Thập niên 60: Vả mặt bạch nguyệt quang, ôm trọn gia sản xuống nông thôn - Chương 37: Nửa Đêm Có Người Tìm, Thường Bân

Cập nhật lúc: 2026-01-08 04:58:46
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghĩ trong lòng là , Cố Vân Dương cũng thực sự cho rằng đối phương sẽ tìm tới cửa.

 

đến nửa đêm, tiếng gõ cửa.

 

Cố Vân Dương chút bất ngờ, dậy mở cửa, thấy Vu Hiểu Ba dẫn theo mấy mặc đồng phục tới.

 

"Anh Vu, đây là?"

 

Cố Vân Dương đại khái đoán chuyện gì, nhưng vẫn giả vờ như gì, vẻ nghi hoặc hỏi.

 

Vu Hiểu Ba giới thiệu đơn giản: "Đây là đồng nghiệp ở đồn khác, nhận tin báo án của nhà họ Cố bên đại viện, là trong nhà mất trộm đồ."

 

Cố Vân Dương sớm suy đoán, Cố An Ninh việc ở Đế Đô mấy chục năm, thể nào chút quan hệ nào. Đồ đạc trong nhà ở đại viện mất thì thôi , đồ ở nhà cổ cũng mất. Đối phương thể nào nghi ngờ chút nào, cho nên cho đến điều tra cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

 

Cố Vân Dương khẩy một tiếng, về phía mấy : "Cho nên, mấy vị cho rằng trộm đồ của nhà họ Cố?"

 

Người dẫn đầu nhíu mày, theo bản năng thích Cố Vân Dương lắm. cũng , chút quan hệ với Cố An Ninh, đối với đứa con nuôi ôm nhầm của nhà họ Cố , đương nhiên cũng thích nổi.

 

"Thành thật khai báo, giấu đồ ở ?"

 

Cố Vân Dương nhướng mày, về phía Vu Hiểu Ba: "Cho nên, đồng nghiệp của Vu đây là xác định đồ là do trộm, nên đến bắt lấy tang vật?"

 

Vu Hiểu Ba thực vẫn nghiêng về phía tin tưởng Cố Vân Dương, dù bộ mặt thật của những nhà họ Cố, bọn họ đều ở đại viện bên cạnh, cũng chút hiểu . Tuy nhiên tiện thẳng, nhưng vẫn đẩy đẩy đồng nghiệp, nhíu mày : "Chú ý cách việc của một chút. Không bất kỳ bằng chứng nào, các chỉ đến hỏi chuyện, đến bắt ."

 

Thường Bân cau mày, Vu Hiểu Ba vạch trần thế khiến chút mất mặt. Vu Hiểu Ba nhắc nhở như , Thường Bân cũng chỉ đành chấp nhận, chuyển sang hỏi: "Cậu qua về hành tung hai ngày nay của xem."

 

Cố Vân Dương cũng , gặp những , thật là . Đây đời , bằng chứng thực tế thì cách nào bắt . Ở đời , còn thể một câu: "Trước khi luật sư của đến, sẽ gì cả."

 

Anh đại khái kể hành tung của một lượt: "Tối hôm qua chỗ , cứ ở trong con hẻm bên khu Tây Thành..."

 

"Khoan , tại tối muộn thế còn ở bên ngoài?" Thường Bân cảm thấy nắm sơ hở và điểm yếu gì đó, lập tức hỏi. Lại bỏ qua ánh mắt khinh bỉ của Vu Hiểu Ba.

 

Cố Vân Dương cạn lời : " là đứa trẻ nhà họ Cố cố tình ôm nhầm, bây giờ con ruột nhà họ Cố tìm về , còn chỗ dung nữa. Hôm qua đuổi khỏi nhà, lúc ăn cơm xong, từ đó về , thím Trương với bảo vệ đại viện, cho phép nữa. Tối qua lúc khỏi nhà, chỉ mang theo một cái cặp sách, ngoài còn gì khác. Lúc đó, thím Từ Mỹ Lệ ở đại viện thấy, bảo vệ cũng thấy, họ đều thể chứng cho ."

 

Lời của Cố Vân Dương khiến Thường Bân cũng chút cạn lời. Tuy nhiên bỏ qua cụm từ "cố tình ôm nhầm" trong miệng Cố Vân Dương. cũng , cách nào thêm gì nữa. Người chỗ , ở ngoài qua đêm, chẳng lẽ bọn họ còn thể cung cấp chỗ ở cho .

 

Ngừng một chút, Cố Vân Dương : "Sau đó khéo gặp đồng nghiệp của Vu việc, giúp chút việc nhỏ. Sau đó Tả đưa về, Vu chỗ , liền đề nghị cho ở nhờ ký túc xá của mấy ngày, cho đến ngày xuống nông thôn. Ban ngày hôm nay ngoài mua ít đồ, cũng nhiều, đều chất đống ở kìa."

 

Nói , Cố Vân Dương chỉ một đồ đạc cố ý lấy bày bên ngoài, đây là để che mắt khác.

 

"Vậy lúc nào?" Thường Bân hỏi, đống đồ chất đống đằng , đều là mấy thứ chậu tráng men các loại, dùng hàng ngày. Thằng nhóc đuổi khỏi nhà với hai bàn tay trắng, sắp xuống nông thôn, những thứ đều hợp lý.

 

"Còn nữa, hôm qua rốt cuộc gì, khai thật ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-va-mat-bach-nguyet-quang-om-tron-gia-san-xuong-nong-thon/chuong-37-nua-dem-co-nguoi-tim-thuong-ban.html.]

 

Cố Vân Dương khẩy trong lòng, Vu Hiểu Ba : "Anh Vu, chuyện đó, thể ?"

 

Thường Bân ngẩn , liền thấy Vu Hiểu Ba ở bên cạnh : "Chuyện đó thuộc diện bảo mật, cũng thể . Thường Bân cũng kỷ luật mà, một lời thì đừng hỏi nữa, từ tối qua khi đưa về đây, đến sáng nay, đều thể chứng, ở ngay đây."

 

Thường Bân theo bản năng đoán xem rốt cuộc là chuyện gì. Vu Hiểu Ba kỷ luật, đương nhiên cũng dám hỏi nữa.

 

Sau đó hỏi: "Vậy lúc nào? Sau khi thì ?"

 

Cố Vân Dương : " đại khái là ăn cơm trưa xong, nghỉ ngơi ở công viên một chút về. Ngủ một giấc đến hơn sáu giờ, Tả mang cơm đến cho , ăn xong, rửa hộp cơm, để ở đằng . , Vu, hộp cơm đó nhờ trả cho Tả."

 

Vu Hiểu Ba gật đầu, Cố Vân Dương tiếp: "Sau đó ngủ, mãi cho đến khi các tới."

 

Lời thì lý, vẻ thông suốt. Hơn nữa Thường Bân thực cảm thấy đồ đạc nhà họ Cố mất trộm liên quan gì đến Cố Vân Dương. Anh cũng đến nhà họ Cố xem , cơ bản là trộm sạch. Cố Vân Dương đại viện, cũng chuyển nhiều đồ như .

 

Cố An Ninh thuyết phục đến đây, đương nhiên tạo chút động tĩnh.

 

Anh , quanh bốn phía, nhanh phát hiện sơ hở: "Cậu ngủ ở đây, chăn đệm động đậy gì?"

 

Tháng năm ở Đế Đô, buổi tối vẫn lạnh, đắp chăn chắc chắn ngủ .

 

Vu Hiểu Ba cũng chú ý đến điểm , ánh mắt chút d.a.o động.

 

Cố Vân Dương nhàn nhạt giải thích một câu: "Anh Vu cho mượn chỗ ở, nhưng quần áo rách rưới, tiện bẩn chỗ của . Cho nên hai ngày nay đều dựa tường ngủ."

 

Thường Bân ngẩn , Vu Hiểu Ba cũng .

 

Vu Hiểu Ba qua xem, quả nhiên ở một góc tường một vết khá sâu, đưa tay sờ thử, vẫn còn ấm.

 

"Ừm, quả thực ngủ ở đây. Cậu thể sờ thử, nhiệt độ vẫn tan hết."

 

Trong lòng chút thương cảm thiếu niên , ôm nhầm cũng của Cố Vân Dương. Từ nhỏ đến lớn đều ngược đãi, con ruột về thì trực tiếp đuổi khỏi nhà với hai bàn tay trắng, đến chỗ ngủ cũng . Sau đó còn bắt xuống nông thôn, ngay cả một chút vật tư cũng chuẩn cho .

 

Tuy nhiên nhân phẩm của Cố Vân Dương cũng tệ, thái độ kiêu ngạo tự ti, nhưng cũng gây phiền phức cho khác. Mượn chỗ che mưa che gió, nhưng lộn xộn bẩn chăn của .

 

Tính cách gì để chê trách.

 

Đây đều là bằng chứng, đó Vu Hiểu Ba còn gọi đồng nghiệp bên cạnh dậy, một hồi hỏi han, đều buổi tối tám chín giờ bên nghỉ ngơi , tuyệt đối ngoài.

 

Thường Bân cứ cảm thấy đúng: "Các chắc chắn chứ? Đây là vụ trộm xảy ở đại viện, nghiêm trọng đấy."

 

Đồng nghiệp hai bên đều nhíu mày: "Chúng đều nghề , chỉ cần chút động tĩnh là ngay. Cậu ngoài, kiểu gì cũng mở cửa đóng cửa chứ? Cửa ký túc xá chút vấn đề, cứ mở là kêu. Vừa các đến, mở cửa chúng đều thấy. Hơn nữa dấu vết giường , còn nhiệt độ, đủ để chứng minh những điều đó ."

 

 

Loading...