Thập niên 60: Vả mặt bạch nguyệt quang, ôm trọn gia sản xuống nông thôn - Chương 486: Khoanh Tay Đứng Nhìn, Tôi Muốn Đến Văn Phòng Thanh Niên Trí Thức Kiện Cậu Ta

Cập nhật lúc: 2026-01-08 05:17:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Vân Dương tuy thích hai phụ nữ lắm, nhưng về việc công, cũng khó họ.

 

"Được."

 

Anh dường như chút kiệm lời, lúc trả lời cũng thừa một câu.

 

Điều khiến Sư Quân Dao, vẫn luôn quan sát , chút hết cách.

 

chút yếu ớt dựa bưu kiện của .

 

Mấy ngày nay, cô cũng quả thực mệt mỏi.

 

Lúc Cố Vân Dương đồng ý với Phương Tân Mai tiện đường một chuyến đến bưu điện, trong lòng Sư Quân Dao đột nhiên khẽ động, định mở miệng thăm dò một chút.

 

Cố Vân Dương liền : "Bưu điện đến , cô hỏi ."

 

Cái gì?

 

Phương Tân Mai chút ngẩn .

 

Vừa , cô còn cảm thấy, Cố Vân Dương đổi tính .

 

Kết quả lúc , thứ cho thấy, Cố Vân Dương vẫn là Cố Vân Dương ban đầu.

 

Ừm, là Cố Vân Dương lúc đầu ở Đế Đô nữa.

 

Có điều, Phương Tân Mai vốn dĩ cũng với Cố Vân Dương lắm.

 

Trước , cô thấy Cố Vân Dương chạy theo Sư Quân Dao, ngừng ân cần ở phía , chút coi thường.

 

Bây giờ , dường như chuyện như .

 

Trước cuộc sống của Sư Quân Dao cũng chắc thực sự khó khăn như .

 

trong ao cá cũng nuôi ít cá, Cố Vân Dương cũng dư dả nhất.

 

Chẳng qua, Cố Vân Dương là bàn đạp nhất để Sư Quân Dao vượt qua giai cấp mà thôi.

 

Ai ngờ , Cố Vân Dương con trai thật của nhà họ Cố.

 

Chuyện , khác thể , nhưng con em trong đại viện bọn họ đều .

 

"Được, tự hỏi."

 

Phương Tân Mai bây giờ , món hời của tên Cố Vân Dương dễ chiếm như .

 

Phương Tân Mai nhanh nhẹn xuống khỏi xe bò, bưu điện, chẳng bao lâu , liền kéo hai bưu kiện lớn .

 

thấy Cố Vân Dương quả nhiên giúp đỡ, cũng đành tự nghĩ cách chuyển lên.

 

thật, cô là một đại tiểu thư, tuy còn là xã hội cũ nữa.

 

nhà họ Phương thiếu tiền, việc nặng gì?

 

Tay chân lực, cộng thêm đường bao nhiêu ngày nay, thực sự là chút mệt .

 

Thời tiết Việt Tỉnh còn nóng, cộng thêm thời tiết gần đây cũng , ngày nào cũng oi bức.

 

Phương Tân Mai thử mấy , đều thành công.

 

Mắt cô đỏ, ngẩng đầu Cố Vân Dương.

 

Cố Vân Dương thực vốn định giúp một tay, nhưng nghĩ , dừng động tác.

 

Giúp một , ngày những sẽ đà lấn tới.

 

Thôi bỏ .

 

Phương Tân Mai cũng cách giải quyết.

 

Quả nhiên, Phương Tân Mai thấy Cố Vân Dương ở đó, ung dung tự tại, một chút cũng vẻ gì là giúp đỡ.

 

liền , bạn cũ mà bố Phương Giang Đào , thể nhờ Cố Vân Dương giúp đỡ, chỉ là suông.

 

cũng cách nào.

 

cũng đều là từng học cấp ba.

 

Phương Tân Mai : "Sư Quân Dao, cô đây giúp khiêng đồ lên."

 

Thấy Sư Quân Dao dường như giả vờ thấy, Phương Tân Mai : "Trong bưu kiện bố gửi tới, một ít đồ ăn. Cô giúp chuyển đồ lên, cho cô một phong bánh quy thế nào?"

 

Sư Quân Dao suy nghĩ một chút, Cố Vân Dương một cái, cuối cùng vẫn xuống xe.

 

Có điều cô lập tức động thủ, mà Phương Tân Mai.

 

Phương Tân Mai : "Cô yên tâm, lời giữ lời. Cô giúp chuyển đồ lên, đợi về mở bưu kiện , sẽ đưa đồ cho cô."

 

"Vậy ." Sư Quân Dao lúc mới đồng ý, bắt tay chuyển bưu kiện.

 

Đừng chứ, còn nặng.

 

cũng động tay, chớp chớp mắt, về phía Cố Vân Dương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-va-mat-bach-nguyet-quang-om-tron-gia-san-xuong-nong-thon/chuong-486-khoanh-tay-dung-nhin-toi-muon-den-van-phong-thanh-nien-tri-thuc-kien-cau-ta.html.]

 

Cố Vân Dương mắt mũi, mũi tim, dường như chú ý đến giao dịch của các cô.

 

Sư Quân Dao hết cách, đành c.ắ.n môi, dùng sức khiêng bưu kiện lên.

 

Nhìn thấy còn một cái nữa, Sư Quân Dao Phương Tân Mai một cái.

 

Phương Tân Mai lập tức lùi một bước, nhíu mày : "Sao thế? bỏ một phong bánh quy thuê cô đấy, cô chút việc , còn cùng chứ?"

 

Được .

 

Sư Quân Dao cuối cùng hết cách, đành tự động thủ khiêng nốt cái bưu kiện còn lên.

 

Thực Sư Quân Dao ở nhà việc gì cũng , cái hình tượng cưng chiều mà cô tự xây dựng, căn bản vững .

 

Ngoại trừ những con cá nuôi trong ao, chẳng ai tin cả.

 

Lúc , Sư Quân Dao vô cùng oán hận, Cố Vân Dương dường như thực sự chút khác biệt .

 

Anh thế mà khoanh tay chuyển hành lý.

 

Chẳng lẽ giúp đỡ ?

 

thật sự lầm .

 

Biết sớm thế , cô chẳng quen .

 

Trong lòng Cố Vân Dương khẩy, Sư Quân Dao đúng là diễn.

 

Chỉ chút bưu kiện đó, Sư Quân Dao ngày ngày ở nhà, ngay cả nước cũng gánh , cái bưu kiện chuyển lên ?

 

Chỉ một loáng là xong việc, cô thể kiếm một phong bánh quy, đúng là kiếm ít .

 

Thế mà, còn giúp.

 

Vậy cô gì?

 

Ngư ông đắc lợi ?

 

Đợi hai chuyển xong, lên xe bò, Cố Vân Dương cũng mở miệng, con bò tự , kéo xe bò đầu, về hướng Đại đội Hồng Kỳ.

 

Sư Quân Dao do dự nửa ngày, xe bò khỏi công xã, về phía núi rừng.

 

do dự vẫn hỏi: "Cố Vân Dương, thật sự mặc kệ Cố Trường Hồng ?"

 

cũng là chị gái .

 

Đã mười sáu năm .

 

Cố Vân Dương liếc xéo Sư Quân Dao: "Sao? Cô khuyên cô ? Giờ còn sớm nữa, đến lúc đó mò mẫm về, đường an . Nơi hoang dã , núi thú dữ đấy."

 

Ngừng một chút, Cố Vân Dương bổ sung: "Hơn nữa, cô cảm thấy chúng , Cố Trường Hồng sẽ theo ?"

 

Sư Quân Dao thực cũng quan tâm Cố Trường Hồng đến thế, nếu tại cô , luân lạc đến mức xuống nông thôn?

 

vốn từng bước tính toán, quen Trương Kiến Quân, thành việc vượt qua giai cấp.

 

Chưa chừng cứ ở thành phố, để nhà Trương Kiến Quân tìm cho một công việc, chẳng sướng ?

 

Kết quả, Cố Trường Hồng cũng tranh đàn ông với .

 

Rõ ràng nhà cô xuất , căn bản cần thiết tranh với .

 

chính là thử Cố Vân Dương.

 

Sư Quân Dao vẫn từ bỏ ý định đưa Cố Vân Dương trở ao cá của .

 

Hết cách, đến một nơi xa lạ.

 

Cá trong ao đều .

 

Lúc , Cố Trường Hồng ở đồn công an, gió nhẹ thổi qua, trong thời tiết nóng bức , quả thực thoải mái hơn nhiều.

 

Chỉ là, nhiều ngày tắm rửa, thời tiết bên nóng bức ngoài dự đoán.

 

Toàn đổ mồ hôi, khiến quần áo đều dính c.h.ặ.t .

 

Gió thổi qua, dường như còn mùi bốc .

 

Cố Trường Hồng liền thấy một thanh niên ngang qua lộ vẻ mặt ghét bỏ.

 

Cố Trường Hồng cả đều ủ rũ (emo).

 

Sao như ?

 

Cái nếu là ở Đế Đô, cô chắc chắn sẽ tha cho .

 

Cái nếu là...

 

"Cái đồ súc sinh nhỏ , thế mà thật, thật sự mặc kệ ?"

 

"Mình chính là thanh niên trí thức xuống nông thôn, thế mà thật sự mặc kệ , đến văn phòng thanh niên trí thức kiện !"

 

 

Loading...