cố Vân Dương thể đến ?

 

Cố Vân Dương khẽ, cũng thật, mà : "Là Hắc T.ử và Hắc Muội thường xuyên chạy lung tung khắp nơi. Em chính là chúng nó dẫn tới đó."

 

Hắc T.ử và Hắc Muội ở cửa còn gánh nồi.

 

Thực tế là Cố Vân Dương điều khiển chim ch.óc quen với tình hình xung quanh, tình cờ thấy.

 

Phải là, Cố Trường Tùng vẫn chút bản lĩnh, căn nhà bố trí hẻo lánh, về cơ bản sẽ ai qua đó.

 

sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất mà.

 

Cố Vân Dương : "Anh cũng cần lo lắng, đồ của mang đến chỗ em xử lý. Người khác sẽ nghi ngờ ."

 

Đều là em, thì lo lắng.

 

Cố Vân Dương mỗi tháng đều một phần lương của đồn công an, bên xưởng máy nông nghiệp chắc cũng biểu thị.

 

Anh còn một phần công điểm, còn là công điểm tối đa.

 

Cộng thêm nhuận b.út mỗi tháng đều hơn một trăm đồng.

 

Anh nhuận b.út của Cố Vân Dương thực chỉ hơn một trăm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-va-mat-bach-nguyet-quang-om-tron-gia-san-xuong-nong-thon/chuong-566-bao-truoc-doan-duoc-roi-mang-den-cho-em-xu-ly.html.]

 

Thậm chí, Cố Vân Dương còn một công việc dịch thuật.

 

Nếu sợ quá kinh thế hãi tục, Cố Vân Dương chỉ dựa dịch thuật, một tháng thậm chí thể thu nhập cả vạn.

 

Anh dịch nhanh .

 

Nếu , Cố Trường Tùng nhất định sẽ sợ c.h.ế.t khiếp.

 

Cố Trường Tùng do dự một chút, liền đồng ý: "Vậy thì cảm ơn Vân Dương nhé. Anh thể..."

 

"Đừng chuyện." Cố Vân Dương nhắc nhở một tiếng, Cố Trường Tùng còn tình hình gì, cửa truyền đến một giọng nữ: "Anh Cố, nhà ?"

 

đến?

 

Cố Vân Dương ?

 

Cố Vân Dương để ý đến , thì thấy Hàn Tuyết và Dương Thắng Nam ở bên ngoài, tay Hàn Tuyết còn xách một cái túi lưới: "Anh Cố, nhà em gửi bưu điện cho em đặc sản bánh hạnh nhân. Mẹ em , mùi vị ngon lắm. Em tặng một ít cho nếm thử."

 

hưởng thụ thật.

 

Cố Trường Tùng cũng nữ thanh niên trí thức , trông cũng khá xinh .

 

Không tại , hình như chút cảm giác khác lạ nảy sinh.

 

Cố Vân Dương suy nghĩ của Cố Trường Tùng bên trong, nhận lấy bánh hạnh nhân của đối phương.

 

Hai bên là bạn bè, tiện quá khách sáo.

 

Anh nhận đồ, với hai : "Hôm nay và Đại đội trưởng bàn bạc một chút, trường tiểu học trong thôn thực chỉ là lớp xóa mù chữ, tố chất giáo viên lắm.

 

Cho nên chúng bàn bạc một chút, định tuyển hai giáo viên dân lập trong thôn.

 

Không biên chế, nhưng mỗi tháng, thôn phát mười tám đồng tiền lương.

 

Dịp lễ tết, thôn còn phát quà lễ tết.

 

Các cô nếu giáo viên, ngày mai thể đến đại đội bộ đăng ký."

 

Hàn Tuyết thì , cô vốn cũng thiếu tiền, lo cái ăn.

 

Sau Cố Vân Dương kiếm cho cô công việc viên sữa, tuy công điểm một ngày nhiều, cô cũng chê.

 

Dương Thắng Nam thì vẫn xuống ruộng việc mỗi ngày, mặc dù một ngày mới kiếm năm sáu công điểm.

 

Cũng khá mệt.

 

Nếu Dương Thắng Nam xuất gia đình quân đội, từ nhỏ rèn luyện.

 

Thì đúng là chịu nổi.

 

Dương Thắng Nam cảm kích : "Cảm ơn Cố nhắc nhở, ngày mai sẽ đăng ký."

 

Mặc dù chê xuống ruộng, cũng oán thán.

 

nếu thể xuống ruộng, Dương Thắng Nam đương nhiên xuống ruộng.

 

Xuống ruộng việc quá mệt, đừng là cô , trong thôn, nếu cơ hội, ai xuống ruộng việc?

 

Trong nhà còn một xuống ruộng việc, thích giở trò vặt, thà chợ đen cũng xuống ruộng việc kìa.

 

"Cảm ơn Cố."

 

"Không cần, đợi ngày mai, bọn họ cũng đều cả thôi."

 

Cố Vân Dương xua tay, chút nào cũng để ý .

 

Cũng chỉ là một tiếng thôi.

 

Đương nhiên , là cán bộ đại đội, vốn dĩ quyền quyết sách đối với việc tuyển dụng thanh niên trí thức nào giáo viên.

 

Bây giờ cho hai , thêm một buổi tối để chuẩn .

 

Cộng thêm khuynh hướng vốn của Cố Vân Dương, đến lúc đó chắc chắn tỷ lệ thành công tăng mạnh.

 

Hai chuyện một lúc, cáo từ rời .

 

Từ đầu đến cuối, đều .

 

Cô nam quả nữ, vốn cũng thích hợp.

 

Cố Vân Dương , liền thấy cái cổ vươn dài của Cố Trường Tùng, lập tức : "Muốn xem thì mà xem, còn trốn ở bên trong."

 

"Không, xem."

 

Cố Trường Tùng lắp bắp một tiếng, đó : "Cứ quyết định thế nhé. Sau đồ gì, thì mang đến nhà em."

 

"Cứ mang đến là . Chỗ em ai chằm chằm."

 

 

Loading...