Thập niên 60: Vả mặt bạch nguyệt quang, ôm trọn gia sản xuống nông thôn - Chương 1001: Dự Định Diễn Kịch, Hiện Thân Chữa Bệnh

Cập nhật lúc: 2026-01-09 05:23:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đồ đạc Cố An Ninh lén lút cất giấu quả thực ít, thật ông kiếm .

 

Cố Vân Dương qua mấy chỗ, thu ít đồ .

 

Đáng tiếc là văn tự nhà của mấy chỗ ở đây, nếu thì tự nhiên thêm mấy căn nhà.

 

"Cũng trong tay Cố An Ninh ? Ơ? Thế mà ở đây?"

 

Tại nơi cất giấu kho báu cuối cùng, Cố Vân Dương phát hiện văn tự nhà của mấy chỗ mà Cố An Ninh giấu đồ.

 

Cố Vân Dương vô cùng vui vẻ: "Không tồi tồi, còn tưởng rằng lấy văn tự nhà, để hời cho nhà Cố An Ninh chứ."

 

Nếu Cố An Ninh xảy chuyện, những ngôi nhà sẽ tịch thu.

 

cũng thể sẽ bỏ qua.

 

tên văn tự nhà cũng là Cố An Ninh.

 

Điểm ngược phiền toái, tìm quen thì dễ dàng thể thực hiện giao dịch.

 

Cố Vân Dương để cho Cố An Ninh, tránh để đến lúc cải cách mở cửa, trả những ngôi nhà cho ông .

 

Nhà ở Đế Đô, đó chính là gà mái đẻ trứng vàng.

 

"Thu hết, một chút cũng chừa cho ông ."

 

Sau đó, Cố Vân Dương còn đến những nơi Cố An Thuận từng đến, thu hết thứ giống như .

 

Có điều đồ Cố An Thuận chuẩn kém hơn ít.

 

Ngay cả nhà cửa cũng kém hơn nhiều.

 

Cố Vân Dương cũng là ai đến cũng từ chối, đều thu hết .

 

"Nhà Cố Trường Vệ và Cố An Thuận đều xử lý. Vậy tiếp theo, chính là từ từ xử lý Cố An Ninh. Có điều chuyện , vẫn thể chủ động mặt, đúng , cách ."

 

Cố Vân Dương quyết định, vẫn diễn một vở kịch.

 

Anh dạo một vòng rời .

 

Trở Việt Tỉnh, Cố Vân Dương tranh thủ thời gian nghỉ ngơi.

 

Tuy nhiên đặt đồng hồ báo thức, đợi đến hơn năm giờ, chuông báo thức vang lên.

 

Cố Vân Dương mở mắt, lộ một nụ châm chọc.

 

Anh tắt báo thức, dậy, gian căn cứ rửa mặt một chút, xuyên qua cửa gian đến Đế Đô.

 

Từ trong nhà .

 

Cố Vân Dương liền thấy tiếng hoạt động ở trung viện.

 

Cố Vân Dương cũng chút ngạc nhiên: "Thập Tam bọn họ dậy sớm thế ? Trẻ con vẫn nên ngủ nhiều một chút mới thể cao lớn ."

 

Đều là trẻ con mười tuổi , thể dậy quá sớm.

 

Có điều trẻ con bây giờ việc gì , buổi tối hơn tám giờ khi ngủ .

 

Tính như , giờ dậy hình như cũng tính là ngủ ít?

 

"Tiểu Cửu, các em ngủ thêm một lát , gọi chú Lưu đến xem ."

 

Hả?

 

Nghe thấy giọng của Thập Tam, Cố Vân Dương sửng sốt.

 

Anh nấp một chút, mới phát hiện hóa là đứa bé sốt, hả?

 

"Còn giun đũa?"

 

Bệnh thật sự lây lan , chẳng lẽ là do thổ nhưỡng?

 

Không là thổ nhưỡng ở ô nhiễm chứ, là?

 

Cố Vân Dương cảm thấy cần tìm hiểu kỹ nguyên nhân, bệnh giun đũa mà lây lan thì xong .

 

Bình thường thì cùng lắm cũng chỉ là tốn chút đồ ăn vặt.

 

mấy năm nay, lương thực mới là thứ quan trọng nhất.

 

Vốn dĩ dinh dưỡng đủ, còn giun đũa chiếm mất, thì quá đáng tiếc.

 

Không bao lâu , đội trưởng Lưu theo Thập Tam tới.

 

"Chú Lưu, chú mau giúp xem thử, chỉ Tiểu Cửu, mà còn mấy đứa khác cũng tình trạng như ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-va-mat-bach-nguyet-quang-om-tron-gia-san-xuong-nong-thon/chuong-1001-du-dinh-dien-kich-hien-than-chua-benh.html.]

 

Giọng điệu của Thập Tam chút lo lắng.

 

Cố Vân Dương cũng chút chê bai mấy cái tên , đều là đặt theo thứ tự.

 

Thập Tam ngược là đứa lớn nhất.

 

Đội trưởng Lưu xem, ngẫm nghĩ một chút, trong lòng liền hiểu rõ: "Chắc là bệnh giun đũa, giống với tình trạng đó. Thế , chú đưa bọn nhỏ đến bệnh viện khám."

 

Thế nhưng, tiếp theo đưa đến bệnh viện như thế nào chút phiền toái.

 

Cố Vân Dương nghĩ nghĩ, gian căn cứ hóa trang một chút, đổi trang phục, biến thành một đàn ông trung niên, dùng mũ nỉ tròn che khuất đầu .

 

Anh đường vòng một chút, từ xa tới, liền thấy đội trưởng Lưu đang bế Tiểu Cửu vội vã tới.

 

Xem đưa từng đứa một ?

 

Đội trưởng Lưu hét lớn: "Đại Lưu, Tiểu Tiêu, các mau đây, giúp bế bọn nhỏ bệnh viện khám."

 

Ừm, đây là gọi bạn gọi bè , cũng đúng, những chuyển đến đây ở đều là quan hệ với đội trưởng Lưu.

 

Cố Vân Dương trực tiếp lên tiếng: "Có chuyện gì ? Ồ, xin giới thiệu , là bạn của Tiểu Cố, Cố Vân Dương, các chứ?"

 

Cố Vân Dương đổi, giọng cũng dùng máy biến âm, biến thành giọng đàn ông trung niên.

 

Có điều Cố Vân Dương vẫn chú ý tới, Thập Tam dường như tò mò một cái.

 

Đây là nhận ?

 

Thập Tam cũng nghĩ nhiều, Cố Vân Dương cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

Cái nhận , về nhiều việc đều dễ .

 

"Tiểu Cố? Vân Dương?" Đội trưởng Lưu tò mò, chút lo lắng : "Bọn nhỏ thể là nhiễm giun đũa, đưa chúng đến bệnh viện ."

 

Cố Vân Dương : "Vào nhà , để xem cho, là bác sĩ."

 

Bác sĩ?

 

Đại Lưu và Tiểu Tiêu đều , đội trưởng Lưu nghĩ nghĩ, bệnh cũng quá cấp bách, đối phương là bạn của Cố Vân Dương, là bác sĩ.

 

Anh cảnh giác một chút chắc là vấn đề gì chứ?

 

Vào trong nhà, mũ của Cố Vân Dương cũng bỏ xuống.

 

Đây chính là thứ che một đặc điểm của , tự nhiên thể tùy tiện bỏ xuống.

 

Cũng may thuật hóa trang của đời khá lợi hại, cộng thêm còn một thực vật đặc biệt, nhựa cây thể đổi màu da của con , hơn nữa khiến .

 

Thập Tam tò mò vài , vẫn chuyển trọng tâm về phía bệnh tình của bọn nhỏ.

 

Cố Vân Dương cũng thở phào nhẹ nhõm, trực giác của đứa bé cũng thật lợi hại.

 

Nếu , lúc đầu cũng sẽ túm lấy Cố Vân Dương, mới giúp nó thoát khỏi tay bọn buôn .

 

Cố Vân Dương bắt mạch cho mấy đứa nhỏ, một lúc lâu mới thở phào nhẹ nhõm, : "Đều là giun đũa , điều cũng mấy đứa sốt. để t.h.u.ố.c tẩy giun, đây là Ô Mai Hoàn, mỗi uống một viên, cho thêm chút mật ong , mùi vị tệ.

 

Nhai thể ăn, uống thêm chút nước để nuốt xuống là . Ngoài , còn mấy đứa sốt, cạo gió cho chúng, lát nữa các còn dùng khăn ướt lau hạ nhiệt cho chúng, nhưng cũng chú ý giữ ấm, đừng để lạnh..."

 

Cố Vân Dương một tràng chuyên môn, khiến đội trưởng Lưu và những khác đều yên tâm.

 

Có điều Cố Vân Dương , bọn họ vẫn còn chút cảnh giác.

 

Cố Vân Dương cũng , tự nhiên một tới, là bạn của Cố Vân Dương, đó còn cho t.h.u.ố.c.

 

Điều vẻ đường đột.

 

cạo gió cho , Tiểu Cửu cũng cảm thấy đỡ hơn một chút.

 

Đây là chứng minh y thuật của .

 

Cố Vân Dương nhắc tới: " , nhắc nhở các chú ý ăn uống các thứ, đừng để nhiễm giun đũa. Sao vẫn còn nhiễm?"

 

Cố Vân Dương dậy, : " loanh quanh một chút, xem tình hình của các .

 

Đừng tùy tiện đưa ngón tay miệng, tay cho dù rửa cũng nhiều vi khuẩn, bệnh từ miệng , ?

 

Còn nữa, khi ăn và khi vệ sinh đều rửa tay, đây là thói quen vệ sinh cơ bản, như sẽ nhiễm nhiều bệnh đấy."

 

Thập Tam đều nhớ kỹ, còn ân cần dạy bảo mấy đứa em.

 

Cố Vân Dương một vòng, phát hiện mặt đất đều vấn đề gì, hỏi thăm một vòng, thấy trong đám , con của đội trưởng Lưu cũng bệnh giun đũa, một vòng mới phát hiện tình hình.

 

"Nguồn nước."

 

 

Loading...