Thập niên 60: Vả mặt bạch nguyệt quang, ôm trọn gia sản xuống nông thôn - Chương 489: Thích Nghe Ngóng, Hiệu Quả Của Giải Độc Hoàn
Cập nhật lúc: 2026-01-08 05:17:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoắc Ẩn đó chỉ tưởng thương, thể chữa khỏi.
Hiện giờ thấy con chuột uống một chút m.á.u của , rơi trạng thái tinh thần, vô lực.
Chẳng lẽ, điều còn đủ lên tình hình ?
"Thử viên t.h.u.ố.c xem."
Hoắc Ẩn lấy cái lọ sứ .
Trước đó xem , trong lọ sứ là t.h.u.ố.c viên.
Một viên t.h.u.ố.c đen sì, ngửi còn mang theo chút mùi t.h.u.ố.c.
Cũng là dùng nguyên liệu gì, qua, còn giống phân chuột.
Hoắc Ẩn cho con chuột ăn cả viên t.h.u.ố.c, mà cạo xuống một ít bột t.h.u.ố.c, hòa trong nước, cho con chuột uống.
tiếp theo, tình trạng của con chuột dường như phản ứng nhanh như .
Hoắc Ẩn đợi một lúc lâu, mới khổ một tiếng: "Người đưa là t.h.u.ố.c giải độc, tiên đan."
Đã trúng độc, thì đại biểu cho việc cho dù xâm nhập lục phủ ngũ tạng.
Cũng xâm nhập m.á.u.
Thuốc giải độc hiệu quả nhanh như ?
Hơn nữa chỉ cạo chút bột t.h.u.ố.c xuống, cũng một viên t.h.u.ố.c giải độc.
Cố Vân Dương thấy những điều , cũng để ý.
Có tính cảnh giác là chuyện , nếu Hoắc Ẩn một chút cảnh giác cũng , khác gì nấy.
Thì Cố Vân Dương mới dám để quản lý chợ đen.
Hiện nay quốc gia cho phép kinh doanh, chợ đen thậm chí chỉ đơn giản là đầu cơ trục lợi.
Anh thu hồi ánh mắt.
"Bên phía Cố Trường Hồng, ngược dễ , ngày mai một chuyến đến đồn công an. Cô nếu chịu thua, thì đưa về, nếu chịu thua, thì để cô tự xem thế nào. Hoặc là, trực tiếp trả cô về."
Còn về đó là về Đế Đô, là xuống nông trường, thì liên quan đến .
Về cơ bản, loại thanh niên trí thức đại đội trả về , đều thể về nơi hộ khẩu ban đầu.
Mà là trực tiếp đưa đến nông trường gần đó.
Bên , Phương Tân Mai và Sư Quân Dao bây giờ hoang mang.
Bởi vì Cố Vân Dương đưa các cô đến điểm thanh niên trí thức, liền sự sắp xếp nào khác.
Hai nữ thanh niên trí thức vốn ở đây đó, lúc các cô tới, khéo chuyển .
Các cô ngay cả hỏi han sự sắp xếp đó cũng .
Lạ nước lạ cái, cả đều hoang mang.
Hơn nữa, bây giờ còn một vấn đề to lớn bao trùm lên đầu các cô.
Đó chính là, buổi tối ăn gì?
Phương Tân Mai còn đỡ, trong bưu kiện gửi tới, ít đồ .
Sữa mạch nha, bánh quy, bánh đào xốp đều .
Tuy vì vận chuyển, ít đều đè nát.
Sư Quân Dao lúc , ngay cả màn thầu ngũ cốc cũng .
Ọc ọc.
Tiếng kêu ọc ọc truyền từ trong bụng, khiến khuôn mặt nhỏ của Sư Quân Dao trắng bệch.
Quá hổ .
"Dì ơi, dì ăn khoai lang ?"
Giọng của Đại Nha vang lên, Sư Quân Dao cúi đầu, mới thấy một cô bé, ngẩng đầu .
Trong đôi mắt đó, tràn đầy ánh sáng.
Ọc ọc.
" ..."
Sư Quân Dao định từ chối, cô thể hạ .
tiếng kêu ọc ọc truyền từ bụng, khiến Sư Quân Dao cái dũng khí đó.
"Vậy thì cảm ơn cháu nhé, bạn nhỏ."
Lời của Sư Quân Dao, đến bên miệng, thế mà còn ngoặt.
Phụt .
Sư Quân Dao , là Phương Tân Mai.
Cô ngược sợ đồ ăn, cho nên thể thỏa thích nhạo Sư Quân Dao.
Đại Nha đưa một củ khoai lang trong tay cho Sư Quân Dao, sang, giơ củ khoai lang còn lên: "Dì ơi, dì ăn ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-va-mat-bach-nguyet-quang-om-tron-gia-san-xuong-nong-thon/chuong-489-thich-nghe-ngong-hieu-qua-cua-giai-doc-hoan.html.]
Sư Quân Dao lặng lẽ bỏ cái tay còn xuống.
Một củ khoai lang đủ ăn a.
Cô lặng lẽ nuốt câu xuống.
Phương Tân Mai sững sờ, cũng ?
Cô do dự một chút, vốn định từ chối.
đôi mắt sạch sẽ trong veo , Phương Tân Mai cũng tại , liền đồng ý: "Vậy dì cảm ơn Đại Nha nhé, cháu tên là Đại Nha ?"
"Vâng ạ."
Đại Nha gật đầu: "Cháu tên ở nhà là Đại Nha, tên học là Cố Tình Lam, đây là tên đặt cho cháu. Dì thấy ?"
Đại Nha bỗng chốc một tràng dài.
Cô bé cảm thấy tên của , chỉ một , là nhớ rõ mồn một.
Thậm chí và các dì đều nhớ rõ như .
bản Đại Nha nhớ rõ.
Phương Tân Mai sững sờ: "Cậu, Cố Vân Dương ?"
Đại Nha nghiêng đầu nghĩ nghĩ, gật đầu: "Hình như tên là như ."
Cậu?
Sư Quân Dao và Phương Tân Mai đều chuyện nhà họ Cố ở Đế Đô.
Tuy lan truyền diện rộng.
những khá thiết với nhà họ Cố, và những quan hệ với nhà họ Cố, ít đều .
Đều mang họ Cố, đến đây , cô bé gọi là .
Vậy thì phận cần cũng .
Chỉ là, tại cô bé sống ở điểm thanh niên trí thức?
Phương Tân Mai mở miệng định hỏi, Sư Quân Dao bên nhanh nhảu hỏi : "Cháu gọi Cố Vân Dương là , cháu chắc là chị gái của Cố Vân Dương. Vậy các cháu còn sống ở Đại đội Hồng Kỳ, là điểm thanh niên trí thức?"
Đại Nha bỗng chốc trả lời thế nào.
Trong hốc mắt, dường như giọt nước trào , đảo quanh vòng vòng.
Sư Quân Dao chút cạn lời, cô cảm thấy Đại Nha thật sự diễn.
Không tại , Sư Quân Dao cảm thấy cảnh tượng luôn chút quen thuộc.
"Đại Nha về đây."
Cố Hồng Lan ở cửa, lạnh lùng Sư Quân Dao.
Đại Nha trừng mắt Sư Quân Dao một cái, cô bé vốn còn cảm thấy dì trông xinh , còn cho cô ăn khoai lang nữa chứ.
Cố Hồng Lan cũng thế nào nữa.
Nếu là , nhà ai lương thực dư thừa, còn cho khác ăn khoai lang.
Cho dù là ăn ngũ cốc đến mức nôn, thì cũng tự giữ .
Thời buổi , ngoài khách, đều tự mang theo khẩu phần lương thực.
Cũng là hai ngày nay, Cố Vân Dương mỗi thấy Đại Nha, kẹo hoa quả, thì là kẹo mạch nha, còn bánh quy nhỏ các loại.
Đại Nha ăn no , củ khoai lang mới nhường .
"Đại Nha, chúng để ý đến cô . Một kẻ lắm mồm, đến đây, liền ngóng chuyện nhà ."
Sắc mặt Sư Quân Dao trắng bệch, cô há miệng: "..."
Kết quả, Cố Hồng Lan lời cô , mà với Đại Nha: "Dì ba với cháu , lương thực đắt, thể tùy tiện cho khác?"
Đại Nha giống như là sai chuyện gì, cúi thấp đầu xuống.
Cố Hồng Lan dáng vẻ của cô bé, nỡ mắng nữa: "Được , dì ba cũng mắng cháu. Cháu cũng , nhà chúng bây giờ cũng nhiều lương thực như , cháu để dành phần khoai lang của cho cháu ăn, cháu..."
Thôi bỏ , vẫn là một đứa trẻ, cái gì cũng hiểu.
"Cháu chính là thấy các dì đều đói ." Đại Nha cũng cái gì cũng hiểu...
Cuối cùng, cô bé cúi đầu, sai .
Bên Phương Tân Mai cầm củ khoai lang, thế nào.
Cô c.ắ.n một miếng : "Hay là, đưa bánh đào xốp cho cô nhé?"
Cố Hồng Lan đầu hai một cái, cái cô Sư Quân Dao còn nhanh ch.óng ăn hết củ khoai lang trong tay, đó mở to đôi mắt, giống như vô tội .
Ngược cô Phương Tân Mai trông vẻ khó gần, thực tế còn chút liêm sỉ.
Thôi bỏ , cô cũng lười so đo.
" đến để cho các cô , thanh niên trí thức mới đến đây. Ngày mai, các cô thể đến đại đội nhận lương thực trợ cấp một chút, đó ngày mai nghỉ ngơi một ngày.
Các cô thể ở nhà ngủ, cũng thể đến công xã mua chút đồ.
Nồi trong bếp là của chúng , các cô thể tạm thời mượn dùng..."