Thập niên 60: Vả mặt bạch nguyệt quang, ôm trọn gia sản xuống nông thôn - Chương 1140: Mắt Mù Tâm Cũng Mù, Trao Đổi Tài Nguyên

Cập nhật lúc: 2026-01-09 08:51:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Trường Quân cho đỏ mặt tía tai, nhưng tìm lời nào để phản bác.

 

Bởi vì Chu Vũ là sự thật.

 

Hắn quả thực việc chậm chạp, hơn nữa còn lười biếng.

 

So với Cố Vân Dương, quả thực là một trời một vực.

 

Cố Vân Dương chỉ việc nhanh, mà còn năng lực giải quyết vấn đề.

 

Việc trạm lương thực, ai cũng .

 

Phải quan hệ, chuyện, xử lý tình huống.

 

Cố Trường Quân gì?

 

Ngoài cái mác thanh niên trí thức đến từ Đế Đô, chẳng gì cả.

 

Ngay cả cái mác đó, bây giờ cũng chẳng dọa ai.

 

Mọi đều nhà xảy chuyện .

 

Cố Trường Quân hậm hực cúi đầu, tiếp tục gánh hàng của .

 

trong lòng vẫn phục, vẫn oán hận Cố Vân Dương.

 

Hắn cảm thấy Cố Vân Dương là cố ý nhục , cố ý thể hiện mặt để dìm hàng .

 

Hắn thề, nhất định tìm cơ hội trả thù.

 

cơ hội ở , .

 

Cố Vân Dương máy kéo, gió thổi vù vù bên tai.

 

Lương Văn Hạo lái máy kéo, thỉnh thoảng chuyện với Cố Vân Dương vài câu.

 

"Bí thư Cố, cảm ơn nhé. Mấy bịch nấm đó, giúp đại đội chúng giải quyết vấn đề lớn đấy."

 

Cố Vân Dương : "Đại đội trưởng Lương khách sáo , đôi bên cùng lợi mà. Đại đội các máy kéo, giúp chúng vận chuyển lương thực, cũng là giúp chúng việc lớn."

 

"Ha ha, đúng , đôi bên cùng lợi. Sau việc gì cần giúp đỡ, cứ một tiếng."

 

"Nhất định ."

 

Xe máy kéo chạy xình xịch đường đất, bụi bay mù mịt.

 

tâm trạng của Cố Vân Dương .

 

Giải quyết xong chuyện công lương, đại đội Hồng Kỳ coi như vượt qua cửa ải khó khăn .

 

Tiếp theo là chia lương thực, đều thể ăn no mặc ấm.

 

Đây là điều mong thấy.

 

Đến trạm lương thực, Cố Vân Dương xuống xe, tìm phụ trách.

 

Người phụ trách trạm lương thực là một đàn ông trung niên béo , họ Vương.

 

Thấy Cố Vân Dương đến, Trạm trưởng Vương nhiệt tình đón.

 

"Ôi chao, Bí thư Cố, ngọn gió nào đưa đến đây thế ?"

 

Cố Vân Dương bắt tay ông : "Trạm trưởng Vương, hôm nay đại đội chúng đến nộp công lương, đến xem thử, sợ chỗ nào , mong Trạm trưởng Vương chỉ bảo nhiều hơn."

 

"Ha ha, Bí thư Cố đùa . Lương thực của đại đội Hồng Kỳ các , năm nào chất lượng cũng nhất, còn lạ gì nữa. Yên tâm , sẽ cho kiểm tra nhanh ch.óng, khó các ."

 

"Vậy thì cảm ơn Trạm trưởng Vương nhiều."

 

Cố Vân Dương kín đáo nhét cho Trạm trưởng Vương một bao t.h.u.ố.c lá.

 

Trạm trưởng Vương hiểu ý, híp mắt nhận lấy.

 

Có quan hệ của Cố Vân Dương, cộng thêm chút quà mọn, việc nộp công lương diễn vô cùng thuận lợi.

 

Nhân viên kiểm tra chỉ xem qua loa, đóng dấu thông qua.

 

Định hạng cũng là hạng nhất.

 

Lương Văn Hạo ở bên cạnh thấy, trong lòng thầm thán phục.

 

Cố Vân Dương , quan hệ rộng thật.

 

Chuyện khó khăn như , đến tay trở nên dễ dàng như trở bàn tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-va-mat-bach-nguyet-quang-om-tron-gia-san-xuong-nong-thon/chuong-1140-mat-mu-tam-cung-mu-trao-doi-tai-nguyen.html.]

 

Nộp xong công lương, Cố Vân Dương mời Lương Văn Hạo và mấy lái máy kéo ăn một bữa ở tiệm cơm quốc doanh.

 

Mọi ăn uống no say, vui vẻ về.

 

Trở về đại đội, Cố Hàn Bình báo cáo, khép miệng.

 

"Tốt, lắm. Vân Dương, cháu lập công lớn ."

 

Cố Vân Dương khiêm tốn : "Bác quá khen , đây là việc cháu nên mà."

 

"Được , vất vả , về nghỉ ngơi . Ngày mai bắt đầu chia lương thực!"

 

Tin tức chia lương thực truyền , cả đại đội Hồng Kỳ đều sôi sục.

 

Mọi đều mong chờ ngày mai đến thật nhanh.

 

Cố Vân Dương trở về nhà, giường, cảm thấy thư thái.

 

Những ngày tháng , tuy chút vất vả, nhưng chân thực, ý nghĩa.

 

Anh thích cuộc sống như thế .

 

Sáng hôm , sân phơi thóc đông nghịt .

 

Mọi đều mang theo bao tải, thúng mủng, chờ chia lương thực.

 

Trên mặt ai nấy đều nở nụ rạng rỡ.

 

Cố Hàn Bình bục cao, cầm loa : "Bà con, hôm nay chúng chia lương thực. Năm nay tuy gặp chút khó khăn, nhưng nhờ sự nỗ lực của , chúng vẫn một vụ mùa bội thu. Bây giờ, bắt đầu chia lương thực!"

 

Tiếng vỗ tay vang lên như sấm.

 

Kế toán bắt đầu tên, từng hộ gia đình lượt lên nhận lương thực.

 

Cố Vân Dương ở một bên, cảnh tượng náo nhiệt , trong lòng cảm thấy ấm áp.

 

Đây chính là thành quả lao động của họ, là hy vọng sống của họ.

 

Đến lượt Cố Trường Quân, nhận ít lương thực.

 

việc ít, công điểm thấp, còn trừ điểm.

 

Nhìn lương thực ít ỏi trong bao, mặt Cố Trường Quân đen sì.

 

Hắn sang những khác, ai cũng vác bao lớn bao nhỏ, trong lòng càng thêm ghen tị và oán hận.

 

dám gì, chỉ lầm lũi vác bao lương thực về.

 

Cố Vân Dương thấy, chỉ nhạt.

 

Gieo nhân nào gặt quả nấy, Cố Trường Quân ngày hôm nay, đều là do tự chuốc lấy.

 

Chia lương thực xong, đều vui vẻ về.

 

Cố Vân Dương cũng nhận phần lương thực của .

 

Tuy thiếu lương thực, nhưng đây là công sức lao động của , vẫn trân trọng.

 

Anh mang lương thực về nhà, cất hầm.

 

Sau đó, gian, kiểm tra tình hình bên trong.

 

Mọi thứ đều phát triển .

 

Bò sữa, gà vịt, hoa màu, đều sinh trưởng mạnh mẽ.

 

Cố Vân Dương hài lòng gật đầu.

 

gian , lo c.h.ế.t đói, cũng thể giúp đỡ nhiều hơn.

 

Cuộc sống vẫn tiếp diễn, Cố Vân Dương vẫn tiếp tục con đường của .

 

Vừa việc, học tập, kinh doanh, giúp đỡ .

 

Anh tin rằng, tương lai sẽ ngày càng hơn.

 

Và những kẻ như Cố Trường Quân, Cố An Ninh, sẽ thời đại đào thải.

 

Chỉ những nỗ lực, chăm chỉ, sống tâm, mới thể vững và vươn lên.

 

Cố Vân Dương về phía xa, ánh mắt kiên định và tràn đầy hy vọng.

 

 

Loading...