Thập niên 60: Vả mặt bạch nguyệt quang, ôm trọn gia sản xuống nông thôn - Chương 1181: Ra Khơi, Đàn Cá Mòi Và Kế Hoạch Cá Hộp
Cập nhật lúc: 2026-01-09 08:53:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AKUALKemA1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn Cố Vân Dương xoay , gọi một tiếng: "Hắc Tử, Hắc Muội."
Hai con ch.ó Ngũ Hắc lập tức lao , bám theo bước chân của Cố Vân Dương.
Chưa đầy ba mươi giây, bóng dáng Cố Vân Dương biến mất.
Một công cụ Cố Vân Dương chuẩn cũng mang theo.
Dù trong mắt ngoài, gian căn cứ của hề tồn tại.
Anh núi thì chắc chắn mang theo công cụ.
Công cụ săn b.ắ.n, và cả công cụ sinh hoạt hàng ngày.
Quần áo cần mang, nhưng dụng cụ nhóm lửa và một dụng cụ nấu ăn vẫn mang theo.
Quan trọng nhất vẫn là gia vị.
Cố Hàn Bình đợi một lúc mới bước cửa, liền thấy ít tới.
Trong đó cả ông chú hai.
Xem , dù đả kích thế nào, chỉ cần lợi ích là ông chú hai sẽ mò đến.
Thấy Cố Hàn Bình từ trong nhà bước , ông chú hai quả thực thoáng chút ngại ngùng.
ngay đó, sự cám dỗ của một công việc khiến ông chú hai thành công vứt hết sĩ diện sang một bên.
Nghĩ đến lời của con dâu và cháu trai, ông chú hai càng thêm kiên định với niềm tin của .
Ông thể tay trở về.
đợi họ kịp hỏi, Cố Hàn Bình một bước: "Bí thư Cố vì thành nhiệm vụ của công xã nên hôm nay núi ."
Vào núi ?
Rõ ràng là đang trốn họ.
Sắc mặt của đám quả thực lắm, còn kịp mở miệng thì chặn họng họ .
Người còn tìm thấy thì mà nhờ vả?
Cố Hàn Bình : " cũng các vị tìm việc cho con cháu trong nhà. chuyện vẫn nên tuyển dụng công khai thì hơn, Bí thư Cố tiện cửa cho các vị ."
Ông chú hai bĩu môi : "Chị ruột của nó thì đều sắp xếp cả. Họ hàng chúng thì , con trai của Cố Hàn Bình nhà cũng việc cả , đương nhiên là vội."
Cố Hàn Bình vốn so đo với ông chú hai, nhưng tính toán thì ông đằng chân lân đằng đầu.
"Chú hai, chuyện cháu rõ ràng . Chú năng âm dương quái khí như , chú thấy mất mặt ?"
Ông chú hai cậy lớn tuổi, ưỡn cổ : "Không giúp nhà thì còn họ hàng gì?"
Sắc mặt Cố Hàn Bình lạnh : "Chú hai, chú họ hàng cũng . Chúng thể mở từ đường, khai trừ cả nhà chú khỏi gia tộc."
Ông chú hai vốn tưởng Cố Hàn Bình sẽ nể mặt lớn tuổi mà dám gì nhiều.
Ai ngờ Cố Hàn Bình định thật, đuổi ông khỏi gia tộc?
Ở miền Nam, khái niệm tông tộc nặng nề.
Không ai khai trừ khỏi gia tộc.
Nếu , lỡ bắt nạt cũng chẳng ai giúp đỡ.
Thấy ông chú hai dám nữa, những khác tự nhiên cũng thêm gì.
Cố Hàn Bình nhân tiện đóng cửa , với những khác: "Lần nhắc các vị , xưởng bịch nấm thể sẽ mở rộng nữa.
Đến lúc đó, nếu các vị thi đỗ thì đó là bản lĩnh của các vị.
Bảo các vị đốc thúc con cháu ở nhà học hành nhiều để còn thi cử, các vị đốc thúc ?
Lần nào cũng chỉ nước đến chân mới nhảy, chỉ khó Bí thư Cố. Anh giúp nhà các vị , giúp nhà khác ?
Đại đội Hồng Kỳ hơn hai nghìn , sắp xếp cho từng một ?"
Nói thì , nhưng ai cũng cảm thấy là trường hợp đặc biệt, sẽ đối xử đặc biệt.
Ai ngờ, mỗi trong họ thực đều là bình thường, dễ gì đối xử đặc biệt.
Bên , Cố Vân Dương gì cả.
Lúc , trong núi.
Hắc T.ử và Hắc Muội lâu cùng Cố Vân Dương chạy thỏa thích như thế , đều chút phấn khích.
Cố Vân Dương cũng gò bó chúng, bản cũng chạy nhanh, sảng khoái mà chạy một mạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-va-mat-bach-nguyet-quang-om-tron-gia-san-xuong-nong-thon/chuong-1181-ra-khoi-dan-ca-moi-va-ke-hoach-ca-hop.html.]
Chỉ hơn nửa tiếng, Cố Vân Dương cùng Hắc T.ử và Hắc Muội đến bờ biển.
Đây là cách theo đường chim bay, Cố Vân Dương chạy thẳng bờ biển.
Tiếp theo là thuyền.
Cố Vân Dương định nhân thời gian một chuyến đến Hương Cảng.
Cố Vân Dương lấy một chiếc ca nô.
Đây là thứ tìm thấy trong gian căn cứ, là của nhà sưu tập nào.
Cố Vân Dương kiểm tra một lượt, phát hiện vẫn còn dùng .
Lại để robot sửa chữa kiểm tra , vấn đề gì mới lấy .
"Nào, lên thuyền."
Hắc T.ử và Hắc Muội cũng thường xuyên gian căn cứ của Cố Vân Dương, nên hề sợ hãi khi thấy đột nhiên biến đồ vật.
Hai con ch.ó cùng Cố Vân Dương lên thuyền, một tiếng : "Chuẩn nhé, lái thuyền đây."
Thời đại , e rằng chiếc ca nô nào nhanh bằng của Cố Vân Dương.
Anh định bổ sung hải sản ngay tại vùng biển .
Anh định lái xa một đoạn mới dừng bổ sung hải sản.
Trong kho thể chứa một lượng lớn hải sản.
Đừng thấy Hương Cảng là một hòn đảo mà nghĩ hải sản rẻ, giá hải sản cao cấp vẫn cao, ai cũng ăn nổi.
Tình hình ở đảo Đài Loan cũng tương tự.
Cố Vân Dương nhớ kiếp , mạt thế, từng một ngôi rằng hồi nhỏ mấy khi ăn hải sản.
Lập tức, nhiều ngôi và dẫn chương trình ở Đài Loan công kích ngôi đó.
tình hình thực tế là, hải sản ngon đắt, mặc dù thu nhập của dân Hương Cảng và Đài Loan cũng cao.
chi phí nhà ở và sinh hoạt hàng ngày của họ vẫn cao, thường là một nuôi cả gia đình.
Vì , gia đình họ vẫn thể trang trải cho việc thường xuyên ăn hải sản.
Mà hải sản do Tiêu Thời Diễn bắt , nuôi trong gian căn cứ một thời gian, chắc chắn sẽ khiến chúng ngon hơn.
Hương vị cũng hơn.
Sau khi ngoài mấy chục hải lý, Cố Vân Dương đồ lặn, thu chiếc ca nô.
Đương nhiên Hắc T.ử và Hắc Muội thu từ .
Cố Vân Dương cứ thế lao xuống, từ từ lặn sâu xuống đáy biển.
Ngũ quan của tăng cường nhiều, dù ở biển, tầm của cũng .
Các loại cá biển bơi lội xung quanh, nhiều nhất là các loại cá mòi.
Phía , một đàn cá mòi đang bơi tới.
Trong tầm mắt, gần như bộ đều là cá mòi.
Theo lẽ thường, một đàn cá mòi sẽ hàng chục vạn con.
Theo quan sát, gần Nam Cực từng quan sát một đàn cá mòi lên tới sáu mươi triệu con.
Đàn cá mắt cũng lớn, Cố Vân Dương nhất thời thể ước tính .
từ chối, cứ đàn cá mòi nào bơi về phía , đều thu hết gian căn cứ.
Lập tức, trong gian căn cứ như thể đang một cơn mưa cá mòi, ào ào rơi xuống vùng biển của gian.
Còn ít con rơi thẳng xuống thành phố trong gian.
Robot quản gia giăng một tấm lưới lớn ở để hứng.
Những con cá mòi sẽ lập tức đưa dây chuyền sản xuất của nhà máy, Cố Vân Dương thiết lập một dây chuyền cá hộp.
Cố Vân Dương định sản xuất một ít cá mòi hộp, đến lúc đó thể hàng hóa chủ lực bán cho dân Hương Cảng.
"Chắc cũng mấy triệu con nhỉ?"
Chỉ một ý niệm là hàng vạn con cá mòi thu , đến giờ gần nửa tiếng .
Số lượng cá mòi, Cố Vân Dương cũng thể đếm xuể.
"Cũng gần đủ ."