“Tam tẩu, chị cứ thử xem, nếu em giúp nhất định sẽ giúp.” Tô Miêu Miêu đặt chén trong tay xuống.
“Chị……” Nhiếp Tiểu Sương chút căng thẳng, hít sâu một , ngẩng đầu đón nhận ánh mắt của Tô Miêu Miêu, “Chị hình như…… t.h.a.i .”
“Đây là chuyện mà. Mau, đưa tay đây, em bắt mạch cho chị.” Tô Miêu Miêu vội vàng .
Phải Hoắc Tâm Viễn mỗi về nhà luôn ôm Tô Thanh Dật và Tô Hồi Thuyền chơi cả buổi, trong mắt tràn đầy hâm mộ.
Dù và Nhiếp Tiểu Sương kết hôn còn sớm hơn nàng và Lục Tu Viễn, nhưng mãi vẫn động tĩnh gì.
Tô Miêu Miêu thấy hai họ còn trẻ, hơn nữa cả hai cũng từng nhắc đến chuyện , nên nàng cũng hỏi nhiều.
Nghĩ rằng vợ chồng họ thương lượng xong, tận hưởng thế giới hai thêm hai năm nữa mới sinh con.
Không ngờ, giờ tin vui.
Nhiếp Tiểu Sương cũng từ chối, đưa tay .
Tô Miêu Miêu tỉ mỉ bắt mạch một lát, ánh sáng nơi đáy mắt càng lúc càng rạng rỡ.
“Tam tẩu, chị đúng là mang thai, sáu tuần , mắt mạch tượng vững vàng, chắc là vấn đề gì . Nếu chị yên tâm, thể cùng Tam ca đến bệnh viện kiểm tra kỹ hơn.” Tô Miêu Miêu thu tay về.
mặt Nhiếp Tiểu Sương quá nhiều vẻ vui mừng, thậm chí trông còn vài phần do dự.
“Tam tẩu, chị đứa bé ?” Tô Miêu Miêu chằm chằm cô một lát, nhẹ giọng hỏi.
“Cũng .” Nhiếp Tiểu Sương theo bản năng đáp lời.
“Vậy là đang do dự?”
“Ừ.”
“Có thể cho em là lý do gì khiến chị do dự ?” Tô Miêu Miêu kiên nhẫn.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Nhiếp Tiểu Sương thoáng qua Tô Miêu Miêu, đó từ trong túi lấy một phong thư đưa qua.
Tô Miêu Miêu mở , kinh ngạc.
“Giấy báo trúng tuyển Đại học Kinh Bắc?”
“Ừ.” Nhiếp Tiểu Sương gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-968-song-hy-lam-mon-lua-chon-cua-nhiep-tieu-suong.html.]
“Giấy báo chị nhận từ một tuần , đó cho ? Vẫn là chuyên ngành thiết kế thời trang mà chị thích nhất.” Tô Miêu Miêu tờ giấy báo trong tay, còn vui hơn cả lúc nãy.
“Chị nhận giấy báo xong thì phát hiện mang thai, chị nên thế nào.” Nhiếp Tiểu Sương mấy ngày nay vẫn luôn rối rắm, nhiều thẳng thắn với Hoắc Tâm Viễn, nhưng lời đến bên miệng nuốt trở .
“Chị cảm thấy m.a.n.g t.h.a.i thì tiện học?” Tô Miêu Miêu cuối cùng cũng hiểu tại Nhiếp Tiểu Sương rối rắm như .
“Ừ.”
Nhiếp Tiểu Sương cúi đầu bụng .
“Thật chị và Tâm Viễn đó bàn bạc, đợi thêm hai năm nữa, khi cuộc sống gia đình khấm khá hơn mới sinh con, nhưng ngờ, nó đến lúc , chị……”
Nhiếp Tiểu Sương tờ giấy báo bàn, chỉ cảm thấy lòng bất an.
Cô Hoắc Tâm Viễn thích trẻ con, nhưng vì ý của cô mà đồng ý hoãn vài năm mới sinh.
giờ con đến, kế hoạch của cô đều đảo lộn.
Cô nỡ bỏ đứa bé , cũng cam lòng vì con mà từ bỏ việc học.
Để thi đậu đại học , cô thật sự trả giá nhiều, ngày đêm học tập, dù cũng tranh thủ thời gian học.
“Tam tẩu, thật chị chẳng cần bối rối vì chuyện chút nào.” Tô Miêu Miêu bật .
“Không cần bối rối?” Nhiếp Tiểu Sương ngẩn .
“ , em bắt mạch cho chị , mạch tượng của chị định, đứa bé chắc sẽ chị quá mệt mỏi , chị cứ trực tiếp mang nó cùng học là mà.” Tô Miêu Miêu mở lời.
“Ý em là, chị m.a.n.g t.h.a.i học?” Nhiếp Tiểu Sương trong nháy mắt ngây .
“ , trường học nghỉ cuối tuần, cũng nghỉ đông nghỉ hè, nếu chị sắp sinh thì thể xin nghỉ, hoặc bảo lưu nửa năm cũng chẳng . Vừa Đại học Kinh Bắc cách chỗ chị ở hiện tại cũng xa, công việc của Tam ca giờ cũng tương đối tự do, chị bảo đưa đón chị học mỗi ngày.”
“Sau đợi sinh con xong, chị dù cũng ở cùng chị, bà chắc chắn sẽ vui vẻ trông cháu cho chị. Mà cho dù bà cũng , chị thể mang con sang bên , để chơi cùng Hồi Thuyền bọn nó.”
“Nếu nữa, chị cảm thấy nhiều trẻ con quá ba chăm xuể, thì thể thuê bảo mẫu, lương của Tam ca giờ cũng ít .” Tô Miêu Miêu sắp xếp rõ ràng tình huống tiếp theo cho Nhiếp Tiểu Sương.
Nhiếp Tiểu Sương xong, hồi lâu vẫn hồn.
“Chúng nhiều lựa chọn như , tại cứ nhất định chọn một trong hai chứ?” Tô Miêu Miêu chút khó hiểu cô.
“Chị…… Chị giờ từng nghĩ theo hướng . Miêu Miêu, em đúng là một lời đ.á.n.h thức trong mộng.” Nhiếp Tiểu Sương cảm thấy gánh nặng đè nén mấy ngày nay trong nháy mắt tan thành mây khói.