Thập niên 60: Vả mặt bạch nguyệt quang, ôm trọn gia sản xuống nông thôn - Chương 285: Đều Đã Chuẩn Bị Xong, Xuất Phát
Cập nhật lúc: 2026-01-08 05:11:17
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đơn xin , để bác cho. Chỉ là đây bao giờ..."
Cố Hàn Bình vốn định , đơn xin để ông lo.
Chỉ là đây ông bao giờ, thạo lắm.
Cố Vân Dương từ trong túi đeo chéo lấy một tờ đơn xin, đặt mặt Cố Hàn Bình.
Làm ông nuốt nửa câu trong bụng.
Cố Vân Dương như thấy sự lúng túng của Cố Hàn Bình, đưa qua, đợi ông cầm lấy, mới tiếp tục : "Cháu còn một bản lưu ý về quá trình đường hóa phía . Bác cứ cầm lấy , thể đưa cho Trường Bách xem một chút, nếu cháu về kịp, bác cứ bảo lấy mạch nha thử . Anh Trường Bách chữ chứ ạ?"
Cố Vân Dương từ trong túi đeo chéo lấy một tập tài liệu, đưa cho Cố Hàn Bình.
Cố Hàn Bình theo bản năng nhận lấy, là bí quyết đường, vội vàng cất , cứ như sợ khác trộm mất.
Nghe câu hỏi của Cố Vân Dương, Cố Hàn Bình gật đầu lia lịa: "Biết chữ, chữ. Nó chữ, bác cũng chữ, xem chút cái bình thường, ừm, đúng là khó thật. bác xem nhiều , chắc sẽ . Cháu còn vẽ cả hình nữa, bác hình đoán chữ ?"
Nói , thấy cô gái bên cạnh ngó đầu qua xem.
Cố Hàn Bình vội vàng cất , cái điệu bộ , cứ như sợ Hồng Kiều thấy.
Hồng Kiều bĩu môi, cảm thấy Cố Hàn Bình ch.ó cậy gần nhà.
Cô chỉ tò mò xem một chút, cũng sẽ tiết lộ ngoài.
Hình Khai ôm trán, Hồng Kiều a, thật sự .
Cách đối nhân xử thế , so với Cố Vân Dương, thật sự kém quá xa.
Cố Vân Dương mới đến bao lâu, bắt đầu chủ trì công việc của đại đội .
Cô xem, ngay cả Đại đội trưởng đối với sự sắp xếp của , đều là răm rắp.
Huống chi là khác?
Cố Vân Dương nghĩ nghĩ, : "Chuyện sữa bò , cháu giao cho Hàn Tuyết . Cô cũng học cách bánh quy, bác cứ để cô thử , sữa bò mấy ngày nay cứ để cô tập tành.
Nếu , thì khoan hãy phát, đợi cháu về, sẽ huấn luyện ."
Cố Hàn Bình do dự một chút, hỏi: "Không thể giao cho trong thôn ?"
Cố Vân Dương lắc đầu: "Đều đưa cho thôn Đông Sơn, mấy tiểu đội trưởng khác sẽ ý kiến.
Hơn nữa, cháu khó .
Hàn Tuyết và Dương Thắng Nam hai gia cảnh sung túc, thiếu tiền và điểm tâm ăn.
Cho nên hai họ sẽ lén lút giấu giếm ăn vụng."
Nửa câu , nhưng ý tứ trong lời hề che giấu, cảm thấy phụ nữ Đại đội Hồng Kỳ thể sẽ lén lút giấu giếm ăn vụng.
Lộ rõ mặt.
Cố Hàn Bình há miệng, nhưng cuối cùng chán nản gật đầu: "Được, bác ."
Ông cũng Đại đội Hồng Kỳ đều nghèo.
Bình thường tết nhất g.i.ế.c lợn, món lợn cạo, mấy đầu bếp chính còn chia thức ăn, đều sẽ lén lút chia cho nhà nhiều hơn một chút, hoặc là cho thêm chút thịt mỡ.
Thật sự giao việc điểm tâm cho phụ nữ nào đó trong đại đội.
Khỏi , mỗi ngày chắc chắn sẽ giấu ít.
Bản bà cũng sẽ ăn vụng.
Hơn nữa Cố Vân Dương cũng đúng, lợi ích thể cho hết thôn Đông Sơn.
Nếu thể mưa móc đều dính, chỉ thiên vị.
Phàn Hướng Bắc cũng thể ủng hộ ông nữa.
"Cháu yên tâm, bác thế nào."
Hình Khai và Hồng Kiều cứ cảm thấy, hoa mắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-va-mat-bach-nguyet-quang-om-tron-gia-san-xuong-nong-thon/chuong-285-deu-da-chuan-bi-xong-xuat-phat.html.]
Cố Hàn Bình đường đường là Đại đội trưởng, còn lời một trẻ tuổi?
Hình Khai cảm thấy, quả nhiên lầm.
Cố Vân Dương , quả nhiên hiểu nhân tình thế thái, việc cũng chừng mực.
Mới đến bao lâu?
Đã khiến Cố Hàn Bình, một Đại đội trưởng cũng phục .
Anh , Cố Hàn Bình thực là bác cả ruột thịt của Cố Vân Dương.
Đối với cháu ruột nhà , sẽ soi mói nhiều như .
Cố Vân Dương nghĩ nghĩ, : " , ngói và xi măng cháu nhờ Trưởng đồn Hình mua, cũng là ngày mai đến. Cái ?"
Cố Vân Dương đầu Trưởng đồn Hình, Hình Khai nghĩ nghĩ, : " về sẽ... Thôi, đường qua huyện. Đến lúc đó chúng trực tiếp qua tìm họ, ngày mai còn đưa tới... Ừm, thấy cứ đưa đến sườn dốc bên của các , để Đại đội trưởng giúp vận chuyển về, ?"
Cố Vân Dương còn gì, Cố Hàn Bình bày tỏ sự khẳng định : "Được chứ, gạch của Đại đội Hồng Tinh cũng là chuyển đến như ."
"Vậy thì cảm ơn Trưởng đồn Hình. Cháu nhập hộ khẩu , cứ ở mãi điểm thanh niên trí thức thì thích hợp lắm. Cháu cũng định nhanh ch.óng xây xong nhà, để chuyển qua. , còn hầm biogas, cái đó đợi cháu về ."
Hồng Kiều sững sờ, tên nhóc , còn xây hầm biogas?
Đây chính là công nghệ cao đấy.
Cố Vân Dương để ý đến Hồng Kiều, mà tiếp tục sắp xếp: "Thức ăn tinh cháu phối chế đó, chắc đủ cho trâu trong chuồng ăn mấy ngày. Lúc đó cháu chắc cũng về , nhưng vị trí chuồng lợn và ao cá, cháu cũng chọn xong . Bên cạnh còn một mảnh đất hoang, ngay chuồng trâu. Mấy ngày nay bác cả thể tổ chức nhân lực quây chỗ đó . Chỗ đó cháu với ông Trịnh ."
Thực tế, lúc Cố Vân Dương chọn chỗ, ông Trịnh cũng bên cạnh .
"Cái bác cũng . Ao cá bác sẽ cho dọn dẹp, chuồng lợn bác cũng cho mấy ngày nay phơi gạch mộc . Đến lúc đó, ừm, bác tìm trong thôn phơi gạch mộc, mượn một ít. Mấy ngày nay sẽ xây lên. Còn gì cần dặn dò nữa ?"
"Tạm thời chỉ thế, những cái khác thì tạm thời nghĩ . Cháu cũng mấy ngày, thể ngày mai là về . Còn nhà của cháu, bác cả giúp cháu trông chừng một chút."
"Cái cháu yên tâm, bác đều nhớ."
Nói xong những cái , Cố Vân Dương cơ bản còn gì để nữa.
Hắn và Cố Hàn Bình tách , về điểm thanh niên trí thức , thu dọn mấy bộ quần áo.
Tuy trong gian căn cứ cái gì cũng , nhưng cũng tiện trực tiếp lấy .
Lại với Dương Thắng Nam: " theo Trưởng đồn Hình thành phố một chuyến, thịt ba chỉ trong giếng để cho các cô ăn đấy."
Dương Thắng Nam : "Vậy thì quá, nhưng tính tiền và phiếu cho ."
"Cũng ."
Biết bọn họ thiếu tiền, trong tay cũng chút phiếu, Cố Vân Dương cũng nhiều.
Hắn xách một cái túi nhỏ , tất nhiên vẫn đeo cái túi chéo.
Hồng Kiều tò mò cái túi chéo , cảm giác bên trong dường như cái gì cũng .
Bất cứ lúc nào cũng thể lấy thứ cần.
Cố Vân Dương nhiều, mà về phía Hình Khai: "Trưởng đồn Hình? Hay là để chở ?"
Hình Khai nghĩ nghĩ, : "Cũng , là thanh niên trai tráng, sức lực dồi dào."
Anh nhường xe đạp, Cố Vân Dương tự nhiên nhận lấy.
Trước tiên cố định cái túi nhỏ lên gióng ngang phía .
Sau đó đạp hai cái, liền nhảy lên xe.
Hình Khai nhanh lên, Hồng Kiều cũng vội vàng theo.
Lúc lên dốc, Hình Khai chủ động xuống xe, Cố Vân Dương nghĩ nghĩ, tuy thể trực tiếp đạp lên, nhưng cần thiết.
Xuống xe, đẩy lên, qua đoạn đường dốc nhất, Cố Vân Dương mới để Hình Khai lên .
Hắn tự dùng chân chống đất, đợi Hình Khai lên, chân đạp một cái, liền giữ thăng bằng xe đạp, đó lao nhanh về hướng công xã.
"Anh đợi với."